Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1737:
Hoắc Tư Thần: “Đúng vậy, bọn cháu chỉ lo lắng cho Tể Tể thôi, phải nhìn thì mới an tâm được ạ.”
Nãy giờ Tể Tể không hề nói chuyện, bởi vì máu tanh đã dồn ứ trong cổ họng cô bé càng lúc càng nhiều.
Cô bé chưa từng có cảm giác như thế này bao giờ.
Nhìn cái gì cũng cảm thấy choáng váng xây xẩm, cả người thì uể oải rệu rã, đừng nói là ăn cái gì, cô bé thậm chí còn không muốn mở miệng nói chuyện nữa là.
Nhưng khi thấy các chú và các anh trai đều dùng ánh mắt lo lắng nhìn mình, Tể Tể lại cố gắng nuốt máu tươi trong cổ họng xuống rồi yếu ớt mở miệng: “Anh cả, mọi người... mọi người không cần phải lo lắng cho Tể Tể đâu, Tể Tể chỉ... chỉ cảm thấy có chút mệt mỏi thôi, hoàn toàn không nguy hiểm tới tính mạng.”
Nói xong, sợ các chú và các anh không tin, Tể Tể lại mím môi, hơi lớn tiếng giải thích cho bọn họ: “Tể Tể là công chúa nhỏ của địa phủ, không… không chết được đâu ạ.”
Cô bé không nói thì thôi, vừa nói ra thì giọng nói non nớt đầy mệt mỏi đó đã làm Hoắc Tư Thần, Lục Hoài và Tương Tư Hoành thiếu chút bật khóc.
Hoắc Tư Thần: “Nhưng anh ba vẫn rất lo cho em mà Tể Tể, muốn không lo lắng cũng không được á.”
Lục Hoài lau nước mắt: “Bình thường Tể Tể luôn tung tăng nhảy nhót vô cùng hoạt bát, giờ lại đột ngột biến thành như vậy... trong thời gian ngắn anh Lục Hoài vẫn chưa thể quen được.”
Tương Tư Hoành: “Tể Tể thậm chí còn không có hứng thú ăn quỷ hút máu, có khi nào là do bị thương quá nặng không, nếu thế thì dù không chết, liệu Tể Tể có chìm vào giấc ngủ say hay không?”
Tương Tư Hoành vừa nói ra thì cả phòng giải phẫu lập tức lặng ngắt.
Tể Tể cũng không quá chắc chắn: “Chuyện này... chuyện này...”
Dường như Bách Minh Tư chợt nhớ ra chuyện gì đó, cậu ấy nói: “Tể Tể, em chờ chút, anh Minh Tư sẽ gọi chú Cửu Phượng đến đây cho em!”
Nói xong, Bách Minh Tư lập tức sử dụng một lá bùa thần hành, thoắt cái đã biến mất trong phòng giải phẫu.
Đám người Kế Nguyên Tu và Hoắc Tư Cẩn hình như cũng nhớ tới cái gì, thế là Kế Nguyên Tu cũng mở miệng: “Tể Tể, cháu chờ chút một chút, chú nhỏ sẽ đi gọi đám Thỏ Đen lại ngay!”
Không chờ Tể Tể kịp nói chuyện, Kế Nguyên Tu cũng đã biến mất ngay tại chỗ.
Hoắc Tư Thần vừa khóc vừa hỏi Hoắc Tư Cẩn: “Anh cả ơi, anh Minh Tư đi tìm Cửu Phượng thì em còn hiểu được, nhưng chú nhỏ đi tìm đám Thỏ Đen làm gì ạ? Chúng nó yếu xìu như vậy, dẫn tới cũng không đủ để Tể Tể nhét kẽ răng nữa.”
Tể Tể đang nằm trên giường bệnh đột nhiên ngồi bật dậy, sau đó dùng tay che cái miệng nhỏ lại.
Mọi người quay sang nhìn về phía cô bé.
“Tể Tể, em/cháu bị sao thế?”
Hoắc Tư Thần: “Tể Tể, có phải bụng em không thoải mái hay không?”
Tương Tư Hoành và Yến Nguyệt Thần: “Tể Tể, không ấy em ăn mấy con quỷ hút máu đi?”
Đồng tử của Tể Tể trừng lớn, bàn tay mũm mĩm hoàn toàn không thể chặn lại được nữa.
Chỉ nghe “ọe” một tiếng, cô bé đã hộc ra một đống máu tươi.
Không chỉ là Cố Thích Phong và đám người nhà họ Hoắc sợ ngây người, ngay cả Tương Uyên - người vào phòng cuối cùng - cũng cảm thấy kinh ngạc không thôi.
“Tể Tể!”
Anh ấy bước nhanh tới bên người Tể Tể và sờ trán của cô bé, chỉ thấy vùng da ở đây lạnh như băng.
Kế Nguyên Tu nghĩ nghĩ, thế là thử cầm lấy phần cổ tay béo tròn của Tể Tể, đáng tiếc khi kiểm tra thì lại không thấy có mạch đập.
Cậu ấy cau mày, lại chuyển sang đặt tay lên ngực của Tể Tể, quả nhiên chỗ này cũng không có tiếng tim đập.
Dường như Yến Nguyệt Thần chợt nhớ tới một chuyện, cậu ấy lẩm bẩm ra tiếng: “Em ấy bị cắn trả.”
Đám người Cố Thích Phong đồng loạt nhìn về phía cậu ấy.
Yến Nguyệt Thần hít sâu một hơi, sau đó giải thích: “Tể Tể giết chết vua của tộc quỷ hút máu, như thế đã tương đương với việc phá hủy quy định của Công Pháp Quốc Tế về quần thể phi nhân loại, cho nên em ấy mới bị Công Pháp Quốc Tế về quần thể phi nhân loại cắn trả.”
Lúc trước Kế Nguyên Tu đã ngủ say quá lâu cho nên cũng không biết cái Công pháp này là gì.
“Tể Tể không bao giờ tàn sát người vô tội, người bị em ấy giết đều là những kẻ tội ác tày trời hoặc không phải con người, vị thân vương quỷ hút máu này nhất định là hạng người độc ác, hơn nữa còn tạo nghiệp trên lãnh thổ của Hoa Quốc chúng ta cho nên mới bị như thế, Tể Tể không hề làm sai!”
Tương Tư Hoành gật đầu thật mạnh: “Đúng vậy! Nhưng mà cái công pháp gì kia hình như rất ghê gớm, hại Tể Tể không ăn nổi món quỷ hút máu mà dạo này em ấy thích nhất luôn nè.”
Cậu ấy vừa nhắc tới chữ “ăn”, Tể Tể - người chuẩn bị an ủi mọi người - lại bắt đầu nôn ra từng ngụm máu to.
Lần này màu máu không phải màu đỏ tươi như ban đầu mà là màu đỏ sậm, bên trong còn ẩn chứa thật nhiều âm khí, những người thường trong phòng giải phẫu như Cố Thích Phong lập tức cảm nhận được một loại quỷ khí âm u từ trong đống máu đỏ sậm đó không ngừng bò lên người mình.
****
Tương Uyên thấy thế thì nhanh chóng ra tay đẩy lui luồng âm khí đậm đặc đáng sợ kia trở về.
Tể Tể cũng kinh ngạc không kém: “Âm khí trong nội tạng... thế mà lại bị... mang ra ngoài hết ư?”
Không nghĩ tới sự cắn trả do tên thân vương xấu xa kia mang tới lại mạnh mẽ như vậy.
Cô bé hộc máu hai lần, cảm giác đầu óc ngày càng nặng nề.
Tương Uyên giơ tay nhẹ nhàng đặt lên ngực Tể Tể, sau đó bắt đầu chuyển âm khí cuồn cuộn trên người mình sang cho cô bé.