Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1739:
Cố Thích Phong, Bách Minh Tư và Tương Tư Hoành: “Chúng tôi biết con bé bị cắn trả rồi, anh mau xem thử xem có cách nào giúp được con bé không.”
Cửu Phượng lắc đầu: “Cho dù là cha ruột Phong Đô Đại Đế của Tể Tể tới thì cũng khó lòng giúp được con bé!”
Tể Tể nghe thấy Cửu Phượng nhắc đến cha thì thều thào nói: “Không... không được nói cho... cha… Minh Vương...”
Cha Minh Vương còn có rất nhiều tài liệu cần phải xem.
Lúc Tể Tể đánh thân vương Jesse xong thì cha Minh Vương có liên lạc với cô bé, đáng tiếc sau đó do bận quá cho nên cả hai mới không nói chuyện với nhau nữa.
Cố Thích Phong, Bách Minh Tư và Tương Tư Hoành sốt ruột không thôi.
Yến Nguyệt Thần ở bên cạnh cũng không biết nên làm cái gì.
Cậu ấy duỗi tay muốn chạm vào Tể Tể nhưng lại sợ sẽ làm cô bé hộc máu lần nữa.
Chân mày của Tương Uyên nhăn tít đến mức có thể kẹp chết con muỗi: “Mắc cái giống gì mà Công Pháp Quốc Tế về quần thể phi nhân loại độc ác dữ vậy? Thế mà lại đi đối phó với một cô bé còn nhỏ như thế này!”
Cửu Phượng còn tưởng rằng mình nghe lầm: “Hả, công pháp gì cơ?”
Tương Uyên, Tương Tư Hoành và Yến Nguyệt Thần đồng thanh nói: “Công Pháp Quốc Tế về quần thể phi nhân loại.”
Khóe miệng của Cửu Phượng run rẩy: “Nhân gian có công pháp thì không nói, quần thể phi nhân loại thế mà cũng có cái thứ đó à?”
Tương Uyên kinh ngạc: “Anh không biết à?”
Cửu Phượng phất tay một cái: “Ba cái thứ đó có đánh lại ông đây không? Đánh không lại thì xem như là cháu của ông đây hết, cháu nào mà dám dùng công pháp lên mặt với ông của chúng nó chứ? Nực cười!”
Cố Thích Phong lập tức chỉ ra điểm mấu chốt: “Nhưng hiện giờ Tể Tể đang bị cái công pháp này cắn trả đây nè, con bé giết chết vua của tộc quỷ hút máu cho nên mới bị cắn trả ghê gớm như vậy đấy.”
Ánh mắt nhìn Tể Tể của Cửu Phượng lập tức thay đổi: “Công chúa nhỏ giỏi quá xá!”
Tể Tể: “Chú Cửu Phượng... chú có cách nào giúp… giúp Tể Tể ăn gì đó được không?”
Cửu Phượng: “Có chứ.”
Tể Tể đang xây xẩm mặt mày, nội tạng đau nhức, nghe thế thì hai mắt lập tức sáng ngời.
Cô bé và đám người Cố Thích Phong đồng thanh hỏi.
“Cách… gì?”
“Cách gì?!”
Cửu Phượng cười rộ lên, trong mắt tràn ngập chiến ý: “Tể Tể chỉ cần đi đánh cho cái lũ ngáo đá tự xưng là Công Pháp Quốc Tế kia một trận là được, xem bọn họ còn dám tự xưng là Công Pháp Quốc Tế về quần thể phi nhân loại gì gì đó nữa không!”
Tể Tể đang choáng váng lập tức bừng tỉnh, hai mắt cô bé sáng choang: “Đúng ha!”
Cố Thích Phong, Bách Minh Tư, Tương Tư Hoành và Yến Nguyệt Thần đồng thời lên tiếng: “Nhưng bây giờ Tể Tể đang bị thương nặng lắm, đánh kiểu gì được?”
Chỉ có Tương Uyên là dùng tay xoa xoa cằm, trong mắt cũng hiện lên chiến ý nhàn nhạt.
Cửu Phượng và Tể Tể trăm miệng một lời: “Dù sao cũng đánh không chết, vậy cứ đánh tới khi gần chết là được!”
Đám người Cố Thích Phong nghe xong kiểu: “...”
****
Bách Minh Tư vội vàng nói.
“Vậy nếu như vẫn còn chưa kịp đánh chết người nọ thì đã bị cái công pháp gì đó làm cho bị hôn mê bất tỉnh thì phải làm sao?”
Tương Tư Hoành cũng nói theo.
“Đúng đó. Không thể để cho Tể Tể hộc máu nữa.”
Tình trạng sức khỏe của Tể Tể bây giờ không được tốt cho lắm.
Tể Tể: “…”
Cửu Phượng: “Vừa gặp là đánh chết luôn.”
Tương Uyên: “Không được nhường. Đánh phát chết luôn là được mà.”
Tể Tể cảm thấy bọn họ nói rất có lý.
“Đánh phát chết luôn.”
Bách Minh Tư: “…”
Cố Thích Phong thì hỏi tới vấn đề rất thực tế.
“Vậy mọi người có biết cái Công Pháp Quốc Tế này ở đâu không?”
Cửu Phượng Tể Tể và Tương Uyên đều im lặng.
Bọn họ không biết thật.
Tương Uyên đột nhiên nghĩ tới cửa Địa phủ đã bị đóng.
“Hình như là tôi biết.”
Yến Nguyệt Thần cũng nói theo.
“Cháu cũng có thể tìm được bọn họ.”
Cửu Phượng và Tể Tể đều nhìn sang Yến Nguyệt Thần, sau đó cùng hỏi Tương Uyên.
“Ở đâu thế?”
Tương Uyên nhanh chóng nói.
“Địa phủ.”
Tể Tể kinh ngạc.
“Tại sao lại ở Địa phủ?”
Cửu Phượng giành trả lời trước.
“Bởi vì Tể Tể công chúa đã ăn luôn vua quỷ hút máu của bọn quỷ hút máu rồi, bây giờ bọn họ tới đây để hỏi tội. Nhưng mà dựa theo tính tình của cái công pháp tào lao kia thì chỉ có người đứng đầu của Địa phủ ở nước Hoa mới đủ sức mạnh để tiêu diệt vua của quý hút máu, thế nên…”
Tể Tể không ngồi yên được.
Cô bé nhảy xoạc xuống từ trên bàn mổ.
“Tể Tể phải đi tìm cha Minh Vương.”
Cửu Phượng: “Tôi cũng đi.”
Hai cha con Tương Uyên và Tương Tư Hoành cũng hùa theo.
“Bọn tôi cũng đi.”
Yến Nguyệt Thần cảm thấy cậu ấy cũng nên đi.
Dù sao thì cậu ấy có dòng máu của quỷ hút máu đời đầu mà.
Biết đâu cậu ấy có thể đứng ra nói chuyện được thì sao.
Kế Nguyên Tu cũng vội vàng chạy theo, Tương Uyên đột nhiên đứng lại quay đầu nhìn cậu ấy.
“Rồng con, vết thương của cậu còn chưa lành, không nên đi Địa phủ, ở đây cũng cần có người canh chừng, để lỡ có gì xảy ra.”
Tương Tư Hoành nghĩ nghĩ, cảm thấy cha mình nói rất đúng, thế là cậu bé gật gật đầu.
“Chú nhỏ ở lại đây bảo vệ chú Cố và các anh Tư Cẩn nhé.”
Kế Nguyên Tu nghĩ nghĩ rồi cũng gật đầu.
“Được, cứ giao cho chú.”
Lúc này, có tiếng gõ cửa từ bên ngoài phòng phẫu thuật truyền vào.
Cố Thích Phong nhíu mày, anh ấy nhìn vào màn hình camera giám sát ngoài cửa.
“Là tổng giám đốc Yến.”
Yến Nguyệt Thần cũng rất ngạc nhiên.
“Cha cháu hả?”
Chờ tới khi Cố Thích Phong mở cửa phòng phẫu thuật ra thì Yến Trường Ly đã vội vàng chạy vào trong.