Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1730:
Mọi người trong phòng phẫu thuật: “Tiếng gì vậy?”
Lúc này Tể Tể mới nhớ ra trong phòng phẫu thuật có người.
Cô bé đang chuẩn bị lập kết giới thì Tương Tư Hoành đã giành trước một bước phong bế giác quan của tất cả mọi người trong phòng phẫu thuật, để họ không cảm nhận được sự tồn tại của mình, Tể Tể và Thân vương Jesse.
Thân vương Jesse lại lần nữa bị thương, hai mắt đỏ như máu.
“Minh Tể Tể, nhóc dám phá hoại chuyện tốt của bổn vương! Còn dám đá bổn vương!”
Thân vương Jesse rất hung dữ!
Nhưng Tể Tể còn hung dữ hơn anh ta!
Bé con phồng má mắng anh ta một cách vừa đáng yêu vừa cáu kỉnh.
“Dám làm tổn thương người dân thường ngay trên nước Hoa Quốc, bổn Tể Tể đá chú thì sao nào!”
Thân vương Jesse giơ tay lau đi vết máu trên khóe miệng, ánh mắt gần như có thể giết người.
“Minh Tể Tể, nhóc có biết bổn vương là ai không?”
Tể Tể nâng cằm nhỏ lên, giận dữ nhìn dáng vẻ vênh váo của Thân vương Jesse rồi giống như một cơn gió táp xông đến tấn công Thân vương Jesse.
“Bổn Tể Tể không cần biết chú là ai! Làm hại người dân nước Hoa Quốc thì đáng bị đánh!”
Thân vương Jesse liên tục lùi về sau.
Sau lưng là cửa phòng phẫu thuật, anh ta bị thương còn chưa bình phục, không muốn đánh trực diện với Minh Tể Tể cho nên quay người muốn chạy trốn.
Bàn tay ụ thịt của Tể Tể đập mạnh vào cửa phòng phẫu thuật, "ầm" một tiếng, truyền sức mạnh to lớn vào bên trong cánh cửa.
Cô bé lại nhấc đôi chân nhỏ mập mạp của mình lên đá vào mông của Thân vương Jesse một cái.
“Muốn chạy à? Bổn Tể Tể đã đã phong ấn cửa rồi!”
Cả người của Thân vương Jesse đập mạnh vào cửa phòng phẫu thuật.
Lại là một trận vang lớn, xương gò má bên phải của Thân vương Jesse sưng lên.
“Minh Tể Tể, bổn vương là thân vương của gia tộc quỷ hút máu đấy! Dù cha của nhóc - Phong Đô Đại Đế đến đây thì cũng phải nhường bổn vương ba phần! Sao nhóc dám... á!”
Tể Tể đứng tại chỗ nhảy vút lên.
Thân hình nhỏ nhắn mũm mĩm nhanh chóng nhảy lên trần nhà rồi mạnh mẽ đè xuống.
Thân vương Jesse vừa nhìn thấy khí thế áp đảo của Minh Tể Tể thì sinh ra loại cảm giác sợ hãi đến nghẹt thở.
Anh ta lập tức lấy chiếc nhẫn ngọc lục bảo từ trong túi ra, chiếc nhẫn tỏa sáng rực rỡ.
Ánh sáng chói lóa đó khiến hai mắt của Tể Tể không mở nổi, cô bé vội giơ tay dùng kết giới chặn ánh sáng chói mắt đó lại, tránh không để vô tình làm bị thương những người bình thường trong phòng phẫu thuật.
Thân vương Jesse tránh thoát đòn công kích đầy nguy hiểm của Tể Tể, vừa tức giận vừa sợ hãi.
“Minh Tể Tể, nhóc là trữ quân Địa phủ Hoa Quốc, còn bổn vương là thân vương của gia tộc quỷ hút máu phương Tây. Nhóc tấn công bổn vương, đã vi phạm hiệp ước hòa bình giữa hai nước! Còn vi phạm công pháp quốc tế, bổn vương sẽ kiện nhóc lên tòa án dị tộc quốc tế!”
Đáp lại anh ta là nắm đấm hung hãn và đáng sợ của Tể Tể.
“Kiện bổn Tể Tể sao?”
“Linh hồn bị bổn Tể Tể ăn rồi, chú lấy thi thể đi kiện á!”
Dứt lời, Tể Tể đấm vào bả vai của Thân vương Jesse đang né tránh, nghe thấy tiếng xương bả vai của Thân vương Jesse rạn nứt.
Tương Tư Hoành nhân cơ hội này đá vào đầu gối của Thân vương Jesse một cái, anh ta loạng choạng, chống một tay xuống đất đứng dậy, nhịn đau nhảy lên, dốc toàn lực lao về phía Tương Tư Hoành.
Đánh không lại Minh Tể Tể, anh ta có thể bắt đứa phi nhân loại kia trước.
Có con tin trong tay, không sợ Minh Tể Tể không kiêng dè.
Ờ ha!
Trong phòng phẫu thuật còn có bảy tám người bình thường nữa.
Thân vương Jesse vừa tấn công Tương Tư Hoành vừa nham hiểm nhắc nhở Tể Tể.
“Minh Tể Tể, nếu nhóc không muốn trở thành tội nhân của Hoa Quốc thì mau quỳ xuống xin lỗi bổn vương ngay! Nếu không... tất cả những người có mặt trong phòng phẫu thuật của bệnh viện Số Một đều sẽ chết không có đất chôn thây!”
Tể Tể: “Hả?”
Có phải đầu của con quỷ hút máu này bị đánh đến độ ngốc luôn rồi không?
“Họ đều là người dân Hoa Quốc, mà bổn Tể Tể là trữ quân Địa phủ, có toàn quyền quyết định sự sống chết của họ! Một con quỷ hút máu như chú, dùng điều này để uy hiếp bổn Tể Tể á?”
“Có phải nhóc chưa từng đến trường, cũng chưa từng đọc sách hay không?”
Thân vương Jesse vừa ứng phó sự tấn công điên cuồng của Tương Tư Hoành, vừa thở hổn hển cười khẩy.
“Minh Tể Tể, nhóc chẳng qua chỉ là trữ quân Địa phủ thôi, theo bổn vương biết, chỉ có người đứng đầu địa phủ, tức là cha của nhóc, Phong Đô Đại Đế mới có quyền kiểm soát sự sống chết của những người này một cách tuyệt đối!”
Tương Tư Hoành vừa công kích Thân vương Jesse, vừa gọi Tể Tể.
“Tể Tể, đánh chết cái tên cặn bã xấu xa vô học này đi!”
Hai mắt của Tể Tể phát sáng rực rỡ.
“Dạ!”
Thân vương Jesse lại lần nữa sử dụng chiếc nhẫn ngọc lục bảo, một luồng sức mạnh vô hình giống như một cơn bão táp tấn công Tể Tể và Tương Tư Hoành.
Tương Tư Hoành gầm lên một tiếng, lộ ra hàm răng nanh sắc nhọn, mười ngón tay mọc ra những chiếc móng sắc bén như dao.
“Chịu chết đi! Tể Tể, mau bắt lấy linh hồn của gã ta!”
Tể Tể gật đầu.
Năm ngón tay biến thành móng vuốt, bắt đầu rút linh hồn của Thân vương Jesse trong khi anh ta và Tương Tư Hoành đang đánh nhau.
Sau đó Tể Tể có hơi lúng túng.
Không thể rút được.
Tể Tể cau mày.
Tương Tư Hoành cũng khá kinh ngạc.
Vì mất tập trung nên cậu ấy bị Thân vương Jesse đá một cái mạnh.
Thân hình nhỏ bé bay ra ngoài.
Tể Tể thấy thế cực kỳ tức giận.
“Giếng Luân Hồi, mau đến đây!”
Thân vương Jesse sửng sốt.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ