Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1728:
Tể Tể không ngờ anh cả nhận ra chuyện này, cô bé nhanh chóng giải thích: “Bùa gọi quỷ ẩn hình.”
Không những Hoắc Tư Cẩn ngạc nhiên mà ngay cả Tương Tư Hoành cũng giật nảy cả mình.
“Bùa gọi quỷ mà còn có ẩn hình nữa à?”
Tể Tể gật cái đầu nhỏ, giọng nói non nớt giải thích: “Lần đầu tiên Tể Tể gặp được cái này.”
Nói xong cô bé hủy đi phép ẩn hình trên mặt lá bùa, Hoắc Tư Cẩn và Tương Tư Hoành lập tức nhìn thấy một lá bùa vàng nho nhỏ nằm trong lòng bàn tay tròn tròn của cô bé.
Tể Tể tiếp tục giải thích: “Bùa gọi quỷ này thật ra là sự kết hợp giữa bùa gọi quỷ và bùa ẩn hình, nhưng sẽ kha khá sức lực, suy ra năng lực của đối phương khá cao.”
Nói tới đây, ánh mắt Tể Tể ngập ý chí chiến đấu, giọng nói trẻ con trở nên hung dữ: “Nhất định Tể Tể sẽ bắt được tên đó! Đánh ngã gã! Dạy cho gã một trận!”
Nói xong câu này, Tể Tể như nhớ tới chuyện gì đó: “Anh cả, Tể Tể muốn đi tìm anh Nguyệt Thần.”
Hoắc Tư Cẩn cười hỏi cô bé: “Sao bỗng nhiên em lại muốn đi tìm Nguyệt Thần?”
Cái đầu nhỏ ngẩng lên, ánh mắt sáng rỡ: “Hôm nay ở sân chơi Tể Tể đã làm một quỷ hút máu bị thương. Tể Tể cảm thấy trên người quỷ hút máu đó có mùi rất quen thuộc, nhưng nhất thời lại không nhớ ra đã gặp ở đâu. Lúc đó nhiều người quá, Tể Tể sợ làm tổn thương người bình thường nên không dám tiếp tục đuổi theo, bây giờ em muốn để anh Nguyệt Thần giúp đỡ cùng đi tìm, nhất định có thể tìm được.”
****
Trong một khách sạn năm sao ở phía Tây thủ đô, sắc mặt Thân vương Jesse trắng bệch không còn chút máu.
Đới Lâm bưng một chén chất lỏng màu đỏ, đưa tới trước mặt anh ta.
“Jesse, sếp uống một chút đi.”
Jesse không do dự nhận lấy cái chén, ngửa đầu, ừng ực uống hết toàn bộ.
Cho dù như vậy cả người anh ta vẫn đau đớn tới nỗi gương mặt trở nên vặn vẹo.
“Lại đi tìm đi!”
Đới Lâm hơi kinh ngạc: “Jesse, sếp vẫn chưa ổn sao?”
Jesse gật đầu, ánh mắt nhìn cô ta có thêm chút rét lạnh.
“Sếp chờ một chút, tôi lập tức đi tìm.”
Jesse nhắm mắt lại, khóe miệng dính chút máu tươi, gương mặt trắng bệch như tờ giấy, trong đôi mắt đỏ như máu lóe lên lệ khí nồng đậm.
Anh ta đột nhiên đứng dậy: “Chúng ta cùng đi tới bệnh viện Số Một.”
Đới Lâm kinh ngạc: “Tới bệnh viện Số Một?”
Jesse gật đầu.
“Minh Tể Tể và Cố Thích Phong đều đang đi chơi, trẻ con ham chơi, đây là thời cơ tốt nhất để tôi ăn uống tẩm bổ một chút.”
Nói xong anh ta lạnh lùng cười một tiếng.
“Hơn nữa bệnh nhân của bệnh viện Số Một tương đối nhiều, người bị bệnh nặng càng nhiều hơn, bởi vì phòng phẫu thuật mất điện mà dẫn tới sự cố trong điều trị bệnh dẫn tới tử vong lại quá bình thường.”
Đới Lâm không đồng ý cho lắm: “Thế nhưng đứng sau bệnh viện Số Một là nhà họ Hoắc của thủ đô.
”
Jesse cười âm trầm: “Nếu đứng sau bệnh viện này không phải nhà họ Hoắc của thủ đô thì bổn điện hạ chẳng thèm vào!”
Đới Lâm đã hiểu.
Jesse hận Minh Tể Tể, thế nên ra tay với những người mà Minh Tể Tể nhận là người nhà ở trần gian.
Đới Lâm nhíu mày nói: “ Jesse, bệnh viện Số Một là một lựa chọn không tệ. Tôi nghe ngóng được ở lối vào giao lộ đường cao tốc xảy ra một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng, những người bị thương đều được đưa về bệnh viện Số Một.”
Ánh mắt lạnh lẽo của Jesse khóa chặt lên người Đới Lâm, gương mặt hung ác nham hiểm: “Sao nào, cô sợ Cố Thích Phong biết được sẽ trở mặt với cô sao?”
Jesse đột nhiên dùng sức tát một bạt tai lên mặt Đới Lâm.
“Đới Lâm, đừng quên lúc đầu là ai cứu cô ra khỏi đống bùn nhão kia!”
Đới Lâm không dám kêu đau, lảo đảo ngã xuống bên cạnh ghế sô pha.
“Tôi không có, Jesse điện hạ. Tôi chỉ sợ sếp chọc giận nhà họ Hoắc, Hoắc Trầm Lệnh có thể khiến nhà họ Hoắc trở thành gia tộc hàng đầu của Hoa Quốc, chúng ta không thể khinh thường.”
Jesse nghiến răng ken két.
“Hừ, bây giờ trong mắt cô bổn điện hạ còn không bằng cả một người bình thường à?”
Đới Lâm bối rối lắc đầu.
“Jesse điện hạ, tôi không có ý đó, tôi…”
Jesse lạnh lùng nói: “Dale, ném cô ta vào mật thất đi! Không có sự cho phép của bổn điện hạ, không cho phép cô ta được rời khỏi mật thất nửa bước.”
Một người phụ nữ tóc vàng đang chờ trong phòng ngủ nhanh chóng bước tới, khẩn cấp kéo Đới Lâm với vẻ mặt kinh ngạc ngơ ngác rời khỏi phòng.
Jesse nhìn theo hướng hai người họ rời đi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười hung ác, nham hiểm, khát máu, biến thành một tàn ảnh rồi biến mất trong phòng ngủ.
Khi tới chỗ giao lộ phía Tây, Hoắc Tư Cẩn lái xe, ba tên nhóc Yến Nguyệt Thần, Tể Tể và Tương Tư Hoành ngồi xếp hàng ở ghế sau.
Đột nhiên Yến Nguyệt Thần nói: “Anh Tư Cẩn, nhanh nhanh quay lại.”
Hoắc Tư Cẩn không hỏi nguyên nhân, xe lướt đi gọn ghẽ, chuẩn xác tránh cái xe bên cạnh, thành công quay đầu.
Kết quả xe vừa chạy ra khỏi không được mấy giây đã bị cảnh sát giao thông ở ven đường chặn lại.
“Chào cậu, mời xuống xe.”
Hoắc Tư Cẩn: “…”
Tể Tể chớp đôi mắt to, ôm lấy cái bụng nhỏ, to giọng gọi: “Hu hu hu! Anh cả ơi, Tể Tể đau bụng quá, hu hu hu…”
Tương Tư Hoành và Yến Nguyệt Thần liếc mắt nhìn nhau, đồng thời ôm lấy cái bụng nhỏ, khóc lóc kêu gào.
“Hu hu… Đau bụng quá! Anh Tư Cẩn, khi nào mới tới bệnh viện?”
Vẻ mặt Hoắc Tư Cẩn đầy lo lắng: “Chú cảnh sát ơi, không tuân thủ luật giao thông là lỗi của cháu, nhưng mà… Mấy đứa em cháu đau bụng lắm, cháu…”
Cảnh sát giao thông nhìn vào hàng ghế sau xem xét, thấy ba đứa nhỏ nhanh như chớp ôm lấy bụng, không ngừng gào khóc.