Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1738:
Tương Tư Hoành thấy thế cũng bắt chước làm theo.
Tương Uyên nhíu mày: “Tư Hoành, con đứng sang một bên chờ đi, để một mình cha làm là được rồi.”
Tương Tư Hoành không chịu nghe: “Nhiều người thì sức mạnh sẽ càng lớn mà cha!”
Tương Uyên còn muốn nói thêm gì nữa, nhưng đến khi nhận ra âm khí do mình truyền sang cứ như cát sỏi hòa vào sa mạc, nước mưa rơi xuống biển rộng thì lập tức nhăn mặt.
“Tư Hoành, mau rút lui!”
Tương Tư Hoành làm gì chịu nghe: “Cha, nhưng Tể Tể đang khó chịu lắm á.”
Tương Uyên cũng biết Minh Tể Tể đang khó chịu, nhưng quan trọng là cách tu luyện của tộc cương thi và cách tu luyện của người nối nghiệp của địa phủ hoàn toàn không giống nhau.
Lượng âm khí mà họ truyền qua chỉ như muối bỏ biển, hơn nữa với lực cắn nuốt khủng bố này của Minh Tể Tể thì chỉ sợ không qua bao lâu là cô bé đã có thể hút khô bọn họ rồi.
“Tư Hoành, tình trạng của Tể Tể có gì đó không đúng lắm!”
Tương Tư Hoành vẫn không tin: “Cha, có phải cha không muốn để con giúp Tể Tể hay không?”
Tể Tể vội vàng lên tiếng: “Anh Tiểu Tương, anh mau dừng tay lại, hình như… hình như thân thể của Tể Tể có gì đó không đúng thật á.”
Thân thể cô bé lúc này giống như một cái máy hút bụi thật lớn, điên cuồng hấp thụ âm khí trên người của bác Tương và anh Tiểu Tương.
Nếu còn kéo dài thì chỉ sợ bác Tương và anh Tiểu Tương sẽ bị cô bé hút thành thây khô mất.
Tể Tể không muốn như thế.
Tương Tư Hoành kinh ngạc hỏi: “Tể Tể, sao lại như thế hả em?”
Tương Uyên: “Tóm lại vẫn là do vụ cắn trả thôi! Tư Hoành, mau rút lui đi, cha sẽ cầm cự cho.”
Tương Tư Hoành đột nhiên lắc đầu: “Cha, cha rút lui trước đi, sức mạnh của con không bằng cha, nếu sau đó Tể Tể còn xảy ra chuyện gì nữa thì còn cần cha giúp em ấy đấy.”
Tương Uyên - người mới cảm động không đến ba giây đồng hồ - kiểu: “...”
Anh ấy cho rằng con trai ruột đang lo lắng cho mình!
Kết quả...
Thì ra thằng bé lo cho Minh Tể Tể!
Nhưng đúng là anh ấy không thể để Minh Tể Tể chết được!
Tin anh ấy đi!
Nếu trữ quân Địa phủ ba tuổi rưỡi mà chết ở nhân gian thì thằng chó Phong Đô kia nhất định sẽ đi đến cùng trời cuối đất để tìm và đánh Thiên Đạo bầm dập thành cái bánh bao nhân thịt đấy!
Tể Tể bất ngờ mở miệng: “Bác Tương, anh Tiểu Tương, Tể Tể đếm tới ba thì hai người hãy cùng rút lui nhé.”
Tương Uyên gật đầu: “Ừ!”
Đám người Hoắc Tư Cẩn thấy Tương Tư Hoành còn định kiên trì thì vội vàng lên tiếng khuyên nhủ.
Hoắc Tư Cẩn: “Tiểu Tương, em đừng xúc động, chờ đến khi Tể Tể khôi phục thì em ấy sẽ rất cần người anh như em ở bên đấy.”
Hoắc Tư Tước: “Đúng vậy!”
Hoắc Tư Thần: “Bọn anh cũng sốt ruột nè, nhưng mà.
.. sao nhỉ… à đúng rồi... phải chọn dùng đúng phương pháp mới được!”
Lục Hoài: “Nghe Tể Tể đi em.”
Tương Tư Hoành mím môi, không ngừng rớt nước mắt, cuối cùng mới rầu rĩ “ừ” một tiếng.
Tể Tể bắt đầu đếm.
“Ba!”
“Hai!”
Không chờ đếm tới một, Tể Tể đột nhiên duỗi tay, lòng bàn tay tụ tập sức mạnh và âm sát khí hấp thu được từ trên người của Tương Uyên và Tương Tư Hoành, sau đó nhân cơ hội đẩy ngược lại vào trong thân thể của hai người.
Tương Uyên cau mày: “Minh Tể Tể!”
Tương Tư Hoành sốt ruột dậm chân tại chỗ: “Tể Tể!”
Đám người Cố Thích Phong hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng bọn họ dám khẳng định đây không phải là chuyện tốt lành gì đối với Tể Tể.
Đáng tiếc bọn họ chỉ là người thường, cho dù trong lòng đang nóng như lửa đốt thì bọn họ cũng không thể làm được gì, chỉ có thể cố gắng giữ yên lặng và giữ bình tĩnh mà thôi.
Bọn họ không thể gây thêm phiền toái cho Tể Tể được.
Đến khi nhìn thấy Tể Tể hộc máu lần thứ ba, người nhà họ Hoắc đã sắp không chịu được nữa.
Đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy Tể Tể bị thương nặng như vậy.
Nhất là Cố Thích Phong - người từng giúp Tể Tể “vá” lại thân thể, anh ấy đã từng nhìn thấy bộ dáng vỡ nát thành cặn của Tể Tể.
Nhưng lúc đó cho dù đã vỡ nát thì Tể Tể cũng không hề chảy ra một giọt máu nào.
Vậy mà bây giờ, mỗi khi Tể Tể hộc máu xong thì sắc mặt của cô bé lại trắng thêm một phần.
Lúc này, gương mặt tròn trịa của cô bé thậm chí còn trắng hơn bất kỳ con quỷ nào mà anh ấy đã từng gặp qua, trong đôi mắt to cũng xuất hiện một ít tơ máu, thoạt nhìn đã mệt mỏi đến cực điểm.
Cố Thích Phong nuốt một ngụm nước bọt, sau đó nhìn về phía bọn nhỏ nhà họ Hoắc đang cắn chặt môi ở bên kia.
“Tư Cẩn, mau dẫn các em trai của cháu ra ngoài chờ trước đi, bên này có chú trông Tể Tể rồi.”
Hoắc Tư Cẩn muốn để các em ra ngoài còn mình thì ở lại, nhưng khi nhìn thấy sắc mặt của mấy đứa em, cậu ấy biết nếu mình mà không ra thì Tư Tước nhất định sẽ là người đầu tiên đòi ở lại theo.
“Vâng.”
Hoắc Tư Tước còn muốn nói thêm cái gì, nhưng khi ánh mắt của Hoắc Tư Cẩn nhìn qua và khẽ gật đầu một cái, lời nói đến bên miệng của cậu ấy lại không thể không nuốt trở về.
Cậu ấy kéo tay của Hoắc Tư Thần và Lục Hoài - hai người đang che miệng khóc thút thít - sau đó nhanh chóng đi ra ngoài.
Bọn họ vừa rời khỏi thì Bách Minh Tư đã dẫn theo Cửu Phượng chạy ùa vào trong như một cơn gió.
“Tể Tể! Cửu Phượng tới rồi nè.”
Cửu Phượng không hổ là một con chim đã sống mấy chục ngàn năm, vừa nhìn thấy Tể Tể, anh ta đã buột miệng thốt ra: “Đù! Tể Tể, cháu bị cái gì cắn trả vậy? Hơn nữa còn bị cắn trả thảm như vậy nữa chứ!”