Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1709:

Nếu không phải bản thân Hoắc Tư Cẩn xin thì giáo viên Tôn lập tức không còn băn khoăn gì nữa.

“Đương nhiên là được rồi.”

Giáo viên Tôn lập tức nói ra số điện thoại của mình.

Hoắc Tư Cẩn nghĩ rằng Tể Tể thật sự có chuyện quan trọng gì đó nên cậu ấy lập tức lấy điện thoại ra lưu số điện thoại của giáo viên Tôn, đồng thời tìm kiếm trên wechat rồi thêm wechat của giáo viên Tôn vào.

Sau khi thêm wechat của nhau vào, Hoắc Tư Cẩn cảm ơn rồi bế Tể Tể nhanh chóng rời đi, dẫn Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tư đang đợi ở đằng xa lái xe về nhà.

Lưu Lệ Nhã nhìn giáo viên Tôn với ánh mắt đầy hâm mộ và mỉm cười trêu ghẹo.

“Cô Tôn ơi, thị trường không tệ đấy!”

Giáo viên Tôn cạn lời.

“Nhã Nhã à, đó là anh cả của Tể Tể, người ta vẫn là học sinh đấy.”

Lưu Lệ Nhã cười ha hả, vừa cùng giáo viên Tôn đi ra ngoài vừa nói tiếp.

“Thế thì có gì đâu? Chẳng phải cậu cũng chỉ mới tốt nghiệp được một năm thôi, mặc dù Tư Cẩn đó vẫn còn đang học đại học nhưng lại trông rất chững chạc.”

Dứt lời, Lưu Lệ Nhã cười khúc khích.

“Điều quan trọng nhất là… cậu nhóc đó đẹp trai quá! Nhìn phong cách cấm dục lạnh lùng rồi xem cách ăn mặc kìa, chắc chắn không phải người thiếu tiền!”

Giáo viên Tôn còn chưa kịp lên tiếng thì Lưu Lệ Nhã lại cười híp mắt bổ sung.

“Đúng rồi, tớ quên mất trường mẫu giáo quốc tế song ngữ Hán Ninh vốn dĩ là trường mẫu giáo dành cho người giàu, có đứa trẻ mẫu giáo nào đi học ở đây không phải là người giàu có chứ?”

Cô ta vừa nói vừa đụng nhẹ vào vai giáo viên Tôn.

“Hân Hân ơi, cậu ấy cũng bảo Tể Tể dẫn đến xin số wechat của cậu rồi, vậy thì cậu cố lên nhé!”

Giáo viên Tôn nghe đến dở khóc dở cười.

“Đừng! Có lẽ Tể Tể thật sự có chuyện gì đó, cậu đừng có nói bậy nói bạ.”

Dứt lời, giáo viên Tôn lại tức tốc bổ sung.

“Hơn nữa, tớ biết rõ điều kiện gia đình nhà tớ như thế nào, và tớ càng biết rõ bản thân mình có điều kiện gì. Gia đình của Tể Tể… tớ nghĩ cũng không dám nghĩ!”

Đáy mắt của Lưu Lệ Nhã lóe lên một tia giễu cợt nhưng cô ta vẫn bám vào vấn đề vừa nãy.

“Hân Hân, người ta thường nói kết hôn là lần đầu thai thứ hai của phụ nữ, tớ không gặp được người tốt nhưng bây giờ cậu có công việc tốt, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, cậu nhất định phải nắm lấy cơ hội này!”

Dứt lời, Lưu Lệ Nhã cảm thấy ganh tỵ trong lòng, không nhịn được nói thêm một câu.

“Cậu nghĩ xem, nếu cậu gả vào gia đình giàu có thì liệu chú có còn phải dậy sớm thức khuya mỗi ngày để kiếm tiền chi trả cho chi phí chữa bệnh kếch xù của dì nữa không?”

Giáo viên Tôn nghe đến cau mày.

“Nhã Nhã, đó là hai chuyện khác nhau.

Lưu Lệ Nhã còn chưa kịp lên tiếng thì giáo viên Tôn đã nói sang chuyện khác.

——

Khi Hoắc Tư Cẩn đưa đám người Tể Tể trở về trang viên thì trời đã tối hẳn.

Khi thấy có một chiếc xe quen thuộc đang đậu trong nhà xe, Hoắc Tư Cẩn cười.

“Chú Cố đến rồi.”

Tể Tể kinh ngạc và mặt đầy vui mừng.

“Thật không?”

Tương Tư Hoành: “Thế thì chúng ta có thể kêu chú Cố chơi với chúng ta.”

Hoắc Tư Thần và Lục Hoài cũng vui mừng, Kế Nguyên Tu trông chững chạc như một học giả ngàn tuổi.

“Vậy chúng ta mau vào trong đi, dù sao Thích Phong cũng là khách.”

Hoắc Tư Cẩn: “…”

Khi vào sảnh của biệt thự chính, Tể Tể, Tương Tư Hoành, Hoắc Tư Thần và Lục Hoài cùng lúc gọi người chào hỏi.

“Chú Cố!”

Cố Thích Phong vốn đang ngồi trên ghế sofa ở phòng khách lập tức đứng dậy khi nghe thấy tiếng động.

Vốn dĩ anh ấy sẽ đến đây cùng với Đới Lâm nhưng Đới Lâm đột xuất có chuyện, mà ca phẫu thuật tối nay của anh ấy được dời sang ngày mốt do gia đình bệnh nhân có vấn đề, cho nên anh ấy lập tức đến đây ngay sau khi tan làm.

Khi thấy lũ trẻ gọi mình thì anh ấy cười đến thấy răng không thấy mắt.

“Ồ! Tan học về hết rồi à.”

Đám người Tể Tể đồng loạt gật đầu.

Lúc này Kế Nguyên Tu mới lên tiếng.

“Thích Phong.”

Cố Thích Phong: “…”

Hoắc Tư Cẩn nhịn cười và quay đầu nhìn ra cảnh đêm ngoài cửa sổ.

Cố Thích Phong bế Tể Tể trắng nõn mũm mĩm lên rồi đi đến trước mặt Kế Nguyên Tu.

“Nguyên Tu, mặc dù trên hộ khẩu cháu là con của bác Hoắc, nhưng… bây giờ cháu chỉ là một đứa nhóc học mẫu giáo nên cháu đừng có già dặn đến vậy!”

Kế Nguyên Tu còn chưa kịp lên tiếng thì Cố Thích Phong đã xoa đầu của Kế Nguyên Tu.

“Ngoan, gọi chú Cố giống như đám Tể Tể đi!”

Da mặt của Kế Nguyên Tu tê rần.

Cậu bé nhanh chóng lùi về sau hai bước.

“Thích Phong, tôi sắp hai ngàn tuổi rồi!”

Cố Thích Phong chế nhạo.

“Nhưng cháu vẫn đang học mẫu giáo đấy!”

Kế Nguyên Tu: “…”

Khuôn mặt điển trai của Kế Nguyên Tu đỏ lên.

“Hiện giờ tôi hoàn toàn có thể học cấp hai.”

Cố Thích Phong tỏ vẻ khiếp sợ.

“Thật ư? Vậy tại sao bác Hoắc vẫn không cho cháu học lớp lá?”

Kế Nguyên Tu: “…”

Tại sao ư?

Do ngoại hình hiện giờ của cậu bé trông quá nhỏ.

Đến tiểu học cũng không cho học!

Thấy khuôn mặt xinh đẹp của Kế Nguyên Tư đỏ bừng, Cố Thích Phong vui vẻ cười ha hả.

Kế Nguyên Tu: “…”

Bé rồng với tư cách là Tổ Linh của Huyền Môn đương nhiên sẽ không so đo với người bình thường cố tình chơi đùa với mình nên bé rồng Huyền Môn lấy cớ đi vệ sinh rồi lẻn đi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free