Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1721:
“Anh Tiểu Tương, mình đi thôi anh.”
Tương Tư Hoành gật đầu thật mạnh, sau đó nắm bàn tay béo ú của Tể Tể chạy một mạch về phía đang tụ tập khá đông người.
Không qua bao lâu, hai đứa nhỏ đã đi đến trước khu trò chơi tên là Thuyền Hải Tặc.
“Tể Tể, qua bên này mua vé nè em.”
Tể Tể vội gật đầu, đi theo Tương Tư Hoành đến chỗ quầy bán vé.
Hai đứa nhỏ còn chưa cao bằng lan can bảo vệ, gương mặt lại cực kỳ xinh đẹp, cho nên vừa tới đã thu hút được sự chú ý của các bậc phụ huynh ở xung quanh.
“Ô kìa, hai cháu bé, người lớn trong nhà của các cháu đâu?”
Tể Tể: “Còn chưa tới ạ.”
Tương Tư Hoành: “Dạ vẫn còn đang trên đường tới.”
Các phụ huynh xung quanh phì cười trước lời nói của hai đứa nhỏ, cho rằng hai cô bé cậu bé này chỉ đang nói đùa thôi.
Dù sao hai đứa bé vẫn còn nhỏ như vậy, người lớn trong nhà không thể nào để hai đứa nhỏ một mình tới công viên trò chơi trước được.
“Vậy thì hơi khó à nha, hai cháu à, lượng người trong công viên giải trí lớn lắm, các cháu muốn chơi trò gì thì phải chờ người lớn trong nhà đến cùng thì mới chơi được.”
Tương Tư Hoành: “Nhưng chúng cháu có thể tự chơi mà ạ.”
Tể Tể móc một xấp tiền âm phủ từ trong túi ra.
“Bọn cháu có mang tiền nè!”
Các phụ huynh xung quanh thấy Tể Tể móc ra một xấp tiền thì sợ hết hồn, chờ đến khi phát hiện đó đều là tiền âm phủ thì cả đám cười đến mức chảy cả nước mắt.
“Ôi trời đất ơi, cô bé à, cái này là tiền âm phủ, chỉ có người đã khuất mới dùng thôi, trong công viên giải trí không dùng loại tiền này được đâu.”
Tể Tể sợ ngây người.
“Ơ?”
Tương Tư Hoành lấy chiếc thẻ ngân hàng mà cha nuôi đưa cho mình ra: “Cháu còn mang theo thẻ ngân hàng này.”
Các phụ huynh lại càng buồn cười hơn, có người thấy thế lập tức chạy đi tìm giám đốc của công viên giải trí.
Vừa nhìn cách ăn mặc của hai đứa nhỏ này đã biết bọn trẻ không hề thiếu tiền, trong đó cậu bé này còn mang theo thẻ ngân hàng, nếu bọn nhỏ mà bị người xấu để ý thì nguy hiểm lắm.
Một cặp nam nữ khoảng hơn ba mươi tuổi đột nhiên hớt hải chạy tới: “Trời ạ, hai cái đứa này thật là, sao lại chạy sang bên này, cuối cùng cha mẹ cũng tìm được hai con rồi.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành: “...”
Các phụ huynh đứng xung quanh hai đứa nhỏ thấy người lớn trong nhà bọn chúng tới thì lập tức thở phào nhẹ nhõm.
“Hai đứa nhỏ này to gan thật chứ.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành đồng thời lên tiếng.
“Dạ thưa các chú, các cô, các anh, các chị, bọn họ không phải là cha mẹ của chúng cháu đâu ạ.”
Đôi nam nữ hơn ba mươi tuổi này lập tức xông tới, mỗi người ôm một đứa.
“Nhãi ranh! Hai đứa nói hươu nói vượn cái gì đấy? Cha mẹ chưa thấy qua đứa nhỏ nào không nghe lời như hai đứa, vừa xuống xe thì cứ như là diều đứt dây chạy một mạch đi mất, ở đây nhiều người như vậy, lỡ như hai đứa bị lạc thì phải làm sao bây giờ?”
Hai người này vừa răn dạy Tể Tể và Tương Tư Hoành vừa giơ tay ôm lấy hai đứa chuẩn bị chuồn đi.
Kết quả không có một người nào ôm nổi hai đứa nhỏ lên cả.
Tuy trong lòng rất kinh ngạc nhưng hai người vẫn cố gắng dùng sức lớn hơn nữa.
Đáng tiếc vẫn không thể bế lên nổi.
Tể Tể và Tương Tư Hoành giơ tay nắm lấy tay của bọn họ, vừa ngẩng đầu tính giải thích thì tầm mắt của Tể Tể đột nhiên dừng lại trên người của Đới Lâm đang đứng trong đám đông cách đó không xa.
Bên cạnh Đới Lâm còn có một người nước ngoài.
Hai mắt của Tể Tể tỏa sáng, vội buông bàn tay đang nắm lấy cánh tay của người phụ nữ kia ra, sau đó co giò chạy một mạch về phía Đới Lâm.
Nhưng người phụ nữ kia vẫn túm chặt một cánh tay của cô bé không buông, còn theo đà kéo cô bé về một hướng khác.
“Cục cưng, để mẹ dẫn con đi chơi trò Vòng Xoay Ngựa Gỗ nha, đi thôi nào!”
Giọng nói của người phụ nữ rất lớn, Jesse - người đang đứng bên cạnh Đới Lâm ở cách đó không xa - nghe thấy tiếng nói oang oang này thì không khỏi nhíu mày lại, theo bản năng nghiêng đầu nhìn qua.
Chờ đến khi thấy được Minh Tể Tể, sự kinh ngạc và phẫn nộ lập tức lấp đầy trái tim của anh ta.
****
Tể Tể hơi dùng sức một tí là đã có thể rút tay ra khỏi người phụ nữ kia, đôi chân ngắn của cô bé lạch bạch chạy về phía Đới Lâm.
Tiếc là xung quanh đây toàn người là người, thế nên cô bé không thể thuấn di đi được.
Mà người phụ nữ kia thì cứ như keo dính chuột í, vừa mới tránh được một lúc thì lại dính lên nữa, ả ta nắm lấy cánh tay ngó sen của Tể Tể.
“Bé con à, vòng quay ngựa gỗ ở bên kia mà.”
Tể Tể rất tức giận.
Quỷ hút máu đâu rồi.
Đồ ăn ngon bổ đâu rồi.
Cái bà cô người xấu, trên người toàn là mùi hôi xám đen làm cô bé bỏ lỡ nhiều chuyện quá rồi đó nha.
Cô bé không thể để cho đám quỷ hút máu biết được cô bé đang tìm chúng.
Thế nên Tể Tể không thể làm gì khác ngoài việc kéo mạnh bà cô người xấu này một cái, lúc ả ta nhào tới phía trước thì cô bé nhanh chóng nhích người qua một bên, như thế là có thể tránh không bị ả ta đụng trúng.
Khóe mắt liếc qua thấy con quỷ hút máu kia đã phát hiện ra mình, cô bé mím mím môi, ngưng tụ ra một luồng năng lượng đập về phía con quỷ hút máu kia.
Jesse nhìn thấy thế thì lập tức kéo lấy tay Đới Lâm đẩy cô ta ra phía trước đỡ lấy nguồn năng lượng mà Tể Tể vừa đánh ra.
Tể Tể thấy thế thì hai mắt tức bốc lửa.