Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1729:
Đồng chí cảnh sát giao thông: “…”
Đồng chỉ cảnh sát giao thông chụp lại bảng số xe rồi nói: “Được rồi, lần này là tình huống đặc biệt, chúng tôi không làm khó cậu, nhanh đưa mấy đứa nhỏ tới bệnh viện đi. Chờ khi nào mấy đứa bé ổn thỏa rồi thì nhớ đi nộp tiền phạt.”
Hoắc Tư Cẩn nhanh chóng nói cảm ơn: “Cảm ơn chú cảnh sát!”
Tể Tể, Tương Tư Hoành và Yến Nguyệt Thần đồng thời nói, ba đứa bé miệng còn hôi sữa, ba gương mặt bé con tươi cười nói: “Cảm ơn chú cảnh sát ~”
Đồng chí cảnh sát: “… Vì nhân dân phục vụ…”
Nói xong, đột nhiên đồng chí cảnh sát hỏi ba đứa nhỏ: “Các đồng chí nhỏ, có phải bụng các cháu hết đau rồi không?”
Ba đứa bé vì vui mừng mà quên mất bản thân đang giả đau bụng, lúc này bọn họ nhất trí ôm cái bụng nhỏ, vẻ mặt khó chịu không khác gì lúc nãy.
“Đau quá ~ hu hu hu~ Đau bụng quá ~”
Đồng chí cảnh sát: “…”
Hoắc Tư Cẩn nhanh chóng quay cửa sổ xe lên, gật gật đầu với hai đồng chí cảnh sát đang trợn mắt há mồm rồi nhanh chóng lái xe đi mất.
Tể Tể thở phào: “Thật là nguy hiểm mà!”
Tương Tư Hoành: “Kém chút nữa thôi là lộ rồi!”
Yến Nguyệt Thần: “Nào về nhà chúng ta cần luyện tập nhiều hơn nữa.”
Hoắc Tư Cẩn: “…”
Lại còn luyện tập thêm à?
Nếu các đồng chí cảnh sát kia mà biết e rằng sẽ bị chọc giận tới bật cười đấy.
“Nguyệt Thần, bây giờ chúng ta đi đâu?”
Yến Nguyệt Thần nín thở, tập trung tâm trí để cảm nhận.
“Cách quá xa, tạm thời em không thể xác định được vị trí cụ thể, nhưng chắc là ở trung tâm thành phố.”
Hoắc Tư Cẩn gật đầu, lái xe đến thẳng trung tâm thành phố.
Sau khi tới gần trung tâm thành phố, không đợi Hoắc Tư Cẩn hỏi, Yến Nguyệt Thần đã chủ động nói: “Bệnh viện Số Một!”
Hoắc Tư Cẩn, Tể Tể và Tương Tư Hoành đồng thời ngạc nhiên.
Hoắc Tư Cẩn kinh ngạc hỏi lại: “Tên quỷ hút máu đó tới bệnh viện Số Một sao?”
Yến Nguyệt Thần gật đầu: “Vâng!”
Tể Tể và Tương Tư Hoành để lại một câu: “Anh cả, anh Nguyệt Thần, bọn em đi xem tình hình thế nào trước đã.” Hai đứa nhỏ cứ thế biến mất khỏi hàng ghế sau.
Yến Nguyệt Thần: “…”
Hoắc Tư Cẩn nhìn Yến Nguyệt Thần có hơi bực tức, mỉm cười nói: “Nếu em có thể đi được như Tể Tể và Tương Tư Hoành thì cũng có thể đi.”
Yến Nguyệt Thần gật đầu, mở cửa xuống xe, rồi nhanh chóng biến mất như sét đánh ở ven đường.
Hoắc Tư Cẩn: “…”
Thật đấy à!
Mặc dù Yến Nguyệt Thần đã thức tỉnh huyết thống của quỷ hút máu đời thứ nhất, tốc độ dù có nhanh vẫn là vật thể hữu hình. Tể Tể và Tiểu Tương có thể biến thành vô hình. Nhìn từ đó, tốc độ của Tể Tể và Tiểu Tương lại càng nhanh hơn.
Khi Hoắc Tư Cẩn còn đang ngồi trong xe suy nghĩ thì Tể Tể và Tương Tư Hoành đã tới bệnh viện Số Một rồi.
Hai đứa nhỏ đã tới bệnh viện Số Một không ít lần, bởi vì bọn nhỏ đi bắt quỷ hút máu đang bị thương nặng cho nên không đi tới nơi có người mà đi thẳng tới nhà xác quen thuộc.
Vừa mới tới cửa nhà xác bọn họ đã nghe thấy tiếng la kinh hô ở trên lầu: “Không xong rồi, cúp điện!”
“Lập tức khởi động máy biến áp dự bị!”
“Không được! Không khởi động được, nó không phản ứng!”
Tể Tể và Tương Tư Hoành biết là do quỷ hút máu kia làm.
Sức lực của Tương Tư Hoành nhanh chóng lan ra, sức mạnh của cậu ấy cũng giống như bản thể cương thi của bản thân, lạnh lẽo và dũng mãnh, không thể chống đỡ, lục soát tìm quỷ hút máu hại người ở từng tầng một.
Tể Tể nhanh chóng ngồi xếp bằng dưới đất, tạo ra một kết giới thật lớn, bên trong phân ra làm vô số các kết giới nhỏ, giam giữ toàn bộ bệnh viện Số Một trong đó, cho dù chỉ làm một con kiến.
Trong chớp mắt khi kết giới được giăng ra, Tể Tể và Tương Tư Hoành đồng thời xác định được vị trí cụ thể của quỷ hút máu, hai đứa nhóc bay thẳng tới phòng phẫu thuật nào đó.
****
Trong phòng phẫu thuật số tám trên lầu ba, Thân vương Jesse nhìn phòng phẫu thuật trong nháy mắt chìm vào bóng tối, khoé miệng lộ ra nụ cười tàn nhẫn và khát máu.
Đã đến lúc anh ta tước đoạt mạng sống, thưởng thức món ăn ngon rồi!
Trong mỗi phòng phẫu thuật đều có bệnh nhân đang làm phẫu thuật. Trên đường đi từ phòng phẫu thuật số tám cho đến phòng phẫu thuật số một, chắc hẳn là cái phổi đã bị Minh Tể Tể làm bị thương nặng của anh ta sẽ có thể nhanh chóng hồi phục.
Các bác sĩ phẫu thuật chính và y tá trong phòng phẫu thuật đều không dám tin.
“Sao lại cúp điện thế?”
“Tình huống như thế này chưa từng xảy ra bao giờ!”
“Sao còn chưa mở máy phát điện nữa, mau lên! Tình trạng của bệnh nhân đang hết sức nguy kịch, không thể chậm trễ thêm một giây nào!”
“Trưởng khoa Tô, máy phát điện xảy ra trục trặc rồi, không thể mở được!”
Trưởng khoa Tô đã dứt khoát đưa ra quyết định.
“Cầm máu!”
“Vâng!”
…
Thân vương Jesse vốn đang thưởng thức dáng vẻ hốt hoảng, bất an của bác sĩ và các y tá, nào ngờ bác sĩ phẫu thuật chính lấy lại bình tĩnh nhanh như vậy.
Nhưng mạng của người bệnh nhân này, anh ta lấy chắc rồi!
Thân vương Jesse nhảy vọt đến trước giường bệnh, cúi đầu há miệng ra, răng nanh sắc nhọn chạm vào chiếc cổ ấm nóng của bệnh nhân.
Anh ta dường như đã cảm nhận được vị ngọt của dòng máu thơm ngon thông qua răng nanh chảy vào cổ họng của mình.
Giây tiếp theo, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, anh ta gần như theo bản năng chạy thục mạng đến góc tường bên cạnh.
Tể Tể không để anh ta được như ý!
Đôi chân nhỏ mập mạp mang theo lực lượng sấm sét mạnh mẽ đá vào lưng của anh ta.
"Ầm" một tiếng, Thân vương Jesse đập vào cửa phòng phẫu thuật phun ra một ngụm máu tươi, nhuộm cửa phòng phẫu thuật thành mai tuyết nở rộ tuyệt đẹp.