Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1725:
“Chào cô Tôn, tôi là Hoắc Tư Cẩn.”
Bên kia điện thoại lại không phải là cô giáo Tôn.
****
Tể Tể đang được Hoắc Tư Cẩn ôm vào trong ngực nghe thấy anh cả nói “chào cô Tôn” thì lập tức tròn xoe đôi mắt, đôi tai nhỏ vểnh lên nghe ngóng.
Cô giáo Tôn gọi cho anh cả làm gì thế?
Tể Tể rất tò mò.
Tương Tư Hoành chạy xuống từ trên thuyền hải tặc, Tể Tể đi đâu thì cậu bé cũng phải đi cùng.
Lúc này cậu bé đang ôm lấy một bên cái chân dài của Hoắc Tư Cẩn, đầu nhỏ cũng ngước lên nghe ngóng.
Hoắc Tư Cẩn cúi đầu nhìn cậu bé một cái, nghĩ nghĩ rồi cúi người đặt Tể Tể xuống.
Vừa nghe điện thoại, vừa dịu dàng vuốt ve đầu hai đứa bé.
Tương Tư Hoành đi tới bên cạnh Tể Tể, nhỏ giọng nói thầm với Tể Tể.
“Tể Tể, sao anh nghe thấy tiếng người đó quen lắm.”
Tể Tể gật đầu.
“Tể Tể nhớ á, đó là cái cô hôm bữa đó tới tìm cô giáo Tôn á.”
Hai đứa bé vừa thì thầm xong thì Hoắc Tư Cẩn cũng đã nói điện thoại xong.
Anh ấy ngồi xổm xuống nhìn hai đứa nhóc.
“Tể Tể, Tiểu Tương. Cô giáo Tôn của hai đứa gặp chút chuyện, bởi vì cô ấy không phải là người địa phương cho nên anh cả phải qua đó giúp cô ấy một lát.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành vô cùng tích cực.
“Anh cả, bọn em đi cùng anh nữa.”
Hoắc Tư Cẩn bật cười.
“Hai đứa không muốn chơi trò chơi à? Lâu lâu mới được đi chơi mà.”
Mặc dù Tể Tể và Tương Tư Hoành còn nhỏ nhưng hai đứa nhóc đủ thông minh để phân biệt chuyện nào quan trọng hơn.
Tể Tể: “Anh cả ơi, hôm nay không chơi thì hôm sau mình tới chơi cũng được, dù sao thì công viên nó vẫn còn ở đây mà, đâu có chạy được đâu.”
Tương Tư Hoành nói tiếp theo.
“Nhưng mà cô giáo Tôn là cô giáo của bọn em, bọn em phải tới xem thử có thể giúp gì được cho cô ấy hay không.”
Hoắc Tư Cẩn biết hai đứa nhóc rất hiểu chuyện, nhưng lại không ngờ hai đứa lại hiểu chuyện đến thế, anh ấy nhìn hai đứa nhóc với ánh mắt cưng chiều, vươn tay ra dắt tay hai đứa.
“Được thôi, vậy thì chúng ta đi thôi nào.”
Tể Tể: “Anh cả ơi, chúng ta có cần nói với mấy người bác Tương, chú Cố và anh hai một tiếng không ạ?”
Hoắc Tư Cẩn cười nói.
“Đương nhiên là phải nói rồi, chúng ta cùng đi ra ngoài, nếu như có việc phải tách ra thì phải nói với những người còn lại một tiếng, để cho bọn họ không phải lo lắng, gây ra những việc không cần thiết, cũng tránh để cho người xấu thừa cơ lợi dụng. Chờ tới xe thì anh sẽ gọi điện thoại cho bọn họ để báo một tiếng.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành vui vẻ, hai đứa nhóc mỗi đứa nắm lấy một cánh tay của Hoắc Tư Cẩn, vừa đi vừa nhảy tới chỗ bãi đậu xe.
Sau khi lên xe, Hoắc Tư Cẩn gọi điện thoại cho Hoắc Tư Tước báo một tiếng, sau đó mới lái xe dẫn theo Tể Tể và Tiểu Tương tới chỗ nhà trọ của cô giáo Tôn.
Phòng trọ của cô giáo Tôn là một tòa nhà khá cũ, Hoắc Tư Cẩn dựa vào định vị trên wechat tìm được tòa nhà mà cô ấy ở, sau khi tìm một chỗ để đậu xe thì dắt theo Tể Tể và Tương Tư Hoành cùng lên lầu.
Tòa nhà này có tổng cộng bảy tầng, cô giáo Tôn ở phòng số 703.
Tới trước cửa nhà 703, Hoắc Tư Cẩn gõ cửa, người mở cửa là Lưu Lệ Nhã.
Lưu Lệ Nhã thấy người tới Hoắc Tư Cẩn thì cũng rất ngạc nhiên.
“Hoắc… Hoắc…”
Vẻ mặt Hoắc Tư Cẩn vô cùng lạnh nhạt.
“Cô gọi tôi là Hoắc Tư Cẩn là được rồi, cô là…”
Lưu Lệ Nhã tự giới thiệu bản thân.
“Chị là Lưu Lệ Nhã, là bạn thân của Hân Hân, người gọi điện thoại cho em là chị. Năm nay chị 23 tuổi, chắc là lớn hơn em nhỉ, em cứ gọi chị là chị Lệ Nhã, chị gọi em là Tư Cẩn luôn cho dễ nói chuyện nhé.”
Hoắc Tư Cẩn không gọi cô ta là chị Lệ Nhã.
“Cô Lưu, lúc nãy cô có nói là cô giáo Tôn đã xảy ra chuyện, nhưng không có nói cụ thể là chuyện gì, cô giáo Tôn đâu rồi?”
Lưu Lệ Nhã có hơi bất ngờ, cô ta vội vàng né người qua một bên, ý bảo Hoắc Tư Cẩn đi vào trong rồi nói chuyện sau.
“Cô giáo Tôn ở trong phòng, Tư Cẩn, em vào trong đi, chị sẽ gọi cậu ấy giúp em.”
Lưu Lệ Nhã nói xong mới chú ý tới hai đứa nhóc đang đứng bên cạnh cậu ấy.
“Tể Tể và Tiểu Tương cũng tới đấy à, mau vào đi, mau vào đi.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành ngước đầu lên nhìn Hoắc Tư Cẩn.
Lúc này Hoắc Tư Cẩn mới dắt hai đứa nhóc vào trong nhà.
“Tư Cẩn, em và Tể Tể và Tiểu Tương cứ ngồi tự nhiên nhé, chị vào phòng gọi Hân Hân ra.”
Hoắc Tư Cẩn ừ một tiếng nhưng không ngồi xuống.
Tể Tể và Tương Tư Hoành cũng không ngồi, ba anh em họ đứng ở một góc trong phòng khách chờ.
Lưu Lệ Nhã đi vào trong phòng gọi cô giáo Tôn đã đi ngoài, vẻ mặt có hơi khó xử.
“À thì… Tư Cẩn này, Hân Hân có hơi khó chịu, vừa uống thuốc nên đã ngủ mất rồi.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành đều dùng phép thuật nhìn xuyên thấu qua tường, thấy cô giáo Tôn đang đắp chăn ngủ ở trên giường.
Tể Tể còn thấy hơi thở sạch sẽ của cô giáo Tôn đã bị nhiễm rất nhiều thứ lộn xộn.
Cô bé còn định nhìn thêm thì nghe thấy tiếng khóc của Lưu Lệ Nhã.
“Tư Cẩn à, chị biết là chị không nên gọi điện thoại cho em, nhưng mà… chị và Hân Hân đều không phải là người ở đây. Điều kiện gia đình của Hân Hân không tốt, cả nhà bọn họ đều dựa vào đồng lương của cậu ấy mà sống qua ngày.”
Giọng nói của Hoắc Tư Cẩn rất nhạt.
“Cô Lưu, tôi muốn biết đã có chuyện gì xảy ra.”
Ý là bớt nói nhảm mà vô vấn đề chính đi.