Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1735:
“Tể Tể vẫn ổn, chỉ là... chỉ là Tể Tể không muốn ăn gì hết thôi ạ.”
Nhìn khuôn mặt nhỏ trắng bệch của Tể Tể, Hoắc Tư Cẩn sợ gần chết.
“Tể Tể, có phải em đã bị thương hay không?”
Tể Tể gật đầu: “Vâng, em bị thương nhẹ, nhưng mà... nhưng mà anh cả đừng có lo, Tể Tể vẫn chịu được.”
Hoắc Tư Cẩn: “...”
“Tể Tể, anh cả chỉ là người thường mà thôi, không chịu nổi mấy cú sốc như vậy đâu, em mau nói cho anh nghe em bị thương ở đâu, chúng ta lập tức tới bệnh viện ngay.”
Tể Tể nhìn Hoắc Tư Cẩn, giọng nói non nớt tràn ngập cảm giác uể oải: “Anh cả ơi, trái tim của Tể Tể bị thương ~”
Hoắc Tư Cẩn sợ ra mặt.
Trái tim của Tể Tể có vấn đề?
Vậy còn chần chờ gì nữa?!
Hoắc Tư Cẩn lập tức móc điện thoại ra gọi điện thoại cho cha ruột.
Đáng tiếc đầu dây bên kia lại không có ai bắt máy cả.
Hoắc Tư Cẩn đoán hẳn là lúc này cha ruột vẫn còn đang ở trên máy bay cho nên không thể nghe điện thoại được.
Nhưng vết thương của Tể Tể...
Tương Tư Hoành cũng sợ không kém, cậu ấy lập tức liên lạc với cha cương thi của mình bằng thức hải.
“Cha ơi, trái tim của Tể Tể vỡ ra rồi.”
Tương Uyên đang xem kịch bản trong văn phòng.
Bởi vì con trai xài hơi hao cho nên vua cương thi - người mới tốn hết mấy tỷ - đang chuẩn bị vào đoàn phim để kiếm thêm tiền, nếu không anh ấy sợ nửa cái nắp quan tài còn lại của mình cũng sẽ “cuốn theo chiều gió” mất.
Giờ nghe được lời con trai ruột nói, Tương Uyên thiếu điều muốn giận quá hóa cười.
“Tư Hoành, câu đùa này chẳng vui chút nào đâu con ạ.”
Tương Tư Hoành vội vàng giải thích.
“Không phải nói đùa đâu cha ơi, là thật đó, Tể Tể nói trái tim của em ấy bị thương, mà em ấy bị thương khi đang đánh nhau... cho nên chắc chắn trái tim của em ấy đã vỡ nát rồi!”
Tương Uyên: “Vỡ thì... vỡ thì con bé cũng có chết được đâu, tuy con bé sinh ra ở địa phủ, bản chất là quỷ, nhưng độ sống dai của con bé lại không hề thua kém tộc cương thi của chúng ta, tóm lại vừa không thể già vừa chẳng thể chết! Chỉ bị vỡ tim thôi thì có phải chuyện gì lớn lao đâu, đi tìm Cố Thích Phong nhờ vá lại là được mà.”
Tương Tư Hoành càng sốt ruột: “Nhưng lần này khác cha ạ!”
Tương Uyên khó hiểu: “Khác chỗ nào hả con?”
Tương Tư Hoành: “Lần này Tể Tể không muốn ăn quỷ hút máu luôn đấy ạ!”
Tương Uyên hơi nhướng mày, cũng cảm thấy khá kinh ngạc: “Bình thường chỉ cần là thứ gì âm u đầy tà khí là Tể Tể đều ăn mà, thật đúng là một sinh vật đột biến gen ở địa phủ. Theo lý thì quỷ hút máu cũng là một thứ đồ cực bổ với con bé, thế mà nó lại không ăn ư? Có phải là do dạo này ăn nhiều quá hay không?”
Tương Tư Hoành gấp đến mức mồ hôi vã ra như tắm: “Không phải! Tể Tể không có ăn bao nhiêu hết, em ấy ăn ít lắm!”
Tương Uyên: “.
..”
Lượng cơm ăn đó của Minh Tể Tể mà kêu ít ấy hả?
Nếu không phải con bé tìm được Hoắc Trầm Lệnh - người “nghèo” đến mức chỉ còn lại tiền - làm cha nuôi, thì với sức ăn đó... Ha hả, chỉ sợ con bé đã đói chết và trở về địa phủ từ lâu rồi!
Ngặt nỗi đứa con trai ruột này của anh ấy, trong mắt và trong lòng thằng bé chỉ có một mình con nhóc Minh Tể Tể kia mà thôi!
Đã thành cương thi rồi mà cứ tươm tướp tươm tướp với con nhà người ta như vậy đó, coi nói nổi không!
Tương Tư Hoành hoàn toàn không biết cha ruột của mình đang nghĩ cái gì.
Thấy cha ruột không nói chuyện, Tương Tư Hoành mới nhớ tới chuyện chính, thế là cậu ấy hít sâu một hơi rồi nói: “Cha, cha mau liên lạc với chú Minh làm chú ấy đến xem Tể Tể đi ạ.”
Tương Uyên: “...”
Nếu không phải là chuyện gấp gáp thì thật lòng anh ấy chẳng muốn nhìn thấy gương mặt khó phân nam nữ của tên chó Phong Đô kia một chút nào cả!
Nam không ra nam, nữ không ra nữ!
Lòng dạ thì còn đen hơn cả than đá nữa!
“Cha à ~”
Nghe thấy con trai ruột gọi một tiếng “cha” thật ngọt, Tương Uyên lập tức mềm lòng.
“Rồi rồi rồi, con chờ một chút, cha sẽ lập tức liên lạc với cái tên Phong Đô ch… khụ, sống chan hòa được mọi người thích kia ngay đây!”
Tạm thời cắt đứt liên lạc với con trai ruột, Tương Uyên đứng dậy đi đến phía trước kệ sách, sau đó lấy một chiếc điện thoại cũ kỹ từ một góc khá khó chú ý.
Trong điện thoại chỉ lưu duy nhất một dãy số, hơn nữa người thường hoàn toàn không thể nhìn thấy dãy số này.
Đáng tiếc sau khi anh ấy nhấn nút gọi, điện thoại cứ liên tục thông báo đường dây bận.
Tương Uyên nhăn mày lại, thử gọi thêm một lần nữa.
Vẫn là giọng thông báo bận rờn rợn quen thuộc ban nãy của địa phủ.
Tương Uyên: “...”
Sao số của thằng chó Phong Đô này lại không gọi được nhỉ?
Nếu không gọi được thì cho mình số này làm gì?
Chơi mình à?
Trong lúc Tương Uyên tức giận đến mức mặt mũi đen thui, con trai ruột lại “gọi điện thoại” bằng thức hải cho anh ấy.
“Cha ơi, cha liên lạc được với chú Minh chưa? Tể Tể khóc luôn rồi nè, bình thường Tể Tể hiếm khi khóc lắm đó… Hu hu hu...”
Tương Uyên: “...”
Tể Tể khóc, con trai ruột của mình cũng khóc theo luôn rồi!
Vậy thân là cha ruột, có phải mình cũng nên “bắt kịp trào lưu” và khóc theo luôn không?
Khóe miệng của Tương Uyên giật giật, nhưng cuối cùng vẫn vội vàng giải thích cho con trai trước khi cậu ấy kịp nói thêm gì nữa.
“Số điện thoại mà cha ruột của Tể Tể đưa cho cha không gọi được.”
Biết sao giờ, Tương Uyên sợ con trai ruột của mình khóc dữ hơn thì còn mệt nữa, dù sao đây cũng là con trai ruột của anh ấy mà, anh ấy cũng đau lòng chứ bộ.