Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1710:
Cố Thích Phong vô cùng vui vẻ khi nhìn bóng lưng nhỏ của cậu bé.
“Tư Cẩn à, nhìn Nguyên Tu thì chú nhớ ngay đến cháu khi còn nhỏ, cũng đáng yêu như vậy.”
Trên đôi má có đường nét rõ ràng của Hoắc Tư Cẩn cũng hiện lên chút ửng đỏ.
May thay, với tư cách là con trai cả của người cầm quyền tập đoàn nhà họ Hoắc, cậu ấy có tâm lý mạnh mẽ, biểu cảm lạnh lùng giống y hệt giám đốc Hoắc như đúc khuôn ra vậy, trông rất điềm tĩnh.
“Cảm ơn sự khen ngợi của chú Cố.”
Cố Thích Phong chậc một tiếng.
Anh ấy ôm lấy Tể Tể, nhéo vào khuôn mặt mũm mĩm của Tể Tể và thở dài.
“Quả nhiên những bạn nhỏ cỡ Tể Tể vẫn là đáng yêu nhất, sau khi lớn lên rồi thì không còn đáng yêu nữa.”
Tể Tể nghe thấy vậy thì phồng má lên và nói.
“Nhưng chú Cố à, khi các bạn nhỏ lớn lên thì sẽ rất đẹp trai và xinh đẹp! Khi anh cả còn nhỏ, anh cả đáng yêu và bây giờ lớn lên rồi thì trông rất đẹp trai. Bây giờ chú Cố rất đẹp trai thì chắc chắn khi còn nhỏ, chú cũng đáng yêu như anh cả vậy!”
Cố Thích Phong: “…”
Không được rồi!
Một Tể Tể đáng yêu và chu đáo như vậy, miệng ngọt như mật, anh ấy thực sự rất muốn bế cô bé về nuôi.
Dù gì Hoắc Trầm Lệnh đã bay sang nước ngoài rồi, hôm nay anh ấy bế về nuôi vài hôm cũng không quá đáng đâu nhỉ?
****
Nói làm là làm.
Vốn dĩ tối hôm nay Cố Thích Phong muốn ở lại trong trang viên nhà họ Hoắc, ngày mai chơi chung với tụi nhỏ để thả lỏng.
Từ khi suy nghĩ muốn ôm Tể Tể rời đi thì thật sự một giây dài như một năm.
Không đợi Hoắc Trầm Huy kịp tan tầm trở về, Cố Thích Phong đã ôm lấy Tể Tể đi ra ngoài tìm lý do có thể xông thẳng xuống gầm gara.
Tể Tể: “Ơ?”
Cố Thích Phong đặt Tể Tể ngồi ở hàng ghế sau.
“Tể Tể ngoan nhé, chú Cố dẫn cháu qua nhà chú chơi.”
Tể Tể vừa ngạc nhiên lại vui thích: “Dạ?”
Cố Thích Phong đeo đai an toàn xong thì chân nhân bên chân ga, vội chở Tể Tể đi ngay.
Cho tới khi xe cách trang viên nhà họ Hoắc được một kilomet thì anh ấy mới gọi điện cho Hoắc Tư Cẩn.
“Tư Cẩn, bệnh viện có việc nên chú dẫn Tể Tể đi trước nhé.”
Hoắc Tư Cẩn lười nhác dựa vào ban công tầng hai. Ánh trăng như hòa chiếu lên ngũ quan lạnh lùng của cậu ấy, khóe miệng hơi cong lên, đôi con ngươi đen nhánh ánh lên ý cười.
“Thật không? Nếu như bệnh viện có việc đột xuất thì sao chú còn dẫn theo Tể Tể đi cùng làm gì?”
Tiếng cười ha ha của Cố Thích Phong vang lên bên kia điện thoại.
“Chuyện cũng không có gì nên chắc sẽ được giải quyết nhanh thôi. Cơ mà tối nay thì chắc chú không thể dẫn Tể Tể về được rồi.”
Khóe miệng Hoắc Tư Cẩn nhếch lên thành nụ cười nhàn nhạt. Đôi mắt đen nhánh nhìn theo bóng dáng Tiểu Hoành chạy nhanh tới mức sắp thành tàn ảnh ở nơi tiền viện cực lớn của trang viên.
“Được thôi chú Cố ơi, cháu biết rồi, vậy làm phiền chú Cố chăm sóc tụi nhỏ nhé.”
Cố Thích Phong ngồi trong xe nhướn mày: “Tụi nhỏ?”
Chẳng phải anh ấy chỉ dẫn theo mỗi Tể Tể đó sao?
Đây là nhóc con nào lại không thích chơi ở trang viên, Hoắc Tư Cẩn lại cho rằng anh ấy dẫn đi vậy?
Cố Thích Phong không nhịn được nở nụ cười, nhưng cũng không nói gì thêm.
Cuối cùng thì trong đám trẻ con nhà họ Hoắc cũng có một đứa cơ linh.
Cho dù Hoắc Tư Thần trốn đi thì với tính tình như ông vua nhỏ của cậu cùng với nhân viên an ninh của trang viên thì chắc chắn là không trốn được đâu.
Cúp điện thoại, Cố Thích Phong chuyên chú lái xe chở Tể Tể chạy như bay về nhà mình.
Là một chú cún độc thân lớn tuổi, Cố Thích Phong ở lại khu nhà cao cấp phía Tây cách bệnh viện Số Một ở trung tâm thành phố khá gần.
Dãy nhà Tây là ba nhà liên tiếp, mỗi nhà có một thang máy, thang máy đi thẳng vào trong nhà.
Cố Thích Phong ở tầng trên cùng, đập tường thông thẳng tầng trên cùng của ba tòa nhà với nhau biến thành căn phòng năm trăm mét vuông siêu to.
Tổng khoảng sân vườn không trung trước sau gần ba trăm mét vuông.
Xe vào bãi, Cố Thích Phong tháo đai an toàn, theo bản năng mà quay đầu nhìn Tể Tể ngồi đằng sau xe.
“Tể Tể… Á đù!”
Tể Tể nghiêng đầu nhỏ nhìn Cố Thích Phong.
“Chú Cố sao thế ạ?”
Cố Thích Phong sợ tới mức toàn thân run rẩy, đầu tựa vào cửa xe, chỉ thấy đầu ong ong hết cả lên.
“Tiểu… Tiểu Hoành?”
Tương Tư Hoành ngồi cạnh Tể Tể vươn cái tay nhỏ của mình lên vẫy chào Cố Thích Phong, khóe miệng nhếch lên lộ hàm răng trắng xinh cùng với hai cái răng nanh nhòn nhọn trông vô cùng sắc bén.
“Cháu chào chú Cố ạ!”
Lưng Cố Thích Phong toát mồ hôi lạnh vì sợ.
“Tiểu Hoành, cháu lên xe khi nào thế.”
Tương Tư Hoành cười hề hề: “Lúc chú Cố nói chuyện với anh Tư Cẩn đó ạ. Chẳng phải anh Tư Cẩn đã bảo chú Cố hãy để ý cháu với Tể Tể hay sao ạ?”
Cố Thích Phong: “...”
Đù!
Thằng nhóc Tư Cẩn kia chắc chắn đã biết Tiểu Hoành lặng yên không tiếng động leo lên xe anh ấy rồi.
Cố Thích Phong xoa cái đầu đau nhức của mình hỏi Tể Tể: “Tể Tể, sao Tiểu Hoành lên xe mà cháu lại không nói với chú Cố vậy?”
Tể Tể chớp đôi mắt ngập nước, vô cùng ngây thơ vô tội mà nói: “Anh Tiểu Hoành mới nói rồi đó ạ. Chú Cố nói chuyện qua điện thoại với anh cả rồi, anh cả cũng đã nói với chú rồi mà nên Tể Tể không nói nữa ạ.”
Cố Thích Phong: “...”
Giỏi lắm!
Không hổ là mấy đứa nhỏ chung sổ hộ khẩu!
Xem mấy đứa hố người khác này!
Nếu khong phải làm nghề nhiều năm, lại đi theo Tể Tể gặp nhiều ma quỷ thì chắn chắn anh ấy đã bị Tiểu Tương đột nhiên xuất hiện ở ghế sau xe dọa sợ chết khiếp rồi.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ