Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1713:

"Chú Cố, chúng cháu đi bộ tiêu cơm đi."

Cố Thích Phong ăn hơi nhiều, việc dọn dẹp có dì giúp việc lo liệu, anh ấy xoa cái bụng căng phòng lên đi theo hai đứa nhỏ ra ngoài đi dạo.

Mười giờ tối, hai đứa nhỏ nằm trên giường êm ái đi vào giấc ngủ.

Cố Thích Phong nhìn hai đứa nhỏ ngoan ngoãn như vậy, trong đầu nảy ra một ý nghĩ "Có nên chuyển hộ khẩu của hai đứa nhỏ theo anh ấy hay không".

Tưởng tượng cảnh không thể nào vượt qua cửa ải của Hoắc Trầm Lệnh mà anh ấy cảm thấy ê răng.

Tại sao lúc đó không phải là anh ấy gặp Tể Tể vừa ngoan vừa đáng yêu như thế trước vậy!

Tâm trạng chất chứa những cảm xúc muộn phiền, Cố Thích Phong nằm bên cạnh hai đứa nhỏ cũng từ từ đi vào giấc ngủ.

Chắc chắn chú Cố đã ngủ, Tể Tể và Tương Tư Hoành đang “ngủ” mở mắt ra cùng lúc.

Tương Tư Hoành lồm cồm đứng dậy.

"Tể Tể, đi thôi."

Tể Tể cũng xoay người ủn mông đứng dậy, một chỏm tóc trên đầu của cô bé dựng đứng lên trong rất hồn nhiên dí dỏm.

"Anh Tiểu Tương chờ một chút."

Tương Tư Hoành khỏ hiểu nhìn Tể Tể.

"Tể Tể, không đi sao?"

Tể Tể lắc đầu, lấy hai người giấy nhỏ từ trong túi ra.

Ngón tay mũm mĩm chạm vào cơ thể của hai người giấy nhỏ, hai người giấy nhỏ nhanh chóng lớn ra, một người biến thành cô bé, người còn lại biến thành bộ dạng của Tương Tư Hoành, tựa đầu vào nhau nằm ngủ bên cạnh Cố Thích Phong.

Tương Tư Hoành kinh ngạc.

"Tể Tể, này là..."

Tể Tể ưỡn ngực tự hào.

"Sức mạnh của Tể Tể tăng lên nhiều nên có thể thay đổi diện mạo của người giấy nhỏ rồi, như vậy thì dù nửa đêm chú Cố có tỉnh dậy cũng sẽ không phát hiện chúng ta đã ra ngoài rồi."

Tương Tư Hoành giơ ngón tay cái lên.

"Tể Tể thật thông minh!"

Tể Tể cười hì hì, tay trong tay với Tương Tư Hoành nhảy xuống giường lớn, đi chân trần xuyên qua bức tường để rời đi.

Kết quả là Tể Tể chỉ nghĩ đến tình huống chú Cố tỉnh dậy lúc nửa đêm sẽ phát hiện bọn họ không ở nhà chứ tuyệt đối không ngờ rằng chú Cố có thể đưa mình vào bệnh viện.

****

Sau khi ra khỏi phòng, Tể Tể và Tương Tư Hoành che chắn toàn bộ thiết bị theo dõi, lao đi giữa màn đêm với tốc độ nhanh như điện xẹt.

"Tể Tể, em có biết anh Nguyệt Thần đang ở đau không?"

Tể Tể lắc đầu: "Không biết ạ."

Tương Tư Hoành cứng người, suýt nữa rơi thẳng từ giữa không trung xuống: "Hả? Thế chúng ta biết đi đâu tìm đây?"

Tể Tể bật cười: "Bệnh viện ạ! Nhất định vết thương của anh Nguyệt Thần vẫn chưa khỏi hẳn đâu."

Tương Tư Hoành vội gật đầu: "Đúng rồi! Sao anh lại quên mất chuyện này nhỉ, nếu anh ấy đã khỏe lại, chắc chắn chú Yến sẽ dẫn anh ấy tới nhà mình chơi rồi, cảm ơn Tể Tể nhiều nhé!"

Tể Tể cũng nghĩ thế đó.

Có điều ở thủ đô có nhiều bệnh viện như vậy, bé cũng không xác định được Yến Nguyệt Thần đang ở bệnh viện nào nữa.

Hiển nhiên Tương Tư Hoành cũng nghĩ tới chuyện này: "Tể Tể này, hay là để anh hỏi thử cha cương thi nhé?"

Tể Tể chớp chớp mắt: "Bác Tương biết hả anh?"

Tương Tư Hoành gật đầu: "Chắc vậy á, anh nhớ từng nhìn thấy miếng ngọc bội mà mà chú Yến mang theo bên người lần trước trong cung điện dưới lòng đất của cha cương thi."

Trong mắt Tể Tể hiện rõ vẻ mong chờ: "Thế anh Tiểu Tương mau hỏi đi ạ."

Tương Tư Hoành ứng tiếng, dùng thần thức liên lạc với cha ruột.

Lúc này, Tương Uyên đang ngồi trong phòng riêng của một club, nhìn Chung Lập ngồi đối diện, khẽ cau mày: "Ý tổng giám đốc Chung là... Hoắc Trầm Lệnh nói với anh tôi sẽ phái người tiếp nhận chuyện trùng kiến nhà cũ nhà họ Hoắc, đồng thời đầu tư một tỷ?"

Chung Lập mỉm cười gật đầu: "Đúng vậy, có điều lúc đó tôi cần có chuyện gấp cần nhờ cô Minh hỗ trợ nên đã tự tiện đầu tư một tỷ mốt, mong anh Tương không thấy phiền."

Mặc dù Tương Uyên lăn lộn trong giới giải trí, nhưng Chung Lập biết kỳ thật anh ấy giàu nứt đố đổ vách và tất nhiên anh ấy không hề muốn đắc tội một nhân vật lớn thế này rồi.

Nên hôm nay, nhân dịp hiếm lắm mới gặp được anh ấy, Chung Lập lập tức đánh bạo mời anh ấy tới club dùng bữa, tiện thể trò chuyện tâm sự, thả lỏng một chút.

Khóe miệng Tương Uyên giật giật: "Anh trả một tỷ mốt để nhà con nhóc Minh Tể Tể kia giúp mình hả?"

Nhìn thấy biểu cảm trên mặt Tương Uyên, Chung Lập tức khắc đứng bật dậy, hoảng loạn giải thích: "Đúng vậy đó anh Tương, có điều tình hình lúc đó khá đặc biệt, tình cờ làm sao Linh Linh nhà tôi lại học cùng trường mẫu giáo với cô Minh và con trai của anh, Linh Linh bảo cô Minh nói có thể giúp nhà tôi một tay, mà khi đó tôi lại không liên lạc được với anh, thế nên mới tìm tới hai cha con tổng giám đốc Hoắc nhờ giúp đỡ."

Ánh mắt Tương Uyên trở nên sâu xa: "Sau đó anh tình cờ biết nhà cũ nhà họ Hoắc đang cần tu sửa lại, vừa hay tập đoàn xây dựng của nhà họ Chung các anh lại lập nghiệp từ việc buôn bán vật liệu xây dựng, nên anh đã chủ động đề nghị bỏ vốn giúp nhà họ Hoắc trùng kiến nhà cũ, lại nghe Hoắc Trầm Lệnh bảo tôi đầu tư tận một tỷ nên quyết định tỏ thái độ, dứt khoát chi thêm một trăm triệu vào số vốn gốc một tỷ hả?"

Chung Lập cười làm lành, đặng gật đầu: "Đúng, mọi chuyện là như vậy đó."

Tương Uyên: "..."

Anh ấy bỏ vốn cái khỉ khô.

Nhà cũ nhà họ Hoắc cũng có phải do anh ấy phá hư đâu!

Nếu muốn đòi tiền tu sửa thì đáng lý tên Hoắc Trầm Lệnh vô liêm sỉ kia phải đi tìm cha ruột của Minh Tể Tể, tức con chó Phong Đô kia chứ, còn không thì cũng là cha nuôi Yến Trường Ly của Yến Nguyệt Thần mới phải, chứ anh ấy làm gì có tiền mà bỏ ra!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free