Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1723:

Tương Tư Hoành nhỏ giọng thầm thì vào tai Tương Uyên.

“Cha, mau đi thôi, ở đây ồn quá.”

Tương Uyên cũng muốn đi lắm, nhưng mà…

Giữa ban ngày ban mặt, anh ấy còn đang bế hai đứa nhóc, nếu dám chơi trò biến mất tại chỗ thì anh ấy cá là chỉ trong vòng mười phút mình sẽ lên hot search ngồi ngay.

Tương Uyên cũng bó tay.

“Tư Hành à, cha cũng muốn đi lắm nhưng mà con tự xem thử đi…”

Tương Tư Hoành: “…”

Rất đau đầu.

Người lớn điên lên còn kinh khủng hơn đám nhóc khóc nháo nhiều.

Cho nên cậu bé mới không muốn đi theo cha mình.

Không thì… ngày nào cũng phải đối mặt với loại tình huống như thế thì cậu bé điên mất.

Tiểu Hải gân giọng lên gọi vệ sĩ.

“Vệ sĩ, vệ sĩ! Ở đây, chúng tôi ở đây.”

Bốn người vệ sĩ bị đám đông chặn lại ở ngoài, nếu như bọn họ không dùng tai nghe liên lạc với nhau thì cũng không thể nghe được tiếng của Tiểu Hải.

“Chúng tôi cũng muốn tới đó lắm nhưng mà trợ lý Tiểu Hải à, chúng tôi cũng bị chặn ở bên ngoài không vào được.”

“Đúng thế. Nhiều người quá, không chen vào được.”

Càng lúc càng nhiều người ùa vào bên trong công viên.

Những người đang ở đây hầu hết là cha mẹ dắt theo con nhỏ tới chơi trò chơi, từ sau khi bọn họ phát tin tức Tương Uyên đang ở công viên lên mạng thì mọi người đều ùa tới, đông như trẩy hội, ai cũng muốn có chữ ký của ảnh đế.

Lúc đầu ông chủ của công viên bán vé thì cười toe toét.

Nhưng bán một hồi thì ông ấy chỉ muốn khóc.

“Không thể vào nữa, quá nhiều người.”

“Bọn tôi đều mua vé cả rồi, tại sao không được vào chứ?”

“Đúng đó. Này, mau lấy, chị đây không thiếu tiền, hôm nay chị đây nhất định phải vào trong gặp thần tượng của mình.”

Ông chủ công viên: “…”

Ông chủ công viên bị đám đông bao phủ ở bên trong.

Trong vòng chưa tới nửa tiếng đồng hồ, công viên đã bị tê liệt hoàn toàn.

Vì muốn mọi người nhường ra một khoảng không gian trống cho hai đứa bé, Tương Uyên đành phải ký tên tặng người hâm mộ dưới sự hướng dẫn điều khiển của Tiểu Hải.

Tương Uyên ký muốn gãy tay.

Vừa ký vừa chừa một chút lực chú ý lên người hai đứa nhóc ở đằng sau, không ngờ lại nghe được cuộc nói chuyện giữa hai đứa nhóc khiến cho anh ấy thiếu chút nữa lên cơn đau tim.

Tể Tể: “Anh Tiểu Tương ơi, nhiều người thế này thì chừng nào bác Tương mới ký xong đây anh?"

Tương Tư Hoành thở dài, vẻ mặt đầy u sầu.

“Anh cũng không biết nữa, chắc là phải ký tới tối luôn quá. Haiz! Vì sao người tới không phải là chú Cố chứ. Cha anh rêu rao quá.”

Tương Uyên: “…”

Anh ấy rêu rao như thế là vì ai chứ?

Vì ai hả?

Vì ai???

****

Ký mãi, ký mãi, Tương Tư Hoành và Tể Tể đột nhiên phát hiện người xung quanh càng lúc càng ít.

Một tiếng đồng hồ sau, lúc tay Tương Uyên sắp trật khớp tới nơi thì người ở xung quanh cũng đều tản đi gần hết rồi.

Đôi nam nữ muốn bắt cóc Tể Tể và Tương Tư Hoành cũng nhân cơ hội chạy trốn.

Nhưng chưa đi được bao xa thì mỗi kẻ đã bị đá một cú bởi Hoắc Tư Cẩn và Cố Thích Phong đang chạy tới, cả hai bọn chúng lại tiếp tục kêu la.

Tương Tư Hoành và Tể Tể vội vàng nhìn sang.

Tể Tể rướn cổ la lớn.

“Chú Cố. Chú nhỏ. Anh cả! Anh hai! Anh ba! Anh Lục Hoài, anh Minh Tư ơi!!!”

Tương Tư Hoành cũng rướn cổ lên gọi một lần.

Cố Thích Phong chạy qua, nhanh chóng bế lấy Tể Tể từ trên tay Tương Uyên.

“Phí di chuyển của thầy Tương đắt thật đấy.”

Tương Uyên nhướn mày.

“Có ý gì?”

Hoắc Tư Thần nhanh chóng giải thích thay.

“Vừa rồi có rất nhiều, rất nhiều người tới, càng lúc càng đông. Bọn cháu không thể chen vào được. Anh cả đột nhiên nghĩ ra một cách, nói là bốn cái trung tâm thương mại đang có khuyến mãi khủng, mỗi người đều có thể nhận được thẻ rút thăm trúng thưởng ở ngoài cổng công viên, giải nhất một triệu. Giải bét một trăm ngàn. Thế là mọi người lập tức ùa sang đó.”

Tương Uyên đột nhiên cảm thấy có gì đó sai sai.

“Sau đó thì sao?”

Tương Tư Hoành nghe thế thì nghĩ nghĩ rồi chợt la lớn.

“Cha ơi, bọn họ đều người hâm mộ của cha, thế nên tiền trả thưởng là cha phải bỏ ra đó.”

Cố Thích Phong không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng.

“Đúng vậy. Thầy Tương phải trả tiền mở thưởng đó.”

Tương Uyên: "..."

Vì sao anh ấy lại ở trong cái nhà này chứ.

Tương Uyên hít một hơi thật sâu.

“Có bao nhiêu thẻ giải nhất?”

Hoắc Tư Cẩn cười nói.

“Cũng không nhiều lắm ạ, năm cái.”

Tương Uyên thở phào một cái, lấy điện thoại ra.

“Được rồi Tư Cẩn, bác sẽ chuyển cho cháu mười triệu.”

Hoắc Tư Tước cười tủm tỉm nói thêm.

“Bác Tương à, mười triệu thì không đủ đâu. Còn mười cái giải nhì năm trăm ngàn, hai mươi cái giải ba mỗi giải ba trăm ngàn, ba mươi cái giải bốn mỗi giải hai trăm ngàn và một trăm cái giải năm, mỗi giải một trăm ngàn nữa.”

Cố Thích Phong cười muốn sốc hông.

Tương Uyên: "..."

Tương Tư Hoành lo lắng nhìn về phía cha mình.

“Cha ơi, cha hết tiền rồi hả cha?”

Tương Uyên sao có thể để bản thân mình bị mất mặt trước mặt con trai ruột được cơ chứ.

Tuyệt đối không thể.

Người cha vua cương thi cố gắng nặn ra một nụ cười vô cùng ôn nhu hiền lành, nghiến răng nghiến lợi nói.

“Đương nhiên là không rồi. Tư Hành, con cứ yên tâm, nhà mình giàu xài ba đời không hết. Chỉ có mấy triệu nhỏ nhoi này, cha sẽ chuyển cho Tư Cẩn ngay.”

Hoắc Tư Cẩn cười híp mắt đưa điện thoại ra.

Nghe được tiếng thông báo có bốn mươi triệu đã được chuyển vào trong tài khoản thì cậu ấy cười híp cả mắt.

“Cảm ơn bác Tương nhé.”

Tương Uyên cố gắng giữ nụ cười trên môi.

Cố Thích Phong cười run rẩy, cảm thấy nên nhắc nhở Tương Uyên một câu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free