Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1715:
Chung Lập hoảng loạn giật nảy mình.
Tể Tể và Tương Tư Hoành chạy thẳng một đường tới đây cũng luống cuống lắm.
Hai đứa đồng thanh hô vang: "Chào chú Chung ạ."
Chung Lập: "..."
Dù có là thầy phong thủy lợi hại cỡ nào cũng đâu thể đột ngột xuất hiện trước mặt họ được, đúng không?
Lúc này, Chung Lập chợt nghĩ đến điều gì, vội quay đầu nhìn về phía cửa phòng.
****
Tể Tể và Tương Tư Hoành đưa mắt nhìn nhau, hai đứa nhỏ suy đi nghĩ lại, chớp chớp mắt rồi đồng loạt biến mất ngay tại chỗ trong lúc Chung Lập vẫn đang nhìn về phía cửa.
Chung Lập quay đầu lại nhìn.
“Ủa?”
Tương Uyên đang định nói chuyện với con trai ruột, nhưng kết quả là con trai của anh ấy lại chạy đi mất tiêu rồi.
Có điều anh ấy nhìn xuyên qua bức tường, trông thấy con trai và Tể Tể đang ở trước cửa phòng, hiếm khi tốt bụng nhắc nhở Chung Lập một tiếng.
“Mở cửa đi, tụi nhỏ ở bên ngoài đó.”
Chung Lập: “Hả?”
Lẽ nào không phải là ảo giác của anh ấy sao?
Tương Uyên không đợi được nữa, thấy Chung Lập đứng yên ở đó như một con ngỗng ngốc nghếch, dứt khoát tự đứng dậy.
Anh ấy sải đôi chân dài bước hai ba bước tới cửa phòng bao riêng, giơ tay mở cửa.
Tể Tể và Tương Tư Hoành đã sớm nở nụ cười thật tươi, cất giọng non nớt chào hỏi.
“Cha (bác Tương)~”
Tương Uyên ngồi xổm xuống, trực tiếp ôm con trai vào lòng.
“Ôi chao, Tư Hoành nhớ cha rồi nên đến gặp cha đó à.”
Khi Tương Tư Hoành bị bế lên thì không quên kéo Tể Tể, thấy Tể Tể vẫn còn đứng dưới đất, Tương Tư Hoành vội vàng nhắc nhở cha mình.
“Cha, Tể Tể, Tể Tể...”
Tương Uyên: “...”
Được rồi!
Một đứa là ôm!
Mà hai đứa cũng là ôm!
Chỉ cần lúc này đây con trai không nhớ thương cái quan tài của anh ấy nữa thì anh ấy đều có thể nhịn được.
Vì vậy Tương Uyên thuận thế bế Tể Tể lên luôn.
Tể Tể cười khanh khách.
“Cảm ơn bác Tương~”
Giọng nói ngây ngô của bé con vô cùng ngọt ngào và mềm mại, khiến một người có thành kiến nặng với Phong Đô Đại Đế như Tương Uyên cảm thấy tâm trạng tốt hơn vài phần.
Anh ấy cười ha hả đáp lại.
“Ừ!”
Chung Lập đứng trong phòng bao riêng nhìn cảnh tượng này mà trợn mắt há hốc mồm: “...”
Chung Lập nhìn cánh cửa, rồi nhìn Tể Tể và Tương Tư Hoành.
Lại nhìn cánh cửa, nhìn bức tường, rồi lại nhìn Tể Tể và Tương Tư Hoành.
Con ngươi của anh ấy co rút, giọng nói cũng bắt đầu run rẩy.
“Tể Tể, Tiểu Tương... hai đứa...”
Tể Tể và Tương Tư Hoành vô cùng hiểu ý nhau, đồng thời giải thích.
“Chú Chung, chúng cháu vừa mới vào ạ.”
Chung Lập: “Không phải, trước đó chẳng phải các cháu… các cháu đã vào rồi sao?”
Đôi mắt to của Tể Tể chớp chớp, giọng nói nhỏ nhẹ nghe có vẻ ngây thơ và nghi hoặc.
“Dạ? Chú Chung, khi nào vậy ạ?”
Tương Tư Hoành cũng tỏ ra hồn nhiên vô tội.
“Đúng vậy đó chú Chung, cha không mở cửa thì làm sao chúng cháu vào được ạ?”
Chung Lập: “.
..”
Chung Lập gấp gáp chỉ vào bức tường phía sau, rồi lại chỉ vào nơi lúc nãy Tể Tể và Tương Tư Hoành đứng.
“Là... là ngay đó!”
Tể Tể và Tương Tư Hoành đồng loạt lắc đầu, nói gì cũng không thừa nhận.
“Dạ không có ạ, trước đó cháu chưa từng vào đây, sau khi cha (bác Tương) mở cửa thì chúng cháu mới vào mà.”
Chung Lập: “...”
Chung Lập lập tức hỏi Tương Uyên để xác nhận.
“Anh Tương, chắc vừa rồi anh cũng nhìn thấy đúng không?”
Đương nhiên Tương Uyên đứng về phía con trai rồi.
“Tôi mở cửa xong, Tể Tể và Tiểu Tương mới bước vào mà.”
Chung Lập: “...”
Anh ấy bị ảo giác sao?
Hơn nữa còn nghiêm trọng đến vậy à?
Anh ấy mới có bốn mươi hai tuổi thôi!
Đang trong độ tuổi khỏe mạnh đấy!
Chung Lập đứng yên tại chỗ nghi ngờ nhân sinh.
Tương Tư Hoành vội ôm lấy cổ cha mình, thấp giọng hỏi tung tích của Yến Nguyệt Thần.
“Cha ơi, cha có biết chú Yến ở đâu không?”
Tương Uyên biết thật.
Dù sao thì nhà họ Yến có làm ăn với công ty đứng tên anh ấy.
“Ở phủ Hòa Quang số 88.”
Mắt của Tể Tể sáng lên, Tương Tư Hoành lập tức buông cổ của cha mình ra, dẫn Tể Tể rời đi.
Tốc độ nhanh đến mức khi câu nói “cảm ơn cha” truyền đến tai của Tương Uyên thì Tể Tể và Tương Tư Hoành đã chuồn ra khỏi phòng bao riêng.
“Cảm ơn cha!”
Tương Uyên: “...”
Chung Lập dụi dụi mắt, lại dụi mắt.
Tể Tể và Tương Tư Hoành biến mất rồi.
Anh ấy nhanh chóng chạy về phía cửa, nhìn ra ngoài.
Sau đó tận mắt nhìn thấy Tể Tể và Tương Tư Hoành dán sát vào tường rồi biến mất.
Biến mất...
Chung Lập: “...”
Chung Lập loạng choạng, trực tiếp ngã ngay cửa.
Tương Uyên - người bị lợi dụng xong thì vứt bỏ, lúc này tâm trạng của anh ấy...
Nhìn thấy Chung Lập xụi lơ ở cửa, Tương Uyên tặc lưỡi một cái, nhịn không được mà chế giễu.
“Tại sao người trẻ tuổi lại cứ thích tò mò như vậy chứ?”
Chung Lập ngơ ngác.
Anh ấy chậm rãi quay đầu nhìn về phía Tương Uyên, cho rằng mình nghe nhầm.
“Anh Tương, anh vừa nói gì?”
Tương Uyên nghiến răng khôn, cầm ly rượu vang đỏ trên bàn lên uống hết vào bụng.
“Tôi nói, người trẻ tuổi không nên quá tò mò, nếu không sẽ tự mình hù chết chính mình, sau đó xuống địa ngục gặp mặt con bé Minh Tể Tể kia mỗi ngày đó!”
Chung Lập ngớ ra, có cảm giác như Tương Uyên nói chữ nào ra anh ấy cũng biết, nhưng khi kết hợp lại, anh ấy hoàn toàn không hiểu đối phương có ý gì.
“Anh Tương, Tể Tể và Tiểu Tương, vừa rồi... vừa rồi...”
Tương Uyên trực tiếp cầm chai rượu lên, ngửa đầu uống ừng ực, càng uống càng tức giận.
Anh ấy bị tên chó má Phong Đô gài bẫy, còn bị tên khốn Hoắc Trầm Lệnh mượn danh nghĩa lừa Chung Lập hết một tỷ một trăm triệu tệ, sau đó... con trai của anh ấy ngày nào cũng tò tò đi theo con gái của hai cái tên chết tiệt Phong Đô và Hoắc Trầm Lệnh kia…