Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1736:

Tương Tư Hoành vừa khóc vừa nói chuyện, lời nói đứt quãng vì tiếng nấc: “Cảm... cảm ơn cha! Cha... cha nhớ liên lạc với chú Minh nhanh một chút nha cha!”

Tương Uyên: “...”

Thôi được rồi!

Ai bảo thằng bé là con trai ruột của mình làm chi!

Phải mau một chút thôi!

Dùng tốc độ cao nhất luôn!

Chờ Tương Uyên hack vào hệ thống giám sát trong văn phòng, sau đó vọt tới cổng lớn của địa phủ, anh ấy kinh ngạc phát hiện cánh cổng lớn nặng nề của địa phủ đang đóng chặt.

Tương Uyên ngạc nhiên vô cùng: “Của lớn của địa phủ... thế mà lại đang đóng ư?”

Anh ấy nhìn trái nhìn phải, phát hiện quanh đây thậm chí còn không có một nhân viên trực ban nào cả.

Chuyện gì thế này?

Chẳng lẽ địa phủ xảy ra biến cố gì rồi sao?

Sợ con trai ruột không chờ nổi, Tương Uyên quyết định cứ xông thẳng vào trước rồi tính sau.

Kết quả vừa mới đi đến bên dưới cổng lớn của địa phủ, một sức mạnh thật lớn đột nhiên ập tới khiến anh ấy không ngừng lùi về phía sau mấy bước.

Tương Uyên khiếp sợ, lẩm bẩm tự nói: “Chó Phong Đô điên rồi hay sao mà lại bố trí trận pháp của Huyền Môn ngay cổng địa phủ thế này? Đây là âm tào địa phủ của anh ta chứ có phải chùa miếu trên nhân gian đâu! Chẳng lẽ mấy trăm ngàn âm binh ở địa phủ đồng loạt tạo phản hay gì?”

****

Đã vào không được địa phủ thì thôi đi, đằng này còn chẳng có một mống nhân viên công tác nào để hỏi thăm, Tương Uyên thật sự rất muốn đánh giá một sao cho địa phủ mà tên chó Phong Đô này quản lý!

Thật đúng là chỉ giỏi làm người ta sốt ruột mà!

Trong thần thức lại truyền đến tiếng khóc bù lu bù loa của con trai ruột.

“Cha ơi, cha tới địa phủ chưa ạ?”

Tương Uyên nhéo nhéo phần giữa mày, một người đàn ông một mét chín cao to vạm vỡ như anh ấy thế mà phải dịu giọng dỗ dành con trai ruột.

“Tới rồi tới rồi, nhưng bên địa phủ cũng xảy ra một vấn đề nhỏ, chú Minh của con không ở địa phủ, không ai biết anh ta đi đâu cả.”

Tương Tư Hoành nghe xong thì càng khóc lớn hơn nữa.

“Hu hu hu...”

Tương Uyên: “Rồi rồi, con chờ đó đi, cha trở về xem như nào đã!”

Tương Tư Hoành: “Hu hu hu... Hu hu hu... Cảm ơn cha, vậy cha mau tới đi ạ! Bọn con ở... con cũng không biết mình đang ở nơi nào nữa.”

Tương Uyên: “... Cha biết rồi, để cha tự đi tìm con.”

Cũng may cả hai cha con họ đều không phải con người, nếu không anh ấy thật sự không biết phải đi đâu để tìm thằng con trai ruột của mình nữa.

Tương Uyên vô cùng lo lắng chạy như điên về nơi tỏa ra hơi thở đậm nhất của con trai ruột, cả người anh ấy như hóa thành một cơn gió mạnh, đi đến đâu là kéo theo một luồng khí lạnh lẽo đến đó.

Lúc chạy tới một chỗ cách đích đến không xa, Tương Uyên nhìn thấy có hai cảnh sát giao thông đang đứng ở bên cạnh chiếc xe.

Anh ấy tìm một góc không người dừng lại, sau khi sửa sang lại bộ tây trang hai màu trắng đen trên người xong thì mới ung dung bước ra từ phía sau gốc cây cổ thụ mình đang nấp.

“Tư Hoành!” Anh ấy vừa đi vừa lên tiếng gọi.

Tương Tư Hoành đang lau nước mắt nghe thế thì vội trả lời: “Cha ơi!”

Tương Uyên chạy chậm tới, không qua bao lâu đã đứng trước mặt của con trai ruột.

“Cha, cha mau kiểm tra Tể Tể thử xem.”

Đây vẫn là hai đồng chí cảnh sát giao thông lúc trước, thấy cuối cùng cũng có phụ huynh của bốn đứa nhỏ tới thì cả hai không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

“Thưa anh, tình hình của cô bé không ổn lắm, chúng tôi kiến nghị mọi người hãy lập tức đưa cô bé đến bệnh viện.”

Tương Uyên: “...”

Với tình huống của Minh Tể Tể thì bệnh viện nào mà cứu được?

Nhưng thấy sắc mặt nôn nóng của hai đồng chí cảnh sát giao thông, Tương Uyên đành phải đồng ý.

“Được, cảm ơn hai người, tôi sẽ dẫn bọn trẻ tới bệnh viện Số Một ngay.”

Hai đồng chí cảnh sát giao thông cùng giơ tay lau mồ hôi trên trán.

Bọn họ cũng bất đắc dĩ lắm chứ, rõ ràng bọn họ đã đứng đây khuyên nhủ suốt ba phút, thế mà đứa lớn nhất trong số bốn đứa nhỏ lại hoàn toàn không chịu nghe lời mà cứ chăm chăm cầm điện thoại gọi cho ai đó.

“Hiện giờ lượng xe cộ khá đông đúc, mọi người lái xe đi theo sau xe chúng tôi này, để chúng tôi mở đường cho.”

Tương Uyên lại gật đầu: “Cảm ơn hai anh!”

Sau đó, hai đồng chí cảnh sát giao thông bắt đầu đi trước mở đường, tiếng còi hú vang lên ò e ò e.

Hoắc Tư Cẩn ôm Tể Tể ngồi ở hàng ghế phía sau chung với Tương Tư Hoành và Yến Nguyệt Thần, Tương Uyên thì lái xe đi theo phía sau xe cảnh sát, không qua bao lâu bọn họ đã đến bệnh viện Số Một.

Cố Thích Phong đã chờ sẵn ở phòng cấp cứu số một của bệnh viện Số Một.

Những đứa trẻ khác của nhà họ Hoắc cũng đã chờ sẵn ở cổng lớn bệnh viện từ lâu, vừa nhìn thấy xe chạy tới thì bọn họ đã vội vàng nhào qua đó.

Mọi người đều rất sốt ruột, nhưng bọn họ lại vô cùng ăn ý không hề nhiều lời.

Chờ Hoắc Tư Cẩn ôm Tể Tể xuống xe xong, bọn họ lập tức cùng đi nhanh về phía thang máy.

Hoắc Tư Tước ấn nút gọi thang máy, Bách Minh Tư nhanh chóng đi vào, sau đó nhân cơ hội bắt mạch cho Tể Tể.

Chờ Tương Uyên xuống xe và muốn nói lời cảm ơn với hai đồng chí cảnh sát giao thông, anh ấy phát hiện cả hai đã rời đi từ lúc nào mất rồi.

Lúc tới phòng giải phẫu số một, Cố Thích Phong nhìn đám nhóc nhà họ Hoắc tự động chạy ùa vào bên trong hết thì không khỏi giật giật khóe miệng.

“À ừm... Mọi người vào nhiều như vậy thì...”

Hoắc Tư Tước: “Chú Cố, mình cũng đâu có làm phẫu thuật thật đâu ạ.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free