Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1740:
“Nguyệt Thần, cha nghe nói là Jesse chết rồi à?”
Yến Nguyệt Thần gật đầu.
“Vâng ạ.”
Yến Trường Ly lại nhanh chóng quay sang nhìn Tể Tể, thấy Tể Tể đang ủ rũ cúi đầu xuống đất, khuôn mặt trắng bệch giống như là xác chết vùng dậy, ông ấy vội vàng đi qua vuốt ve đầu cô bé.
“Tể Tể, tìm người phụ trách luật Công Pháp Quốc Tế về quần thể phi nhân loại, đẩy Nguyệt Thần ra.”
Đám người Cố Thích Phong không hiểu ra làm sao.
“Sao lại nói như vậy?”
Yến Trường Ly nhanh chóng giải thích.
Tộc quỷ hút máu không thể không có vua, mà Nguyệt Thần lại có dòng máu của quỷ hút máu đời đầu, lần này thằng bé lại có thể vượt qua đêm trăng tròn bình yên, sức mạnh của thằng bé hiện giờ đã mạnh hơn các trưởng lão của tộc quỷ hút máu rồi.”
Cửu Phượng và Tương Uyên cùng nói.
“Để Yến Nguyệt Thần trở thành vị vua mới nhậm chức của tộc quỷ hút máu, sau đó lại dùng thân phận vua này để đề xuất yêu cầu miễn truy cứu trách nhiệm với bên Công Pháp Quốc Tế về quần thể phi nhân loại.”
Yến Trường Ly gật đầu ngay lập tức.
“Đúng thế.”
Cửu Phượng đã bế Tể Tể lên, Tương Uyên cũng bế con trai ruột của mình dậy, Yến Trường Ly chỉ là một người bình thường, Yến Nguyệt Thần sợ ông ấy gặp chuyện không may nên vội vàng dặn dò ông ấy.
“Cha, bọn con đi một lát rồi về ngay, cha ở lại bệnh viện với chú Cố và anh Minh Tư chờ con nhé.”
Bách Minh Tư cũng định đi Địa phủ cùng bọn họ, nhưng lúc này Yến Trường Ly lại nhìn về phía cậu ấy.
“Minh Tư, để bọn họ đi đi, chú có chuyện muốn nói với cháu.”
Bách Minh Tư có dự cảm không tốt.
Tể Tể vội vàng nhìn về phía Cố Thích Phong và Bách Minh Tư.
“Chú Cố, anh Minh Tư, Tể Tể sẽ quay lại nhanh thôi. Chú Cố và anh Minh Tư nhớ nói cho các anh là Tể Tể rất yêu…”
Cửu Phượng: “Được rồi, đừng nói nữa. Để dành sức để đi đánh đám người phụ trách Công Pháp Quốc Tế không phải tốt hơn à?”
Tương Uyên đồng ý với ý kiến này.
Kết quả lại thấy Tương Tư Hoành lắc đầu.
“Dù thế thì cũng phải báo một tiếng cho người nhà biết. Nếu không người nhà sẽ lo lắng.”
Tương Uyên thở phào một hơi.
May mà mình còn chưa nói gì đó.
Cố Thích Phong và Bách Minh Tư cười gật đầu.
“Được, mọi người đi nhớ cẩn thận nhé.”
Tể Tể cười hì hì, khuôn mặt tái nhợt nhìn rất yếu ớt.
“Vâng, vâng…”
Cửu Phượng không muốn nói nhiều nữa, bế Tể Tể biến mất tại chỗ khi cô bé còn đang nói chuyện.
Tương Uyên thấy thế thì cũng bế lấy con trai ruột của mình nhanh chóng đuổi theo.
Một nhóm năm người nhanh chóng tới trước cánh cửa Địa phủ nguy nga tráng lệ, nhìn trông nặng nề và cổ xưa.
Tương Uyên: “Cánh cửa này vẫn đóng, xem ra lần này ở Địa phủ xảy ra chuyện rất lớn.”
Tể Tể không cảm nhận được cha Minh Vương gặp nguy hiểm, cô bé vẫn ỉu xìu, nhìn xung quanh một hồi lại không thấy nhân viên phụ trách gác cửa.
Kỳ ghê ta.
Tương Uyên hỏi Cửu Phượng.
“Chúng ta đi vào bằng cách nào đây?”
Cửu Phượng lắc lắc Tể Tể đang được ôm trong ngực mình.
“Có Tể Tể ở đây mà còn sợ không vào được hay sao.”
Tương Uyên định hỏi không phải là Tể Tể đang bị thương nặng hay sao chứ?
Dù sao thì mặt cô bé bây giờ trắng còn hơn mấy con quỷ trước giờ anh ấy từng gặp nữa, điểm chết người chính là đôi mắt của cô bé rất to, vừa to vừa tròn, lại còn đen như mực nữa.
Lúc cô bé cười lên dù rất ngoan ngoãn nhưng mà nhìn đáng sợ lắm á.
Cửu Phượng bật cười thành tiếng.
“Dù cho Tể Tể chỉ còn có một chút sức mạnh thì cũng có thể đi vào cánh cửa này dễ dàng.”
Tương Uyên; “Hả?”
Tể Tể mím môi, nhỏ giọng thều thào giải thích cho Tương Uyên.
“Bác Tương ơi, bởi vì Tể Tể đúc lại và bảo trì cửa lớn, cho nên cái cửa nó quen biết Tể Tể.”
Tể Tể vừa mới nói xong thì cánh cửa Địa phủ nghe được tiếng của cô bé thì đã tự động mở ra.
Tương Uyên: "..."
Được rồi.
Là anh ấy chưa trải sự đời.
Tương Tư Hoành không chút do dự mà khen ngợi.
“Tể Tể tuyệt vời quá đi.”
Tương Uyên càng không muốn nhìn con trai ruột ở trong lòng ngực mình nữa.
Tể Tể cười với Tương Tư Hoành một cái, cửa Địa phủ vừa mới mở ra thì cô bé đã tụt xuống khỏi người Cửu Phượng, từ từ chậm chạp đi lung la lung lay về phía trước.
Đám người Cửu Phượng cũng nhanh chóng đuổi theo.
Tương Tư Hoành vội vàng đi tới bên cạnh cô bé.
“Tể Tể, hay là để anh cõng em nhé?”
Yến Nguyệt Thần cũng nói theo: “Hay là để anh cõng cho.”
Tể Tể lắc lắc bàn tay nhỏ.
“Không sao đâu, không cần đâu. Tể Tể khỏe hơn một tí rồi.”
Dù sao thì đây cũng là nơi mà cô bé được sinh ra, âm khí vô cùng nồng nặc, mặc dù các cơ quan nội tạng của cô bé vẫn còn đau tới mức không thể ngừng hộc máu.
Sau khi đi vào cửa, Tể Tể nghĩ một lúc rồi giơ bàn tay nhỏ lên.
Chức năng quét hình trên cửa Địa phủ nhận được thông tin, quét hình của cô bé, sau đó nhanh chóng đóng cửa lại.
Tương Uyên và Yến Nguyệt Thần đều vô cùng bất ngờ.
Tương Uyên cảm thán: “Còn có cả cửa tự động nữa à?”
Tể Tể dẫn mọi người đi vào bên trong, vừa đi vừa giải thích.
“Cha Minh Vương nói là muốn xây dựng Địa phủ xã hội mới, trên trần gian có công nghệ cao thì Địa phủ cũng phải theo kịp bước chân ở trên đó.”
Tể Tể nói xong còn nói thêm một câu nữa.
“Không thì người ở trên đó, sau khi chết xuống dưới đây báo danh sẽ không thể thích ứng được.”
Tương Uyên nghiêm túc suy nghĩ, không thể không nói mặc dù chó Phong Đô tính tình gian xảo nhưng quy hoạch Địa phủ rất không tồi.
Sau khi Tể Tể nói xong thì đã nhận ra được một hơi thở xa lạ ở Địa phủ, cô bé nhanh chóng chạy về phía cầu Nại Hà.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ