Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1708:
“Nhã Nhã, xin lỗi, trường mầm non không cho phép ra ngoài vào buổi trưa, nhất là khi tớ là chủ nhiệm lớp, không thể rời mắt khỏi bọn trẻ được nên cậu chịu khó nói chuyện với tớ ở đây.”
Lưu Lệ Nhã cười ha hả.
“Hân Hân ơi, cậu khách sáo quá rồi đấy.”
Giáo viên Tôn cũng cười.
“Đúng rồi, trước đó trong điện thoại cậu nói có chuyện quan trọng muốn nói với tớ, đó là chuyện gì vậy?”
Nụ cười của Lưu Lệ Nhã có chút cứng đờ, giọng nói cũng trầm xuống.
Giáo viên Tôn như thể nghĩ đến điều gì đó, nhanh chóng kéo lấy cánh tay của Lưu Lệ Nhã rồi kéo tay áo lên, cô ấy quả nhiên nhìn thấy cánh tay của Lưu Lệ Nhã bị bầm tím.
Giáo viên Tôn tức giận.
“Trương Toại Phong lại đánh cậu à!”
Lưu Lệ Nhã lộ vẻ mặt lúng túng, hạ giọng xuống rất thấp.
“Hân Hân, cậu nhỏ tiếng thôi.”
Giáo viên Tôn cũng nhận ra mình hơi lớn tiếng, cô ấy vội vàng nhìn vào phòng nghỉ ngơi, sợ mình đánh thức bọn trẻ.
May thay bọn trẻ đều ngủ rất ngon nên cô ấy thở phào nhẹ nhõm.
Giáo viên Tôn tiếp tục nói chuyện với Lưu Lệ Nhã, tuy Tể Tể trong phòng đơn nhỏ đang nằm dài ra, cái bụng trắng nõn phập phồng lên xuống nhưng cô bé đã nhanh chóng mở mắt ra sau khi giáo viên Tôn nhìn đi chỗ khác.
Tương Tư Hoành luôn ở bên Tể Tể, cứ hễ cô bé có cử động gì thì Tương Tư Hoành gần như sẽ mở mắt ra ngay.
Sợ bị giáo viên Tôn phát hiện nên Tương Tư Hoành dùng thần thức để nói chuyện với Tể Tể.
“Tể Tể, sao vậy?”
Tể Tể cũng dùng thần thức trả lời cậu ấy.
“Anh Tiểu Tương, bạn của giáo viên Tôn ở bên ngoài đang lừa giáo viên Tôn đấy.”
Tương Tư Hoành suýt chút ngồi dậy.
May thay cậu ấy kịp thời nhớ ra họ vẫn đang ngủ, thế là xoay đầu một trăm tám mươi độ với vẻ mặt không đổi.
“Tể Tể, tướng mặt của bạn cô Tôn… có vẻ không tốt lắm.”
Tể Tể không biết xem tướng mặt nhưng cô bé biết nhìn hơi thở xung quanh của đối phương.
Hơi thở của đối phương không hỗn loạn lắm nhưng ít nhiều cũng có chút đục ngầu.
Khác với giáo viên Tôn, hơi thở quanh người sạch sẽ dịu dàng nên Tể Tể rất thích cô ấy.
Tương Tư Hoành lại dùng thần thức hỏi Tể Tể.
“Tể Tể, chúng ta có nên giúp cô Tôn không?”
Tể Tể lắc đầu.
“Giúp như thế nào? Đưa bạn của cô Tôn xuống địa phủ sao?”
Tương Tư Hoành chết lạnh.
“Chuyện này… tuy tướng mặt của bạn cô Tôn không tốt, nhưng bây giờ xem ra… cũng không giống người đến địa phủ điểm danh sớm như vậy? Hơn nữa, nếu không phải là vấn đề liên quan đến tính mạng thì em sẽ không tiện can thiệp vào sự sinh tử của người bình thường sao?”
Tể Tể nhìn Lưu Lệ Nhã, sau đó nhanh chóng nói với Tương Tư Hoành.
“Lưu Lệ Nhã: Thọ: Bốn mươi tám tuổi, tử vong: Ung thư gan.”
Sau khi nói ra tình hình của Lưu Lệ Nhã thì Tể Tể lập tức trả lời câu hỏi trước đó của Tương Tư Hoành.
“Đúng vậy, cha Minh Vương nói rằng Tể Tể không được tùy tiện can thiệp vào những tình huống như vậy, điều này không tốt cho việc tu hành của Tể Tể, càng không có lợi cho việc Tể Tể tiếp quản địa phủ sau này.”
Suy nghĩ một hồi, Tể Tể bỗng nhiên nảy ra một ý tưởng.
“Đúng rồi, anh Tiểu Tương, gần đây anh cả không bận, nếu thực sự có vấn đề gì đó thì có thể nhờ anh cả đến giúp cô Tôn.”
Tương Tư Hoành thở phào nhẹ nhõm.
Cậu ấy sợ rằng Tể Tể sẽ trực tiếp đánh nhau vì lo rằng giáo viên Tôn sẽ bị Lưu Lệ Nhã lừa.
Chuyện đó sẽ ảnh hưởng đến sự trưởng thành của Tể Tể.
“Được.”
****
Khi đón bọn trẻ tan học, Hoắc Tư Cẩn bị Tể Tể kéo lấy tay áo giữ lại.
Hoắc Tư Cẩn thắc mắc.
“Tể Tể, còn có chuyện gì sao?”
Tể Tể gật đầu.
“Có ạ.”
Hoắc Tư Cẩn thấy thật hiếm có.
“Chuyện gì? Em nói cho anh cả biết đi.”
Các em nhỏ ở nhà đều rất ngoan và dễ chăm sóc, hiếm khi có chuyện cần cậu ấy giúp.
Thế là Hoắc Tư Cẩn rất mong đợi.
Tể Tể cười khúc khích và chỉ về phía giáo viên Tôn.
Lưu Lệ Nhã cũng đang ở bên cạnh, lúc này giáo viên Tôn đang chuẩn bị tan làm.
Hoắc Tư Cẩn tưởng Tể Tể tìm giáo viên Tôn có việc, thế là cậu ấy căn dặn Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu chờ yên ở đây rồi cậu ấy bế Tể Tể lên bước nhanh tới tìm giáo viên Tôn.
Giáo viên Tôn cũng nhìn thấy Hoắc Tư Cẩn và Tể Tể nên cô ấy có chút kinh ngạc.
“Tư Cẩn, sao cậu và Tể Tể lại quay về rồi? Có phải có chuyện gì không?”
Tể Tể ngây ngô nói.
“Cô Tôn ơi, cô có thể đưa số wechat của cô cho anh cả được không?”
Giáo viên Tôn càng thêm bối rối.
“Hả?”
Lưu Lệ Nhã ở bên cạnh vội vàng nói.
“Được, được, Tể Tể, số điện thoại của cô Tôn chính là số wechat.”
Tể Tể ôm lấy cổ của Hoắc Tư Cẩn và hỏi cậu ấy.
“Anh cả ơi, anh có số điện thoại của cô Tôn không?”
Hoắc Tư Cẩn đương nhiên là không có rồi.
Suy cho cùng vì cậu ấy không phải người giám hộ của Tể Tể, chỉ có cha của họ mới có.
“Không có.”
Tể Tể vội vàng giải thích với giáo viên Tôn và Lưu Lệ Nhã.
“Cô Tôn ơi, dì ơi, anh cả không có số điện thoại của cô Tôn, cô Tôn, cô có thể nói cho anh cả biết được không?”
Cuối cùng giáo viên Tôn cũng định thần lại, mặc dù Hoắc Tư Cẩn trông lạnh lùng nhưng đáy mắt của cậu ấy lóe lên vẻ ngờ vực khi Tể Tể nói chuyện, cô ấy đoán rằng Hoắc Tư Cẩn cũng không biết Tể Tể bảo cậu ấy xin số wechat của cô ấy để làm gì.