Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1719:

Tể Tể hầm hừ một tiếng: “Chú Cố, kết quả kiểm tra của Tể Tể cũng không hề sai mà.”

Cố Thích Phong: “Nhưng Tể Tể, cháu không hẳn là người bình thường.”

Tể Tể dùng đôi mắt to ngập nước trừng mắt nhìn Cố Thích Phong.

Cố Thích Phong nhìn Tể Tể tức giận như thế thì vui ra mặt, thậm chí tinh thần đang rệu rã vì bệnh tiêu chảy của anh ấy cũng phấn chấn hơn không ít.

Nhìn bộ dáng tức giận của cô bé, Cố Thích Phong bắt đầu ra sức dỗ dành.

“Xin lỗi Tể Tể nhiều nha, chú nói sai rồi, ý của chú là Tể Tể không phải người bình thường, Tể Tể giỏi hơn người thường như chú nhiều lắm.”

Tể Tể hếch cằm lên, kiêu ngạo ưỡn ngực nói: “Tể Tể là công chúa nhỏ của địa phủ mà ạ, đương nhiên là phải giỏi hơn người bình thường rồi, nếu không thì sau này sao cháu có thể quản lý địa phủ giúp cha Minh Vương được?”

Nhìn sắc mặt tiều tụy của Cố Thích Phong, Tể Tể không chờ anh ấy nói chuyện đã giơ bàn tay múp míp đặt lên bụng anh ấy, sau đó sử dụng sức mạnh của mình.

Cố Thích Phong chỉ cảm thấy phần bụng đột nhiên ấm áp hẳn lên, chỉ trong nháy mắt, một người đang mệt mỏi vì mất sức như anh ấy đột nhiên lại cảm thấy tỉnh táo hẳn.

Tể Tể cũng rụt tay về: “Chú Cố, chú cảm thấy sao rồi ạ?”

Cố Thích Phong ôm Tể Tể lên, sau đó hôn cái chụt lên gương mặt ú nu của cô bé.

“Cảm ơn Tể Tể nha, Tể Tể nhà chúng ta xịn xò hết sức à! Giờ chú Cố khỏe như trâu luôn rồi nè.”

Tương Tư Hoành non nớt nhắc nhở anh ấy: “Chú Cố, máu chảy ngược lại vào ống dẫn rồi kìa!”

Cố Thích Phong sửng sốt, lúc này mới nhớ ra là mình còn đang truyền dịch.

Bên cạnh có sẵn thuốc đỏ povidone và tăm bông, Cố Thích Phong nhanh chóng rút kim cho mình, sau khi sát trùng xong thì anh ấy vứt tăm bông vào trong thùng rác y tế ở bên cạnh.

Lúc này cửa phòng bệnh cũng được đẩy ra, Tiểu Khúc cầm chai nước biển cuối cùng bước vào.

“Viện trưởng Cố, anh...”

Cố Thích Phong tươi tỉnh đáp: “Tôi không sao hết.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành cười tủm tỉm chào hỏi: “Chúng cháu chào chú Khúc ạ ~”

Đôi mắt của Tiểu Khúc trợn to: “Tể Tể, Tiểu Tương, hai cháu đến đây lúc nào thế? Sao ban nãy chú Khúc không thấy hai cháu?”

Nãy giờ anh ta vẫn luôn đứng ở quầy thông tin, nếu Tể Tể và Tiểu Tương đến phòng bệnh của viện trưởng Cố thì nhất định phải đi qua nơi đó mới đúng.

Cố Thích Phong liếc xéo anh ta một cái.

“Bọn nhỏ tới lúc cậu đang chơi di động đấy, hai đứa nó còn không cao bằng cái bàn chỗ quầy thông tin nữa, nếu đi từ phía trước tới thì trừ phi cậu cúi đầu xuống xem, nếu không thì sao mà thấy được?”

Tể Tể và Tương Tư Hoành: “...”

Cái gì, bọn họ còn không cao bằng cái bàn chỗ quầy thông tin ư?

Tiểu Khúc bị đốp lại đến mức cứng họng.

Sau khi sửa sang lại sơ sơ, dưới ánh mắt mê mang của Tiểu Khúc, Cố Thích Phong dẫn theo Tể Tể và Tương Tư Hoành xuống lầu, sau đó lái xe về nhà.

Sau một phen hú hồn, chờ khi trở lại căn biệt thự một tầng thì thời gian đã là ba giờ sáng rồi.

Cố Thích Phong đánh thức dì giúp việc đang nằm trên sô pha ở phòng khách dậy, sau khi giải thích sơ cho dì ấy biết xong thì bảo dì ấy đi về trước.

Làm xong những chuyện này, Cố Thích Phong chợt nhớ tới chuyện của Đới Lâm, thế là cơn buồn ngủ lập tức bay biến.

Tể Tể và Tương Tư Hoành cũng không hề cảm thấy buồn ngủ, bởi vì Tể Tể vẫn còn đang nhớ thương con quỷ hút máu đứng phía sau Đới Lâm kia.

Đáng tiếc đối phương vẫn không chịu xuất hiện.

Một lớn hai nhỏ cứ thế ngồi trên chiếc thảm mềm mại ở phòng khách và trò chuyện với nhau.

Cố Thích Phong cầm một hộp hạt mắc ca, vừa tách vỏ vừa đút cho hai đứa nhỏ ăn.

“Tể Tể, hai đứa nói rõ vụ dì Đới cho chú nghe xem nào.”

Tể Tể há miệng đớp hạt mắc ca liên tục: “Dì Đới có qua lại với quỷ hút máu, hẳn là dì ấy đang làm việc cho bọn chúng đó ạ.”

Cố Thích Phong vẫn cảm thấy rất khó tin.

“Tuy Đới Lâm có huyết thống của người nước ngoài nhưng mẹ của em ấy là người Hoa Quốc mà, hơn nữa mấy năm nay chú cũng không thấy em ấy có điểm nào kỳ lạ cả.”

Tương Tư Hoành đút toàn bộ số hạt mắc ca mà Cố Thích Phong tách cho mình qua cho Tể Tể, hơn nữa cũng gia nhập vào “đội quân” tách hạt mắc ca.

Khác với Cố Thích Phong phải cần có dụng cụ tách hạt hỗ trợ, Tương Tư Hoành chỉ cần bóp nhẹ là lớp vỏ bên ngoài đã nứt ra rồi, hơn nữa phần thịt quả cũng rất tròn trịa hoàn chỉnh.

Cố Thích Phong xem mà khóe miệng run rẩy không thôi.

Quả nhiên những sinh vật không phải con người luôn rất ghê gớm về nhiều mặt.

Tể Tể há miệng ngoạm hết, sau khi nhai nhai và nuốt xuống xong thì lại quay sang hỏi Cố Thích Phong.

“Vậy mấy năm nay chú Cố có gặp qua dì Đới không?”

Cố Thích Phong nghĩ nghĩ, chợt nhận ra hình như phán đoán của mình về Đới Lâm có chỗ không ổn.

“Chú Cố quen em ấy lúc đi du học ở nước ngoài, lúc đó là mười mấy năm về trước rồi. Khoảng ba năm trước chú lại đi nước ngoài học tập và gặp lại em ấy lần nữa, lúc này cả hai có hẹn nhau ăn một bữa cơm. Mà lần gần đây nhất chính là dạo gần đây, em ấy đến bệnh viện thăm chú sau khi em ấy về nước.”

Nói tới đây, không cần Tể Tể nói thêm gì nữa, Cố Thích Phong đã tự nhận thấy tính nghiêm trọng của vấn đề.

Đới Lâm vẫn là là Đới Lâm, nhưng đã không còn là đàn em ngây thơ trong ký ức của anh ấy nữa rồi.

Tể Tể nghe xong thì cẩn thận nhớ lại hơi thở của quỷ hút máu trên người Đới Lâm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free