Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1724:
“Anh Tương à, mấy chục triệu này không phải là tiền mặt mà là thẻ ưu đãi, trên đó có ghi rõ chỉ có thể dùng khi mua sắm ở bốn trung tâm thương mại.”
Tương Uyên đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, đôi mắt anh ấy trừng lớn.
“Trong bốn cái trung tâm thương mại đó, có ba cái là của nhà họ Hoắc.”
Cố Thích Phong cười ha ha gật gật đầu.
“Đúng thế. Nhà còn lại là của nhà họ Bạc.”
Tương Uyên: "..."
Tương Uyên trừng mắt nhìn Hoắc Tư Cẩn.
Giỏi ghê nhỉ.
Đúng là con giỏi hơn cha mà.
Không hổ là con trai của tên lòng dạ hiểm độc Hoắc Trầm Lệnh, chỉ mới có hơn hai mươi tuổi mà đã học được tinh túy của cha nó.
Tiền vừa mới ra từ túi bên trái đã quay ngược lại vào túi bên phải.
Đây mới đúng là kẻ ngồi há mồm chờ sung rụng chân chính nè.
Tương Uyên cúi đầu nhìn con trai ruột.
Tương Tư Hoành đang nói chuyện với Tể Tể.
Đây là lần đầu tiên Tể Tể nhận thức được rằng tiền chôn theo người chết ở trần gian không thể dùng được, cô bé đang rầu thúi ruột đây.
Tương Tư Hoành thì biết lâu rồi, khuôn mặt nhỏ vô cùng nghiêm túc an ủi cô bé.
“Tể Tể, tiền chôn theo người chết không thể dùng được ở trên trần gian cũng không sao. Trong thẻ của anh có tiền, nếu như còn chưa đủ thì vài bữa nữa anh dẫn em xuống cung điện ở dưới lòng đất của cha anh chơi, trong đó có rất nhiều bảo bối, có giá trị rất lớn, chúng ta lấy mấy đồ đó bán lấy tiền cũng được.”
Cương thi ngàn năm Tương Uyên đột nhiên cảm thấy mình có tim để đau.
Quả nhiên là con trai ngoan của ta.
Tể Tể chớp chớp mắt hỏi Tương Tư Hoành.
“Nhưng mà anh Tiểu Tương ơi, đó là đồ của bác Tương mà, bác Tương sẽ cho phép Tể Tể lấy sao?”
Tương Tư Hoành cười vô tư.
“Cho mà, cha anh phóng khoáng lắm.”
Tương Tư Hoành nói xong còn ngước đầu lên nhìn Tương Uyên hỏi.
“Đúng không cha?”
Tương Uyên: "..."
Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước, Bách Minh Tư, Lục Hoài và Kế Nguyên Tu đang cố gắng nhịn cười rất cực khổ.
Cố Thích Phong quay sang đá cho hai tên muốn bắt cóc Tể Tể và Tương Tư Hoành mỗi người một cú nữa vào đầu gối.
Nãy giờ Hoắc Tư Thần chỉ chú ý tới cuộc nói chuyện giữa hai đứa nhóc mà thôi, cậu ấy nghe Tương Tư Hoành hỏi cha mình thì lập tức hỏi trước khi Tương Uyên trả lời.
“Nhưng mà Tiểu Tương ơi, dù bác Tương có phóng khoáng thì cũng là do em là con ruột của bác ấy, còn bọn anh thì…”
Tương Tư Hoành lập tức giải thích thay cha ruột Tương Uyên của mình.
“Cũng đều phóng khoáng như nhau.”
Hoắc Tư Thần trợn to hai mắt.
“Ví dụ như?”
Tương Tư Hoành cười híp mắt.
“Cha em đã bảo em đưa một nửa cái nắp quan tài cho Tể Tể rồi đó.”
Tương Tư Hoành sợ Hoắc Tư Thần không nhớ rõ còn cố ý nhấn mạnh tài liệu làm nắp quan tài.
“Làm bằng vàng ròng, giống như mấy thỏi vàng mà chú nhỏ lấy ra ấy. Có điều ở trên mặt nắp quan tài còn có khảm mấy viên đá quý đỏ xanh nữa, là bảo vật vô giá.”
Tương Uyên giật mình, sợ con trai ruột sẽ quay lại bảo mình đưa cho Tể Tể một nửa cái nắp còn lại luôn.
Chỉ là một ít tiền thôi ấy mà.
Cái gì anh ấy cũng thiếu, chỉ có tiền là không.
Thế nên Tương Uyên vội vàng lấy một cái thẻ đen từ trong áo vest ra nhét vào trong tay Tể Tể.
“Tể Tể cầm đi này, cháu muốn mua cái gì thì cứ mua, cái thẻ này được tiêu không có giới hạn.”
Tể Tể vội vàng lắc đầu.
“Bác Tương ơi, cha Minh Vương nói là, không… không làm… gì đó… gì đó.”
Cô bé không nhớ được câu thành ngữ đó, sốt ruột quay sang nhìn các anh trai cầu cứu.
Kế Nguyên Tu, Hoắc Tư Cẩn Hoắc Tư Tước, Bách Minh Tư Hoắc Tư Thần và Lục Hoài đều cùng đồng thanh nói.
“Không có công lao gì thì không thể nhận quà được.”
Tể Tể gật đầu một cái thật mạnh.
“Đúng rồi.”
Tương Uyên cũng không dám thu tấm thẻ lại.
Dù sao một cái thẻ đen không có hạn mức không đáng giá bằng một nửa còn lại của cái nắp quan tài kia.
“Tể Tể, đây là tiền tiêu vặt mà bác Tương cho cháu, cháu cứ xem như đây là tình cảm mà bác dành cho cháu, không có liên quan gì tới không làm gì nên không nhận quà gì hết á. Cháu mau cầm lấy, không thì… thì bác sẽ giận đó.”
Tể Tể: “…”
Tương Tư Hoành nhận lấy cái thẻ đen, nhét nó vào trong bàn tay bé nhỏ của Tể Tể.
“Tể Tể, anh đã nói là cha anh rất phóng khoáng mà. Chỉ là một cái thẻ đen không có hạn mức thôi mà, sau này Tể Tể muốn mua cái gì thì cứ xài bằng thẻ này, không cần phải lấy tiền được chôn theo cùng với người chết nữa.”
Tể Tể cười hì hì.
“Đúng ha.”
Nói xong thì vội vàng nhìn sang Tương Uyên.
“Cháu cảm ơn bác Tương ạ. Bác đúng là người tốt.”
Tương Uyên cười cứng ngắc.
Phát thẻ người tốt cho anh ấy cũng được, đừng có nhớ thương nửa cái nắp quan tài còn lại của anh ấy là được.
Xem xem trên đời này có con cương thi nào mà không có nắp quan tài không hả?
Anh ấy thế nhưng là một vua cương thi đó, bộ anh ấy không có sĩ diện hay sao chứ?
Mọi người đứng nói chuyện một lúc thì cảnh sát cũng đã tới.
Mấy người bọn họ chia làm hai nhóm. Tương Uyên và Cố Thích Phong thì làm việc cùng với cảnh sát.
Hoắc Tư Cẩn Hoắc Tư Tước Hoắc Tư Thần Bách Minh Tư Lục Hoài và Kế Nguyên Tu thì dẫn Tể Tể và Tương Tư Hoành vào khu vui chơi để chơi trò chơi.
Đang chơi thì chuông điện thoại của Hoắc Tư Cẩn vang lên.
Thấy trên màn hình có ghi là cô giáo Tôn gọi tới. Hoắc Tư Cẩn đang định bế Tể Tể lên chơi trò thuyền hải tặc vội vàng đi qua một bên đứng, bảo mấy người còn lại chơi trước đi.