Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1726:

Tương Tư Hoành cũng nói theo.

“Đúng đó cô ơi. Cô Lưu ơi, tại sao cô giáo Tôn lại bị bệnh thế ạ?”

Lưu Lệ Nhã hơi ngượng ngùng.

“Nói cho cùng thì đều là lỗi của chị, vì giúp chị mà Hân Hân bị Trương Toại Phong đánh.”

Tương Tư Hoành kinh ngạc.

“Cô giáo Tôn bị đánh?”

Tể Tể vội vàng chạy vào trong phòng ngủ.

Cô bé chạy tới giường, lo lắng gọi cô ấy.

“Cô giáo Tôn ơi. Cô giáo Tôn ơi, cô bị làm sao thế?”

Tới gần nhìn lại, lúc này Tể Tể mới nhìn thấy trên mặt khuôn mặt của cô giáo Tôn có rất nhiều chỗ bị bầm xanh tím, một con mắt sưng lên đỏ rực, phía trên đang được bôi thuốc.

Tương Tư Hoành cũng chạy vào.

Nhìn thấy mặt của cô giáo Tôn thì cậu bé nhanh chóng với ra ngoài kêu Hoắc Tư Cẩn.

“Anh Tư Cẩn ơi, cô giáo Tôn có rất nhiều vết thương ở trên mặt, còn bị sưng nữa.”

Hoắc Tư Cẩn cũng đi tới trước cửa phòng ngủ, nhưng cậu ấy không có bước vào.

Mà quay sang hỏi Lưu Lệ Nhã đang đứng ở bên cạnh.

“Đã đưa cô giáo Tôn tới bệnh viện khám chưa?”

Lưu Lệ Nhã lắc đầu.

“Không có đi. Hân Hân không chịu đi, chị cũng bó tay.”

Hoắc Tư Cẩn nhíu mày.

“Trương Toại Phong là ai? Vì sao anh ta lại đánh cô giáo Tôn vì cô?”

Mặt Lưu Lệ Nhã có chút lúng túng, viền mắt đỏ rực.

“Tư Cẩn à, Trương Toại Phong là bạn trai của chị. Bọn chị yêu nhau hai năm, dạo gần đây công việc của anh ta không được suôn sẻ cho lắm. Tối hôm qua chị và Hân Hân cùng với mấy người bạn của anh ta có đi ăn ở quán, mọi người uống có hơi nhiều nên có hơi to tiếng.”

Lưu Lệ Nhã vội vàng giải thích.

“Chị cản không được, mặt Hân Hân lại mỏng, không biết tại sao một hồi lại đánh nhau, không chỉ có Hân Hân bị thương mà chị cũng bị thương nè.”

Lưu Lệ Nhã nói xong thì vén hai ống tay áo lên, lộ ra cánh tay bầm tím sưng đỏ khắp nơi.

Hoắc Tư Cẩn nghiêng đầu không nhìn, mắt anh ấy hơi nhìn vào Tể Tể và Tương Tư Hoành đang ở trong phòng.

Nhưng lời thì lại nói với Lưu Lệ Nhã.

“Gặp phải tình huống như vậy, tối hôm qua cô nên gọi điện thoại báo cảnh sát.”

Lưu Lệ Nhã sửng sốt, vội vàng lắc lắc đầu.

“Tư Cẩn, chưa nói việc Trương Toại Phong là bạn trai chị, những người kia là bạn của anh ta. Chỉ tính việc những người đó đều là người ở địa phương này, đều là những người không dễ nói chuyện, chị… chị và Hân hân không dám báo cảnh sát.”

“Chỉ nghĩ chỉ có cách nếu như Tư Cẩn em đây đứng ra nói thì mấy người kia mới không dám tới gây sự với Hân Hân.”

Hoắc Tư Cẩn không nói chuyện, Tể Tể đang đứng ở bên mép giường của cô giáo Tôn lại nghe được rất rõ ràng, cô bé đột nhiên quay đầu hỏi Lưu Lệ Nhã.

“Là những người đó hư hỏng, đã đánh cô giáo Tôn, còn không chịu xin lỗi bồi thường mà lại còn dám tìm cô giáo Tôn gây sự nữa sao?”

Lưu Lệ Nhã cúi đầu, giọng nói bất đắc dĩ.

“Tể Tể nói không sai, nhưng hiện thực xã hội chính là như thế. Những người bình thường như cô cũng không thể làm gì được.”

Cô ta nói tới đây thì nhìn về phía Hoắc Tư Cẩn.

“Nếu như không phải sợ mấy người đó sẽ tới tìm Hân Hân để gây sự nữa, bọn chị lại không có người thân quen nào ở nơi này, thì chị cũng không có ý định lén dùng điện thoại của Hân Hân để gọi cho em đâu Tư Cẩn ạ.”

****

Hoắc Tư Cẩn không nói chuyện, cửa phòng ngủ vô cùng yên tĩnh.

Vẻ mặt Lưu Lệ Nhã thấp thỏm, nhìn Hoắc Tư Cẩn không nói lời nào, trong chốc lát cô ta cũng không nắm được cậu ấy có ý gì, chỉ có thể lúng túng nói một câu:

“Tư Cẩn, thật xin lỗi, Hân Hân thường xuyên nói tới em, à, cậu ấy còn nói cả nhà em đều là người tốt, cho nên chị mới…”

Những chữ tiếp theo Lưu Lệ Nhã giống như không thể nói tiếp được nữa. Cô ta cúi đầu, cả người trông rất bất lực.

Đột nhiên Hoắc Tư Cẩn nói: “Nếu cô Lưu có thể sử dụng điện thoại của cô Tôn để nhắn Wechat cho tôi thì chắc là cô cũng có thể dùng điện thoại của giáo viên Tôn để liên lạc với hiệu trưởng Lý của trường mẫu giáo quốc tế song ngữ Hán Ninh.”

Lưu Lệ Nhã ngơ ngác: “Tư Cẩn, vì sao cần phải liên hệ với hiệu trưởng Lý?”

Vẻ mặt Hoắc Tư Cẩn lạnh nhạt, giọng nói không có bất kỳ cảm xúc gì: “Hiệu trưởng Lý là cấp trên của giáo viên Tôn, so với thân phận anh trai của đứa bé học ở nhà trẻ như tôi thì ông ấy càng thích hợp ra mặt giúp đỡ giáo viên Tôn hơn.”

Nói xong, Hoắc Tư Cẩn nhìn qua phía Tể Tể và Tương Tư Hoành.

“Tể Tể, Tiểu Tương, chúng ta đi thôi.”

Tể Tể và Tiểu Tương cùng nhau chạy tới, một trái một phải nắm tay Hoắc Tư Cẩn, rồi vẫy vẫy tay với Lưu Lệ Nhã: “Dì Lệ, hẹn gặp lại.”

Lưu Lệ Nhã còn tính nói thêm nhưng Hoắc Tư Cẩn dẫn Tể Tể và Tiểu Tương đi không, cho cô ta có cơ hội nói chuyện, nhanh chóng đi ra phòng khách, đồng thời chốt cửa lại.

Lưu Lệ Nhã: “…”

Lúc đi xuống lầu, Hoắc Tư Cẩn gọi điện thoại cho hiệu trưởng Lý.

Khi cậu ấy gọi điện thoại cho hiệu trưởng Lý thì Tể Tể và Tương Tư Hoành cũng không rảnh rỗi.

Hai đứa nhóc tay trong tay nhanh chóng đi xuống dưới lầu.

Tới khi Hoắc Tư Cẩn nói chuyện điện thoại xong, hai đứa nhóc đã nhảy xuống lầu một, Hoắc Tư Cẩn nhanh chóng đuổi theo: “Tể Tể, Tiểu Tương, chậm một chút.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành đứng ở chiếu nghỉ giữa lầu một và lầu hai, cười híp mắt chờ cậu ấy.

Hoắc Tư Cẩn đuổi kịp hai đứa, sau đó nói: “Tể Tể, Tiểu Tương, giáo viên Tôn có gặp chuyện gì nguy hiểm tới tính mạng không?”

Tể Tể lắc đầu.

“Không, nhưng phần trán và con mắt bên phải sưng nặng lắm.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free