Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1720:
Cô bé cảm thấy mình đã từng ngửi thấy mùi này ở đâu rồi, ngặt nỗi nghĩ mãi mà vẫn không ra.
****
Một đêm trôi qua, phải đến tận bốn giờ sáng thì một lớn hai nhỏ mới đi ngủ.
Tể Tể và Tương Tư Hoành vẫn còn nhớ thương chuyến đi công viên giải trí, cho nên trời vừa mới hửng sáng thì hai đứa nhỏ đã tỉnh lại ngay.
Chờ đánh răng rửa mặt xong, Tương Tư Hoành đứng trên chiếc ghế nhỏ cột cho Tể Tể một búi tóc xiêu xiêu vẹo vẹo, sau đó cả hai tung tăng vào phòng ngủ chính để gọi Cố Thích Phong dậy.
“Chú Cố ơi, dậy thôi ~”
“Chú Cố ~”
“Chú Cố, dậy nào, mình còn phải đi công viên giải trí nữa mà ~”
...
Cố Thích Phong cảm giác mình còn chưa ngủ được bao lâu thì đã bị từng tiếng “chú Cố” gọi đến đau cả đầu, thế là mơ mơ màng màng ngồi dậy.
“Tể Tể, Tiểu Tương, sao hai cháu dậy sớm vậy?”
Tể Tể và Tương Tư Hoành ghé sát vào mép giường, ngẩng cái đầu nhỏ lên nhìn anh ấy bằng ánh mắt trong mong.
“Chú Cố, mình đã hứa là hôm nay sẽ đi công viên giải trí rồi mà.”
Cố Thích Phong dụi dụi mắt: “Mấy giờ rồi cháu?”
Tương Tư Hoành lập tức quay đầu lại nhìn đồng hồ báo thức trên đầu giường: “Sáu giờ, tới giờ dậy rồi á chú Cố.”
Cố Thích Phong: “...”
Bài hát kia hát như nào ấy nhỉ?
Một giờ ngủ sáu giờ dậy, Diêm Vương khen tôi có thân thể tốt.
...
Hình như anh ấy ngủ vào lúc bốn giờ sáng.
Mà bây giờ chỉ mới sáu giờ thôi.
Trong đầu của Cố Thích Phong lập tức phát ra một câu hát “bốn giờ ngủ sáu giờ dậy, tôi sắp thành tấm ảnh treo trên tường rồi!”
“Tể Tể, Tiểu Tương, bây giờ còn sớm lắm, chúng ta ngủ tiếp trong chốc lát đi, công viên giải trí phải mười giờ trưa mới mở cửa lận.”
Tể Tể há hốc mồm: “Ơ?”
Tương Tư Hoành lon ton chạy đến phòng khách ở bên ngoài, tìm được chiếc máy tính bảng mà Cố Thích Phong vứt trên bàn trà.
Máy tính bảng không có mật mã, cho nên cậu bé lập tức mở trình duyệt tìm thời gian mở cửa của công viên giải trí ở gần nhất, sau đó ôm máy tính bảng hưng phấn chạy ùa vào phòng ngủ chính.
“Chú Cố ơi, chín giờ! Công viên giải trí này mở cửa lúc chín giờ sáng nè, nếu… nếu chúng ta không kẹt xe thì phải mất chừng một tiếng rưỡi để đến đó, còn nếu kẹt xe thì hơn 2 tiếng.”
Tể Tể sốt ruột: “Vậy chúng ta xuất phát liền đi chú Cố, hôm nay là cuối tuần đó!”
Cố Thích Phong vẫn còn ngái ngủ kiểu: “Hả?”
Tể Tể và Tương Tư Hoành hì hục bò lên giường, một trái một phải kéo anh ấy: “Chú Cố mau dậy đi, nếu kẹt xe thì chúng ta sẽ tới công viên trò chơi trễ mất!”
Cố Thích Phong: “...”
Cố Thích Phong không thể không dậy, anh ấy nhắm mắt rửa mặt thay quần áo, sau đó dẫn theo hai đứa nhỏ ra khỏi nhà.
Lúc lái xe, Cố Thích Phong cảm giác đôi mắt của mình thiếu điều không mở ra nổi.
Trong đầu chợt hiện lên hình ảnh mình lái xe xong bị tai nạn giao thông lúc trước, Cố Thích Phong giật mình một cái, sau đó hoàn toàn tỉnh táo.
Tể Tể và Tương Tư Hoành ngồi ở hàng phía sau đồng thời nhìn về phía anh ấy: “Chú Cố, chú bị sao vậy ạ?”
Cố Thích Phong ho khan một tiếng: “Không có gì, chú Cố lo lắng vấn đề an toàn thôi.”
Tể Tể cười hì hì: “Không sao không sao, chú Cố ơi, có Tể Tể trên xe thì chú Cố cứ yên tâm mà lái, bảo đảm sẽ không xảy ra tai nạn gì đâu.”
Chỉ tiếc hiện giờ không phải buổi tối, nếu không Tể Tể hoàn toàn có thể làm xe của chú Cố chạy xuyên tường giống như xe của bác cả.
Đến lúc đó hoàn toàn không sợ vấn đề kẹt xe nữa.
Hôm nay là cuối tuần, người và xe trên phố đông như mắc cửi.
Thỉnh thoảng lại đụng phải mấy chốt đèn xanh đèn đỏ, cho nên tốc độ xe rất chậm, đã qua hai tiếng rưỡi mà xe còn chưa đi được một nửa hành trình.
Tể Tể ngoan ngoãn ngồi ở hàng ghế sau không khỏi nhấc tay hỏi: “Chú Cố ơi, mình phải đi bao lâu nữa thì mới tới ạ?”
Cố Thích Phong nhìn ứng dụng chỉ đường, sau đó nghệt mặt ra: “Tể Tể, chú Cố cũng không chắc nữa, cháu nói rất đúng, hôm nay cuối tuần nên đông người quá.”
Tể Tể: “...”
Tương Tư Hoành ghé sát vào bên tai Tể Tể, nhỏ giọng thì thầm với cô bé: “Tể Tể, hay là chúng ta dịch chuyển qua đó đi?”
Tể Tể chớp chớp mắt: “Nhưng bây giờ là ban ngày, làm thế thì dễ bị phát hiện lắm.”
Tương Tư Hoành cười hì hì: “Không sao không sao, chúng ta bắt chước tối hôm qua, lựa nơi nào tối om để làm điểm đến, sau đó cứ từ tốn đi ra ngoài, sẽ không có ai phát hiện đâu.”
Tể Tể nghĩ một hồi, cảm thấy ý tưởng này khá ổn.
Cố Thích Phong vừa lái xe vừa hỏi hai đứa nhỏ đang rủ rỉ rù rì ở hàng phía sau.
“Tể Tể, Tiểu Tương, hai đứa thì thầm cái gì đấy?”
Tể Tể nhoẻn miệng cười, làm lộ ra hàm răng trắng tinh.
“Chú Cố, Tể Tể và anh Tiểu Tương vừa bàn bạc xong, bọn cháu quyết định sẽ tới công viên trò chơi trước để chờ chú Cố.”
Cố Thích Phong suýt chút nữa đã nhấn phanh thắng gấp lại.
“Cái gì cơ?”
Giọng nói non nớt của Tương Tư Hoành cực kỳ rõ ràng.
“Chú Cố, cháu nói là bọn cháu sẽ đến công viên trò chơi trước, chú Cố cứ từ từ lái xe đi, chúng ta sẽ gặp lại nhau ở đó, chú Cố yên tâm, cháu sẽ chăm sóc tốt cho Tể Tể.”
Vừa dứt lời, hai đứa nhỏ lập tức vẫy tay với Cố Thích Phong, sau đó thoắt một cái đã biến mất khỏi hàng ghế phía sau.
Cố Thích Phong: “...”
...
Cuối tuần, trong công viên giải trí chỉ toàn là người với người.
Tể Tể và Tương Tư Hoành đi ra từ trong rừng cây nhỏ, tiếng cười vui của trẻ con và tiếng nói chuyện của người lớn lập tức ùa vào trong tai, hai đứa nhỏ em nhìn anh anh nhìn em, cảm thấy vô cùng vui vẻ.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ