Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1717:
“Tể Tể, cháu đã khỏe hoàn toàn chưa?”
Tể Tể cười toe toét làm lộ ra hàm răng trắng tinh: “Thân thể của cháu vẫn luôn khỏe mạnh mà chú Yến.”
Yến Trường Ly khiếp sợ: “Nhưng lần trước khi ở thôn trang nhà họ Hoắc, cháu và Nguyệt Thần...”
Tương Tư Hoành chớp mắt, nhanh chóng lên tiếng chen ngang lời Yến Trường Ly nói: “Chú Yến, khi đó Tể Tể lỡ ăn hơi nhiều nên ý thức của em ấy đang ngủ say.”
Ý của cậu ấy là, Tể Tể hoàn toàn không nhớ gì về vụ mài giũa kỹ năng chiến đấu lẫn việc phá hủy nhà cũ của nhà họ Hoắc cả.
Yến Trường Ly lập tức hiểu được ẩn ý trong lời nói của Tương Tư Hoành, mỗi tay của ông ấy dẫn theo một đứa đi vào trong sảnh lớn được trang hoàng một cách khá cổ kính và trang nghiêm.
“Thì ra là thế, vậy cũng tốt.”
Tương Tư Hoành cười hì hì: “Cháu cũng thấy thế ạ.”
Lực chú ý của Tể Tể đều đổ dồn lên thức ăn cho nên hoàn toàn không nghe được Yến Trường Ly và Tương Tư Hoành đang nói cái gì.
Cũng may tốc độ của Yến Nguyệt Thần rất nhanh, bọn họ chỉ mới ngồi xuống thì Yến Nguyệt Thần đã cầm hai chiếc hộp gỗ đỏ được điêu khắc hình các nhánh cây quấn quanh chạy tới.
“Tể Tể, hai cái hộp này, bên trong mỗi hộp có hai “cái” đó em.”
Nói xong, Yến Nguyệt Thần nhanh chóng nhét chiếc hộp vào trong ngực của Tể Tể rồi chạy véo đến bên người Yến Trường Ly, cậu ấy nép sát vào người ông ấy, vành tai đỏ bừng.
Yến Trường Ly nhịn cười giải thích với cậu ấy.
“Nguyệt Thần, lần trước lúc ở thôn trang nhà họ Hoắc Tể Tể đã ngủ rồi, cho nên con bé không nhớ gì đâu.”
Yến Nguyệt Thần kinh ngạc hỏi lại: “Thật sao ạ?”
Tể Tể ôm đồ ăn ngon, sau đó nhín ra một chút thời gian liếc qua Yến Nguyệt Thần một cái: “Sao vậy anh Nguyệt Thần, có chuyện gì mà Tể Tể cần nhớ ạ? Tể Tể đã làm cái gì sao?”
Yến Nguyệt Thần đỏ mặt, vội lên tiếng phân bua: “Không có! Tể Tể chưa có làm cái gì hết, thật á.”
Tể Tể nuốt nước miếng: “Nếu vậy thì Tể Tể ăn được chưa anh Nguyệt Thần?”
Yến Nguyệt Thần vội gật đầu: “Đương nhiên rồi, Tể Tể ăn liền đi, nghe nói thứ này để càng lâu thì vị ngon sẽ càng giảm sút đó. Bốn “cái” này anh đã cất hai ngày rồi, nếu để lâu nữa là nó sẽ biến chất cho mà xem, Tể Tể mau ăn đi.”
Tể Tể hớn hở đáp: “Em cảm ơn anh Nguyệt Thần, cháu cảm ơn chú Yến.”
Tể Tể mở cái nắp hộp gỗ đỏ ra, không đợi con quỷ hút máu bên trong - kẻ không biết đã bị Yến Nguyệt Thần dùng biện pháp gì áp chế - kịp phản ứng, cô bé đã há to miệng ngoạm một cái, cứ thế nuốt chửng linh hồn của hai tên đó vào bụng.
“Nhoàm nhoàm ~”
Quai hàm nhỏ xinh của cô bé phồng lên, nhìn qua không khác gì một bé hamster tham ăn béo múp míp cả.
Sự dễ thương này khiến trái tim Yến Trường Ly, Yến Nguyệt Thần và Tương Tư Hoành thiếu điều muốn nhũn ra.
Xử lý xong hai tên, Tể Tể do dự nhìn hai tên quỷ hút máu còn lại, cuối cùng quyết định giơ bàn tay béo ú lên hút linh hồn của bọn chúng ra sau đó vo tròn và cất vào trong túi.
Yến Nguyệt Thần kinh ngạc hỏi.
“Tể Tể, sao em không ăn? Nếu không đủ thì anh sẽ đi tìm thêm cho em.”
Mỗi khi cố gắng chịu đựng qua một đêm trăng tròn thì sức mạnh của cậu ấy sẽ tăng thêm một ít.
Hiện giờ đối với cậu ấy mà nói thì việc tìm ra những con quỷ hút máu đang ẩn giấu tại Hoa Quốc là vô cùng đơn giản.
Bên thủ đô đã không còn bao nhiêu, nhưng trong những thành phố khác hẳn là vẫn còn không ít.
Cùng lắm chỉ tốn thời gian hơn một chút thôi.
Chờ huyết thống đời thứ nhất của Yến Nguyệt Thần càng cô đọng hơn nữa thì cậu ấy có thể thông qua sức mạnh này để triệu hồi bọn quỷ hút máu đang rải rác khắp Hoa Quốc đến trước mặt mình.
Tể Tể vội xua tay: “Không phải đâu anh Nguyệt Thần, Tể Tể đang sợ... ủa?”
Tể Tể sờ cái bụng nhỏ của mình, phát hiện nó vẫn xẹp lép như cũ.
Rõ ràng ban nãy khi ăn linh hồn của hai con quỷ hút máu, bụng của cô bé có cảm giác no đàng hoàng.
Thế mà bây giờ...
Tể Tể chớp chớp mắt, sau đó móc linh hồn của một con quỷ hút máu ra nuốt cái “ực” rồi thử cảm nhận, sau đó phát hiện trong bụng hoàn toàn không có cảm giác no gì cả.
Tể Tể: “...”
Hình như theo việc sức mạnh tăng trưởng, lượng cơm mà cô bé cần ăn cũng… tăng nhiều hơn thì phải.
Ăn xong linh hồn ba con quỷ hút máu mà chỉ có cảm giác miễn cưỡng lót dạ mà thôi.
Tể Tể mím môi, sau đó yên lặng lấy linh hồn của con quỷ hút máu cuối cùng ra nhét vào trong miệng.
Cô bé nhai chóp chép hai cái là linh hồn đã không thấy tăm hơi rồi.
Tương Tư Hoành vội hỏi cô bé: “Tể Tể, em có buồn ngủ không?”
Tể Tể tỉnh như sáo: “Anh Tiểu Tương ơi, Tể Tể cảm thấy... mình ăn thêm hai con nữa cũng được á.”
Yến Nguyệt Thần: “Tể Tể, em chờ anh một chút, anh sẽ đi tìm thêm cho em ngay.”
Tể Tể còn chưa kịp nói gì thì đột nhiên cau mày lại, lạnh lùng nói: “Chú Yến, anh Nguyệt Thần, Tể Tể và anh Tiểu Tương phải về trước, hôm nào sẽ qua tìm hai người chơi tiếp ạ.”
Không chờ Yến Trường Ly và Yến Nguyệt Thần nói chuyện, Tể Tể đã kéo Tương Tư Hoành biến mất ngay tại chỗ.
Chờ đến khi xuất hiện lại, cả hai đã có mặt trong phòng ngủ chính của căn nhà một tầng siêu to của Cố Thích Phong.
Hai người giấy biến thành bộ dáng của Tể Tể và Tương Tư Hoành vẫn đang ngủ say, mà Cố Thích Phong thì đã biến mất tăm.
Tương Tư Hoành kinh ngạc hỏi: “Tể Tể, có phải chú Cố đã xảy ra chuyện gì không em?”