Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1722:
Luồng âm khí vừa bay tới Đới Lâm lập tức bị thu hồi lại, Tể Tể lại dùng tay vỗ xuống mặt đất.
Âm khí tạo ra một làn sóng năng lượng mà mắt người thường không thể nhìn thấy được ở dưới mặt đất ào ra, vọt thẳng tới phía dưới chân Jesse.
Vẻ đắc ý trong mắt Jesse khi nhìn thấy âm sát khí ở dưới đất vọt tới chỗ anh ta thì biến thành sợ hãi.
“Minh Tể Tể.”
Sức mạnh của con nhỏ đó lại mạnh hơn nữa rồi.
Jesse cảm thấy dưới chân đau nhói một cái, sau đó cơn đau lập tức lan tràn toàn thân.
Anh ta há mồm, phun ra một ngụm máu đen.
“Đi.”
Anh ta nắm lấy tay Đới Lâm, một tay còn lại chưởng về phía đám người ở phía trước, đưa luồng âm sát khí mà Tể Tể vừa mới đưa vào trong người anh ta ra phía mọi người xung quanh.
Tể Tể đang thả âm sát khí ra, thấy âm sát khí sắp tản vào trong đám người thường thì lập tức dừng tay lại.
Chỉ một chớp mắt đấy thôi mà Jesse đã lôi kéo Đới Lâm chạy mất dạng rồi.
Tể Tể: “…”
Tương Tư Hoành nãy giờ vẫn không nói năng gì vì sợ bị quỷ hút máu phát hiện.
Cậu bé để mặc cho người đàn ông kia nắm lấy tay mình, kéo mình đi.
Thế mà con quỷ hút máu kia lại chạy xen lẫn vào trong đám đông người, thoắt một cái không thấy đâu cả.
Tương Tư Hoành vô cùng tức giận.
Cậu bé nổi giận.
Dùng sức đá mạnh lên cẳng chân người đàn ông vẫn đang lôi kéo cậu bé nãy giờ.
Một tiếng “răng rắc” vang lên, xương cẳng chân người đàn ông bị gãy vụn, gã ta thét lên một tiếng đau đớn thảm thiết.
“A!”
Người phụ nữ đang lôi kéo Tể Tể nghe tiếng thét thảm thiết của người đàn ông kia thì giật mình sợ hãi.
“Anh Đồng, anh bị sao thế?”
Người đàn ông kia đau tới mức gân xanh trên trán đều lộ ra, nhưng gã ta vẫn nắm chặt lấy tay Tương Tư Hoành.
“Thằng nhóc con, sao mày dám đánh cả cha mày hả, mày muốn làm phản à?”
Tể Tể nhìn thế thì tát một cái lên tay người phụ nữ kia.
Một tiếng “chát chát” vang lên, người phụ nữ kia cũng thét lên một tiếng thảm thiết, ả ta vô ý thức thả Tể Tể ra.
“A!”
Ánh mắt Tể Tể lạnh lẽo nhìn người phụ nữ kia.
“Bà cô xấu xa, bà làm điều ác quá nhiều, chỉ còn có thể sống được ba ngày nữa mà còn dám đi làm bậy à.”
Người phụ nữ kia đau tới mức chảy cả mồ hôi hột, ả ta chỉ hận không thể bóp chết con nhóc ở trước mặt mình.
“Con nhỏ chết bầm kia, sao mày dám nguyền rủa mẹ ruột của mày như vậy hả? Mày…”
Tể Tể vốn định dùng uy áp đè lên người ả ta, nhưng xung quanh toàn là người, cô bé bĩu bĩu môi, đổi ý.
Cô bé ngồi bệt xuống mặt đất, hai tay xoa xoa lên mắt, há mồm gào khóc.
“Hu hu hu… Chú Cố ơi, chú Cố đâu rồi, có người giả làm mẹ của Tể Tể nè… Hu hu hu… Chú Cố oi.”
Tương Tư Hoành vừa định đá người đàn ông kia một cú nữa thấy thế thì cũng học theo.
Cậu bé ngồi bệt xuống đất, hai tay cố dùng sức xoa xoa mắt, đôi mắt cậu bé lập tức đỏ bừng lên.
Lại lén điều khiển màu mắt, độ đỏ đặc trưng của mắt cương thi nhạt hơn một ít, tròng trắng mắt đầy tơ máu, làm người ta nhìn đau lòng không thôi.
“Hu hu hu… Cứu cháu với. Có buôn người muốn bắt cóc trẻ em.”
Tể Tể nghe thế cũng hùa theo.
“Ô ô ô… Cứu cháu với. Có người xấu muốn bắt cóc Tể Tể nè.”
…
Hai đứa nhóc ngồi ở dưới đất há mồm gào khóc.
Tiếng khóc càng lúc càng lớn, càng lúc càng vang dội.
Hơn nữa tiết tấu cũng rất mạnh, dù cho nơi này đang rất ồn ào thì mọi người đều có thể nghe được.
Các bậc phụ huynh ở xung quanh rốt cuộc cũng nhận ra điều bất thường, có người lập tức lấy điện thoại ra báo cảnh sát.
Người đàn ông bị đạp gãy chân và người phụ nữ bị đánh gãy tay thấy tình hình không ổn thì quay sang nhìn chằm chằm hai đứa nhóc như muốn nhớ kỹ mặt hai đứa rồi xoay người vọt vào trong đám đông.
Nhưng gã ta mới chạy có hai bước thì đã bị một người đá một cái bay ngược lại.
Người phụ nữ kia cũng không tránh được, bụng ả ta bị đá một cú, đau tới mức quỳ rạp xuống đất gào khóc không ngừng.
“A!!!”
Tương Uyên bước tới, một tay kéo lấy con trai còn đang oa oa khóc lớn, một tay kéo Minh Tể Tể, mỗi bên bế một đứa.
“Tư Hoàng, Tể Tể, cha tới đây.”
Trợ lý Tiểu Hải thở hồng hộc chui ra từ trong đám người.
“Thầy… thầy Tương. Mau đội mũ, đeo kính đen và khẩu trang…”
Toang rồi.
Tiểu Hải vừa mới dứt câu thì đám đông ở xung quanh náo động.
Có người đã nhận ra Tương Uyên.
“Là thầy Tương, Tương Uyên thật kìa.”
“Là thầy Tương thật sự đó.”
“Trời ạ! Mới vừa rồi có người định bắt cóc con của thầy Tương hả?”
…
Tương Uyên bế con trai ruột cùng với Tể Tể, thoáng chốc đã bị đám đông bao vây.
Tương Uyên: “…”
Tiểu Hải khó khăn lắm mới chen vào được chỗ Tương Uyên: “…”
“Thầy Tương, tôi đã nói là anh không thể tới công viên được mà, ở đây có quá nhiều người hâm mộ, rất dễ bị…”
Tương Uyên đang bế con trai trừng anh ấy một cái.
“Con trai ruột của ông đây bị bọn buôn người bắt cóc mà ông đây còn quan tâm tới chuyện bị người hâm mộ phát hiện à? Thế thì tôi có còn là người hay không hả?”
Đám người vây quanh lập tức gật đầu hùa theo.
“Đúng đó, đúng đó.”
“Thầy Tương thật là men lì.”
“Thầy Tương quả là một người cha tốt.”
“Thầy Tương, bọn em yêu thầy.”
…
Tương Tư Hoành và Tể Tể: “…”
Hai đứa nhóc nhìn nhau, bên trong bốn con mắt đều hiện lên hai chữ ‘tuyệt vọng’.
Quá ồn.
Còn ồn hơn đám nhóc khóc nháo ở trường mẫu giáo nữa.
Thì ra người lớn láo nháo còn kinh khủng hơn đám nhóc con khóc ầm ĩ nữa.