Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1741:

Tương Tư Hoành và Yến Nguyệt Thần hai người mỗi người ở bên trái và bên phải của Tể Tể, chạy theo tốc độ của cô bé không rời nửa bước, Tương Uyên và Cửu Phượng thì đi ở đằng sau.

Hai lớn ba nhỏ chạy nhanh tới gần cầu Nại Hà.

Đột nhiên, Tể Tể dừng lại.

Bởi vì cô bé thấy bóng hình của chú Chuyển Luân Vương.

Bên cạnh chú Chuyển Luân Vương còn có bảy tám người trông rất lạ, hơn một nửa trong số đó đều là người phương Tây.

Tương Uyên: “Là bọn họ đó.”

Cửu Phượng xoắn ống tay áo lên.

“Đúng là bọn họ rồi đó.”

Tương Tư Hoành cũng xác nhận thân phận của mấy người đó, cậu bé và Yến Nguyệt Thần vọt tới chỗ bọn họ như hai viên đạn pháo nhỏ.

Tể Tể còn đang định nói gì thì đã thấy hai người anh chạy vọt qua đó rồi.

Cô bé cũng không thèm để ý tới chuyện khác nữa, mặc dù bây giờ còn rất yếu nhưng vẫn quyết tâm gia nhập cuộc chiến.

****

Chuyển Luân Vương đang tiếp đãi đám người quản lý về quần thể phi nhân loại của Công Pháp Quốc Tế bị tình hình này làm cho bối rối.

Đây là chuyện gì vậy trời.

Chuyển Luân Vương còn chưa kịp tìm hiểu rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra thì lại có thêm hai người nhảy vào gia nhập trận chiến.

Chuyển Luân Vương: "..."

Đội trưởng John của nhóm nhân viên phụ trách về quần thể phi nhân loại của Công Pháp Quốc Tế giận dữ hét lớn.

“Chuyển Luân Vương, ý các ông… Á!”

Tể Tể đá thẳng vào bụng anh ta một cú.

John bay thẳng ra ngoài.

Tương Tư Hoành nhanh chóng lùi lại, khi John gần đáp xuống đất thì nhấc chân đá vào sau lưng cho anh ta bay trở về phía Tể Tể.

John: "..."

Tể Tể lại đưa chân lên đá bay hai người khác trong nhóm nhân viên phụ trách quần thể phi nhân loại của Công Pháp Quốc Tế.

Tương Tư Hoành nhanh chóng tiếp sức.

Hai đứa bé biến ba người này thành cầu để đá, người này đá qua, người kia đá lại.

Động tác nhanh tới mức làm cho Chuyển Luân Vương nhìn hoa mắt chóng mặt luôn.

“Ôi đệch. Động tác này…”

Chuyển Luân Vương không thể nào tin được những gì mà ông ta đang nhìn thấy.

Ông ta vừa định nói gì thì một nhân viên phụ trách về quần thể phi nhân loại của Công Pháp Quốc Tế đang đứng gần ông ta nhe răng ra rồi nhào về phía ông ta.

Chuyển Luân Vương: "..."

Đệch mẹ!

Ông ta đâu có tham gia trận chiến này đâu, sao lại đánh ông ta cơ chứ.

Được rồi.

Nếu mấy người đã vô lý như thế thì cũng đừng trách ông nội Chuyển Luân Vương của mấy người không khách khí đấy nhé.

Kết quả là Chuyển Luân Vương cũng tham gia vào trận chiến này.

Mạnh Bà ở cách đó tầm hai mươi mét ngẩng đầu nhìn, lúc đầu bà ấy còn có chút lo lắng.

Có điều khi bà ấy thấy Tể Tể xuất hiện thì nhanh chóng quyết định tập trung múc canh cho những cư dân của Địa phủ đang xếp hàng chờ đi đầu thai.

Thỉnh thoảng bà ấy liếc nhìn sang trận chiến hỗn loạn kia một lần, thấy khuôn mặt méo mó của Chuyển Luân Vương thì bà ấy lại một lần nữa quả quyết quay về công việc múc canh của mình.

Đám quỷ đang xếp hàng chờ được uống canh thì kích động la lớn.

“Công chúa nhỏ, có cần bọn tôi giúp không?”

Tể Tể lập tức từ chối ngay.

“Cảm ơn các ông các bà, các bác các chú, các cô các dì, các anh các chị và các em. Nhưng mà không cần đâu ạ, bọn họ chỉ có tám người, bọn cháu có sáu người, là bọn họ lấy nhiều bắt nạt ít, mọi người không thể tham gia vào được.”

Tương Tư Hoành vội vàng nói thêm.

“Đúng thế. Các ông các bà, các bác các chú, các cô các dì, các anh các chị và các em ơi. Mọi người cứ yên tâm mà đi đầu thai đi ạ, ở đây có bọn cháu rồi.”

Đám nhân viên phụ trách về quần thể phi nhân loại của Công Pháp Quốc Tế tức giận.

Còn dám nói bọn họ nhiều người đánh ít người.

Bộ mấy người quên đây là địa bàn của ai à?

Một người trong số đó lớn tiếng chửi mắng.

“Không phải người nước Hoa của mấy người có câu: Hai nước đánh nhau không được phép giết sứ giả hay sao chứ? Mấy người tự xem lại xem mấy người đang làm gì đây hả? Mấy người đang làm xấu mặt tổ tiên của mình đó có biết không hả?”

Cửu Phượng đấm cho người vừa mới nói một cú trời giáng.

“Xấu mặt cái đầu mày đó.”

“Để cho đám chó tụi bây an toàn đi vào nước Hoa của tao là đã nhân từ với tụi bây lắm rồi. Thế mà tụi bây lại còn không biết điều, còn dám tới đây gây sự. Vậy mà còn đòi sự rộng lượng không tính toán của bọn tôio hả? Nằm mơ cũng không có đâu nhé.”

Tương Uyên gọi kiếm Thái A của anh ấy ra.

Kiếm Thái A vừa xuất hiện, một luồng sát khí lạnh lẽo tản ra khiến cho mọi người đều giật mình.

Kiếm khí đi tới đâu thì nơi đó đều phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Tương Uyên chỉ đánh một chiêu, tám nhân viên phụ trách về quần thể phi nhân loại của Công Pháp Quốc Tế đều té ngã xuống đất.

Toàn thân bọn họ lạnh lẽo, trên cánh tay mỗi người đều có vô số vết thương, máu chảy ra nhiễm đỏ cả một vùng đất.

Có một người nhận ra thanh kiếm trên tay Tương Uyên, trừng mắt nhìn đầy vẻ không dám tin và thều thào nói.

“Là… là kiếm Thái A. Là kiếm Thái A.”

Tương Uyên nhanh chóng liếc người đó một cái, người này nhìn hơi quen quen, nhưng mà không thể nhớ được là ai.

Anh ấy cũng không quan tâm lắm.

Một nhát kiếm đánh ngã cả tám người, anh ấy lại vung tay lên.

Thanh kiếm Thái A biến mất giữa không khí.

Tương Tư Hoành và Yến Nguyệt Thần cùng bước tới bồi thêm cho mỗi người một cú đá nữa.

Cửu Phượng đứng đó nhìn, anh ta lười đánh nữa quá.

Đám này đánh chả đã gì cả.

Tể Tể nhìn nhìn, vươn năm ngón tay ra nắm lại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free