Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1727:

Tương Tư Hoành: “Dì Lưu là người xấu.”

Hoắc Tư Cẩn ngạc nhiên nhìn qua Tương Tư Hoành: “Sao em lại nói thế?”

Tương Tư Hoành lập tức kể lại chuyện cậu ấy và Tể Tể thấy về Lưu Lệ Nhã ở nhà trẻ, từ đó đưa ra kết luận.

Hoắc Tư Cẩn hơi nhướn mày hỏi: “Sau đó thì sao?”

Tương Tư Hoành cười hì hì: “Cho nên lúc nghỉ giải lao, Tể Tể mới nói anh Tư Cẩn muốn xin wechat của giáo viên Tôn.”

Tể Tể cũng gật đầu cười ha hả.

“Đúng đó! Anh cả, giáo viên Tôn rất tốt, rất dịu dàng, Tể Tể và anh Tiểu Tương, cả chú nhỏ nữa đều rất thích cô giáo.”

Tể Tể sợ Hoắc Tư Cẩn không tin còn bổ sung thêm một câu: “Các bạn nhỏ trong lớp cũng rất thích giáo viên Tôn.”

Tương Tư Hoành không ngừng gật đầu.

Tể Tể nói gì cũng đúng cả!

Hoắc Tư Cẩn dở khóc dở cười nói: “Thảo nào hôm đó Tể Tể nhất định bắt anh phải thêm wechat của giáo viên Tôn.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành đều ngẩng cái đầu nhỏ lên, híp mắt cười nhìn cậu ấy.

Hoắc Tư Cẩn nhìn một chút, vừa dẫn hai đứa nhỏ đi xuống lầu vừa giải thích:

“Có điều, Tể Tể, Tiểu Tương, chuyện của giáo viên Tôn chúng ta không tiện trực tiếp tham dự vào, dẫu gì chúng ta cũng không quen thân cô ấy. Lưu Lệ Nhã có rắp tâm không tốt, nếu chúng ta trực tiếp nhúng tay vào thì sẽ có rất nhiều phiền phức.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành trơn tru nói tiếp: “Cho nên anh cả (anh Tư Cẩn) mới nói dì Lưu đi tìm hiệu trưởng Lý đúng không? Sau đó anh cả lại gọi cho hiệu trưởng Lý để nói lại chuyện giáo viên Tôn bị thương?”

Hoắc Tư Cẩn vui vẻ, nhẹ nhàng búng hai cái lên trán hai đứa nhỏ: “Hai nhóc quỷ thông minh!”

Tể Tể và Tương Tư Hoành nhe răng cười rạng rỡ.

Hoắc Tư Cẩn giải quyết xong chuyện của giáo viên Tôn thì cũng đã tới trưa, vì thế cậu ấy dẫn hai đứa nhỏ đi tìm chỗ ăn cơm gần đó.

Tối qua Tể Tể mới ăn bốn tên quỷ hút máu, cái bụng nhỏ không đói.

Thế nên lúc ăn trưa, khi Hoắc Tư Cẩn chuẩn bị ra tay bao toàn bộ nhà hàng, Tể Tể kéo kéo ống tay áo Hoắc Tư Cẩn nói: ‘Anh cả, Tể Tể không đói lắm đâu!”

Hoắc Tư Cẩn kinh ngạc, Tương Tư Hoành nhỏ giọng nói: “Anh Tư Cẩn, tối qua Tể Tể ăn quỷ hút máu.”

Hoắc Tư Cẩn còn kinh ngạc hơn, cậu ấy ôm Tể Tể, cẩn thận xem xét một lượt: “Em ăn ở đâu? Có bị thương không?”

Tể Tể bị Hoắc Tư Cẩn gãi có hơi ngứa, cô bé vừa trả lời vấn đề của cậu ấy vừa không ngừng cười khanh khách: “Ha ha ha~ Không có! Ha ha ha~ Anh cả, Tể Tể không có bị thương~”

Tương Tư Hoành cười cong tít cả mắt: “Anh Tư Cẩn, là anh Nguyệt Thần bắt quỷ hút máu cho Tể Tể ăn đó. Tể Tể ăn rất ngon!”

Tể Tể sợ nhột, vừa cười cái đầu nhỏ vừa không ngừng gật gù: “Ha ha ha~ Đúng~”

Hoắc Tư Cẩn thở phào. Cậu ấy cưng chiều xoa xoa gò má nhỏ của Tể Tể.

“Vậy là tốt rồi!”

Tể Tể cười tới nỗi gương mặt nhỏ đỏ bừng, sợ anh cả lại chọc khiến mình ngứa ngáy, xoẹt một cái chạy ra xa.

Hoắc Tư Cẩn nhìn cô bé lắc lư chạy ra đi, gương mặt lạnh lùng trở nên dịu dàng như gió xuân tháng ba.

Sau khi cơm nước xong, Hoắc Tư Cẩn vẫn như cũ một tay dắt một đứa nhỏ đi ra ngoài.

Lúc bọn họ đi ra cửa chính của cửa tiệm, một người đàn ông trẻ tuổi vội vàng đi vào.

Hoắc Tư Cẩn sợ đối phương đụng vào Tể Tể nên nhanh chóng kéo cô nhóc ra sau mình.

Tể Tể nhỏ giọng lẩm bẩm một tiếng.

Hoắc Tư Cẩn cúi đầu nhìn Tể Tể, bả vai cậu ấy bị người ta đụng phải.

Tể Tể nhanh tay nắm lấy bùa gọi quỷ ẩn hình bị dán lên người anh cả.

Cô bé nhanh chóng xoay người tóm lấy người thanh niên trẻ tuổi: “Chú ơi, chờ chút!”

Đôi mắt người đàn ông trẻ tuổi vô thần, ngơ ngác đứng đó.

Tể Tể nhíu mày, nhẹ nhàng bấm lên một huyệt trên cánh tay đối phương.

Người đàn ông trẻ tuổi rùng mình một cái, đôi mắt vô thần chậm rãi khôi phục lại thần sắc.

“Hả? Sao tôi lại ở đây?”

Tể Tể: “Chú ơi, hôm nay chú có gặp phải cái gì không giống người không?”

Người đàn ông trẻ tuổi lắc đầu: “Không có!”

Tể Tể ngẫm nghĩ rồi hỏi thẳng: “Ví dụ như thầy bói thì sao ạ?”

Người đàn ông trẻ tuổi nhíu mày suy nghĩ, từ từ nhớ lại: “Lúc ở trên cầu chú có gặp được một thầy bói, nói là xem tướng miễn phí cho chú.”

Tể Tể xoa xoa cánh tay nhỏ: “Xong người đó có chạm vào chú một chút đúng không?”

Người đàn ông trẻ tuổi kinh ngạc hỏi: “Cô bé, sao cháu biết?”

Tể Tể hừ giọng nói: “Bổn Tể Tể đoán!”

Người đàn ông trẻ tuổi nhìn cô bé trước mắt thì thấy buồn cười, xoa cái đầu nhỏ của cô bé rồi chép miệng một cái nói: “Thế này, tới đây rồi, hay là chúng ta ăn một bữa cơm nhé!”

Tể Tể âm thầm xóa đi âm khí nhàn nhạt quấn quanh người đàn ông trẻ tuổi, nói thêm: “Chú ơi, cơm nước xong chú đừng về thẳng nhà, nhân lúc hôm nay thời tiết ấm áp, chú phơi nắng nhiều cho khỏe mạnh hơn nhé!”

Người đàn ông trẻ tuổi dở khóc dở cười nhưng vẫn cười khà khà đồng ý: “Được, chú nhớ rồi.”

“Cô bé, sao cháu lại giống như ông cụ thế!”

Lúc ra khỏi tiệm cơm, Tể Tể nắm tay Hoắc Tư Cẩn, cùng với Tương Tư Hoành đi tới chỗ cầu vượt cách đó không xa.

Trên cầu vượt đúng là có thầy bói, nhưng lại có tới mấy người.

Hoắc Tư Cẩn nhỏ giọng hỏi Tể Tể: “Người đó vẫn còn ở đó chứ?”

Tể Tể lắc đầu, gương mặt nhỏ đầy thất vọng.

“Đi thôi!” Hoắc Tư Cẩn xoa xoa cái đầu nhỏ của cô bé an ủi.

“Không sao đâu, đối phương không chịu an phận, kiểu gì cũng sẽ bị lộ thôi.”

Nói xong Hoắc Tư Cẩn hỏi lại Tể Tể: “Tể Tể, lúc nãy em lấy cái gì xuống khỏi cánh tay anh cả thế?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free