Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1718:

Tể Tể gật đầu.

Cô bé thu hồi sức mạnh, Tể Tể và Tương Tư Hoành đang nằm trên giường lập tức biến thành hai người giấy nhỏ.

Có điều trên đầu của hai con người giấy đều thiếu mất một góc.

Tể Tể nhăn tít mày lại, Tương Tư Hoành cũng phát hiện điểm dị thường.

“Tể Tể, đây là...”

Tể Tể nhíu cái mũi nhỏ: “Cái dì lần trước lại tới nữa, hẳn là dì ấy dẫn chú Cố đi.”

Tương Tư Hoành và Tể Tể mới vừa chuẩn bị đi tìm Cố Thích Phong thì cửa phòng khách đột nhiên mở ra, dì giúp việc đẩy cửa tiến vào.

Thấy hai đứa nhỏ, dì giúp việc vội quan tâm hỏi thăm: “Hai cháu là Tể Tể và Tiểu Tương nhỉ, bác sĩ Cố bị bệnh, giờ đang ở trong bệnh viện rồi, dì là dì giúp việc được bác sĩ Cố mời tới để tạm thời chăm sóc cho hai cháu.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành vô cùng kinh ngạc.

Hai đứa nhỏ đều là tuýp người thích làm hơn nói, cho nên thay vì hỏi dì giúp việc lý do chú Cố bị bệnh, Tể Tể lập tức vung tay lên xóa sạch ký ức nãy giờ của dì ấy, sau đó còn để dì giúp việc chìm vào giấc ngủ say.

Tương Tư Hoành lập tức đi đến sau lưng dì giúp việc đỡ lấy dì ấy, sau đó phân công với Tể Tể, một người nâng chân một người nâng đầu, khệ nệ khiêng dì ấy đặt lên sô pha.

Chờ sắp xếp cho dì giúp việc xong xuôi, cả hai lập tức đi một mạch đến bệnh viện Số Một.

****

Bệnh viện Số Một, Cố Thích Phong đang nằm trên giường bệnh truyền dịch, sắc mặt anh ấy trắng bệch.

Đới Lâm thì canh chừng ở một bên, trong ánh mắt tràn ngập vẻ quan tâm.

“Thích Phong, anh đỡ hơn chút nào chưa?”

Cố Thích Phong tiêu chảy đến mức bủn rủn tay chân, lúc này cả người đang mệt lả không còn chút sức lực nào.

“Anh đỡ hơn nhiều rồi, Tiểu Lâm, em... em về trước đi.”

Đới Lâm do dự: “Nhưng mà...”

Cố Thích Phong gắng gượng nở nụ cười, đôi mắt thiếu điều muốn lộ rõ tơ máu.

“Nơi này là bệnh viện Số Một, Tiểu Khúc là trợ lý đặc biệt của anh, em cứ yên tâm đi.”

Tiểu Khúc vội vàng bước tới bảo đảm: “Cô Lâm cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ canh chừng viện trưởng Cố 24/24 luôn.”

Đới Lâm vẫn còn lưu luyến, nhưng cuối cùng vẫn bị Cố Thích Phong khuyên rời đi.

Cô ta đi chưa được năm phút, ngay lúc Tiểu Khúc sang phòng trực ban lấy thuốc, Tể Tể và Tương Tư Hoành lập tức chạy ùa vào phòng bệnh như một cơn gió.

“Chú Cố ơi ~”

Cố Thích Phong nghe thấy giọng hai đứa nhỏ thì kích động ngồi bật dậy.

“Tể Tể, Tiểu Tương, hai cháu... sao hai cháu lại tới đây? Hai cháu cũng bị tiêu chảy à?”

Tể Tể và Tương Tư Hoành lắc đầu.

Tương Tư Hoành nhanh chóng giải thích: “Không có, chú Cố, chúng cháu không có bị tiêu chảy, là do Tể Tể đột nhiên nhận thấy chú xảy ra chuyện cho nên bọn cháu mới vội vàng trở về thôi ạ.

Cố Thích Phong kinh ngạc: “Chú xảy ra chuyện? Cho nên Tể Tể đang ngủ mới bị giật mình tỉnh dậy á?”

Mỗi lần Tể Tể ngủ đều sẽ ngủ rất say, trừ phi anh ấy - người có máu Minh Vương - gặp chuyện nguy hiểm tới tính mạng, nếu không Tể Tể cũng sẽ không vội vã tới đây như vậy.

Cố Thích Phong khiếp sợ hỏi lại: “Chú chỉ bị tiêu chảy thôi mà, chẳng lẽ chú sắp đi ngoài tới chết hay sao?”

Tể Tể và Tương Tư Hoành kinh ngạc: “Ơ? Chú Cố chỉ bị tiêu chảy thôi ạ?”

Cố Thích Phong: “Chứ cháu tưởng chú bị sao?”

Tể Tể đi một vòng xung quanh phòng, sau đó nhăn mũi lại: “Chú Cố, là dì hồi tối tới hả chú?”

Cố Thích Phong khó hiểu: “Dì hồi tối?”

Lúc này Tể Tể mới ra là lúc ăn cơm chiều, cả hai đã quên nói cho chú Cố chuyện có một dì tên Đới Lâm từng tới nhà của chú Cố.

“Chú Cố ơi, buổi tối sau khi chú đi mua nguyên liệu nấu ăn thì cái dì tên Đới Lâm kia có tới nhà mình á, nhưng thấy chú không có ở nhà thì dì ấy đi về rồi.”

Lúc này Cố Thích Phong mới hiểu ra mọi chuyện.

“Thì ra hai cháu gặp qua dì Đới rồi à. Đúng thế, lần này cũng may có dì Đới của các cháu đấy, nếu không phải em ấy đến nhà đón chú thì chắc chú đã xuống địa phủ báo danh trước thời hạn rồi đó Tể Tể à.”

Tể Tể cười tủm tỉm lắc đầu: “Không có đâu, tuổi thọ của chú Cố dài lắm.”

Bác sĩ trị bệnh cứu người cho nên sẽ có công đức.

Chú Cố chắc chắn sẽ không chết sớm.

Nhưng Cửu U Minh Hỏa giữa trán của cô bé chắc chắn sẽ không cảm nhận sai.

Tể Tể lại hỏi Cố Thích Phong: “Chú Cố, buổi tối trừ dì Đới ra thì chú còn gặp ai nữa ạ?”

Cố Thích Phong có chút xấu hổ: “Gặp qua nhiều lắm, dù gì chú Cố của cháu cũng... cũng bị tiêu chảy khá nặng mà, còn phải đi xét nghiệm đủ thứ nữa.”

Tể Tể bổ sung: “Vậy người cách chú gần nhất là ai?”

Cố Thích Phong: “Chú Tiểu Khúc của các cháu.”

Tể Tể lắc đầu: “Chú Cố, chú nói dối, người cách chú gần nhất hẳn là dì Đới mới đúng.”

Cố Thích Phong: “...”

Nhìn Tể Tể nghiêm mặt, quai hàm cũng phồng lên, Cố Thích Phong cảm thấy tình hình có vẻ không ổn lắm.

“Tể Tể, dì Đới có vấn đề gì à?”

Tể Tể nghe thấy ngoài cửa có tiếng bước chân đi về phía này, thế là cô bé chống cánh tay béo ú lên giường, ghé sát vào tai của Cố Thích Phong rồi nhỏ giọng thì thầm: “Chú Cố ơi, bên cạnh dì Đới có quỷ hút máu, trên người dì ấy có mùi của quỷ hút máu á.”

Cố Thích Phong khó tin hỏi lại: “Gì cơ?”

Tể Tể nghiêm túc giải thích: “Chú Cố, Tể Tể nói thật mà.”

Tương Tư Hoành cũng hùa theo: “Chú Cố, Tể Tể không lừa chú đâu.”

Cố Thích Phong vội vàng tỏ rõ thái độ.

“Tiểu Tương, cháu hiểu lầm rồi, chú biết Tể Tể sẽ không lừa chú, có điều... dì Đới của các cháu... trước đây em ấy cũng có tới bệnh viện làm kiểm tra toàn diện rồi, thân thể không có vấn đề gì cả.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free