Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1714:

Ấy vậy mà tên khốn Hoắc Trầm Lệnh kia lại dám lừa Chung Lập rằng anh ấy đã chi ra một tỷ, đúng lúc Chung Lập có chuyện cần hai cha con nhà họ Hoắc giúp đỡ nên không hề nghĩ ngợi nhiều đã lập tức bỏ thêm một trăm triệu cho thành một tỷ mốt, đưa cho cái kẻ khốn nạn Hoắc Trầm Lệnh kia.

Tương Uyên tức đến muốn chửi thề: "Đệt! Tên vô liêm sỉ Hoắc Trầm Lệnh đó đúng là biết cách kiếm tiền."

Chung Lập hoang mang, không ngờ được rằng Tương Uyên sẽ thẳng thừng mắng tổng giám đốc Hoắc như vậy, chỉ biết ngơ ngác "A" một tiếng.

Tương Uyên nhìn Chung Lập, cảm thấy tuyệt đối không thể để một tỷ mốt này của Chung Lập bị lãng phí được, ít nhất phải nói cho anh ấy biết bụng dạ Hoắc Trầm Lệnh đen tối tới cỡ nào, có gì sau này còn biết đường mà đề phòng: "Tổng giám đốc Chung này, không hề có chuyện tôi bỏ tiền ra giúp nhà họ Hoắc tu sửa nhà cũ đâu, vì người phá hư căn nhà đó là Minh Tể Tể, không liên quan gì tới tôi hết."

Chung Lập hốt hoảng, tức là tổng giám đốc Hoắc đã lợi dụng cái lưỡi không xương của mình, cộng thêm danh nghĩa của Tương Uyên để lừa anh ấy dâng hết tài sản lên hả?

Nhìn dáng vẻ sợ điếng người của Chung Lập, Tương Uyên bỗng có hơi tò mò rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà đáng để Chung Lập bỏ ra tận một tỷ mốt như vậy: "Dạo này tổng giám đốc Chung gặp phải chuyện gì khó giải quyết lắm hả?"

Chung Lập lập tức hoàn hồn: "Ừ, tôi định dời phần mộ của bậc cha chú đã qua đời trong nhà sang chỗ khác, kết quả cứ tới đêm là con tôi lại mơ thấy bà nội, hơn nữa không chỉ con tôi mà chính tôi cũng từng gặp trường hợp tương tự tận mấy lần."

Tương Uyên: "..."

Thôi đúng rồi!

Trúng ngay sở trường của con bé Minh Tể Tể kia rồi.

Có điều vừa mở miệng đã hét giá tận một tỷ mốt...

Hoắc Trầm Lệnh cũng gan thật đấy!

Muốn giải quyết mấy chuyện liên quan đến ma quỷ này hả, Minh Tể Tể chỉ cần đứng tại chỗ, tới mở miệng cũng không cần, là có thể giải quyết xong rồi. Con quỷ mà biết thân phận của bé chắc ngã quỵ luôn cũng nên.

Một tỷ mốt này đúng là...

Anh ấy ganh đến đỏ mắt rồi nè!

Lúc nhìn lại Chung Lập coi tiền như rắc, Tương Uyên chợt nhớ tới lần trước, khi trang viên nhà họ Hoắc bị hủy, anh ấy đã phải trả luôn một tỷ kia của Phong Đô, giờ bỗng thấy mình đúng là oan quá mà!

Một tỷ của anh ấy, anh ấy đồng ý trả!

Nhưng dựa vào đâu một tỷ của Phong Đô cũng bắt anh ấy bỏ ra?!

Lúc đó Hoắc Trầm Lệnh đã nói gì nhỉ?

Tương Uyên cau mày, xụ mặt, nhất thời nghĩ không ra.

Chung Lập lúc này đã sắp hóa thành tượng đá rồi. Hiển nhiên, anh ấy vẫn không tài nào tin nổi mình đã bị tổng giám đốc Hoắc lừa mất một tỷ mốt!

Qua hồi lâu, "cục đá" Chung Lập mới hoàn hồn: "À thì... anh Tương này, tôi...

"

Tương Uyên u ám nhìn anh ấy: "Anh cái gì?"

Chung Lập há miệng, nhất thời không biết phải nói gì. Tiền cũng đã chuyển rồi, thậm chí còn cố tình ghi chú người ta muốn dùng thế nào cũng được. Với cả... quả thật Tể Tể đã giúp con gái anh giải quyết chuyện về ông bà nội, thậm chí còn giúp anh ấy nhận ra mình bị người lừa. Và thực tế thì đúng là anh ấy đã bị cái tên Hoa kiều La Văn Canh đó lừa.

Như lời Tể Tể nói, mảnh đất phong thủy bảo địa mà tên đó để mắt tới lại là nghĩa trang nhà họ, thế nên mới bày kế để dời mộ các bậc trưởng bối đã qua đời của anh ấy, sau đó chôn tro cốt của tổ tiên nhà gã vào.

Bảy, tám tên thầy phong thủy kia cũng toàn là người của La Văn Canh cả.

Hôm qua, Chung Lập đã bay suốt đêm về nhà cũ, còn chưa đi tới cửa đã bị chú họ tìm thấy trước, báo rằng có người muốn lấy phần mộ tổ tiên nhà anh ấy.

May mà nhà nào dưới quê cũng có thói quen nuôi chó, tuy vị trí nhà cũ hẻo lánh, nhưng trong sân lại nuôi một con chó cao to, cường tráng, rất biết bảo vệ chủ, thế là hơn nửa đêm, chó ta cứ thế gân cổ sủa, đánh thức các hương thân trong thôn. Chứ không có khi mộ phần ông bà nội mấy đứa nhỏ bị đào đi mất mà anh ấy cũng chẳng biết là ai làm!

Mặc dù bên phía đối phương có thầy phong thủy, nhưng khi thấy già trẻ lớn bé trong xóm thức dậy hết, gã dứt khoát bỏ chạy thoát thân. Nếu không phải hiện tại gã không có ở trong nước thì anh ấy đã tìm tới tẩn cho một trận rồi.

Tới cả người chết cũng không tha!

Đúng là mất dạy!

Không sợ sau khi chết sẽ bị tống xuống địa ngục hả?

Nghĩ đến đây, Chung Lập bỗng cảm thấy mặc dù tổng giám đốc Hoắc chỉ cần há miệng đã khiến anh ấy phải cam tâm tình nguyện móc ra một tỷ mốt, nhưng người ta có thực hiện lời hứa, giải quyết xong xuôi vấn đề của anh ấy thật. Chứ không có khi hiện tại anh ấy vẫn còn đang sống chung một nhà với ông bà nội sắp nhỏ đấy.

Cảm giác ớn lạnh sống lưng đó...

Chung Lập khẽ rùng mình, cảm giác một tỷ mốt đó tiêu rất đáng: "Anh Tương này, tôi thấy con người anh Hoắc cũng không tệ lắm đâu, hiệu suất làm việc... thật sự rất cao đó."

Khóe miệng Tương Uyên giật giật, sau đó mỉm cười như có như không, nói: "Tức là tổng giám đốc Chung không hề thiếu tiền nhỉ, thế công trình Thủy Ngạn Lam Đình tháng sau cũng không cần thiết..."

Chung Lập vội vàng lắc đầu: "Không không không! Anh Tương à, không phải thế đâu, một tỷ mốt là toàn bộ gia tài của tôi rồi đấy, còn đang chờ hạng mục Thủy Ngạn Lam Đình hợp tác với anh khởi công để có tiền cầm hơi sống qua ngày kìa."

Ngay lúc Chung Lập định nói thêm gì đó, bỗng có cảm giác sao mà thấy ớn lạnh cả sống lưng, kế tiếp lại tưởng mình bị hoa mắt, bởi trong phòng riêng thình lình xuất hiện hai đứa nhỏ, một đứa là Minh Tể Tể, đứa còn lại là Tương Tư Hoành.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free