Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1707:

Chuyến bay lúc ba giờ chiều, anh lo lắng cho bọn trẻ ở nhà nên sau khi buổi trưa họp xong, anh lái xe từ công ty đến thẳng trường mẫu giáo.

Sau khi ăn trưa với Tể Tể, Tiểu Tương và Nguyên Tu, có cả Tư Tước, Tư Thần, Lục Hoài và Minh Tư tại nhà ăn chuyên dụng của Tể Tể ở trường mẫu giáo, nói với bọn trẻ rằng anh phải đi công tác, chắc chắn rằng bọn trẻ không có ý kiến gì thì anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Vào mùa đông, công việc càng ngày càng bận rộn.

Ban đầu anh định sẽ tự mình đưa đón bọn trẻ mỗi ngày nhưng bây giờ xem ra, rõ ràng là không làm được rồi.

May thay bọn trẻ, dù là đứa lớn hay đứa nhỏ thì chúng đều rất ngoan ngoãn hiểu chuyện.

Sau khi dỗ Tể Tể ngủ, giám đốc Hoắc nhẹ nhàng hôn lên gò má mũm mĩm của cô bé, sau đó mới lặng lẽ rời đi.

Hoắc Tư Thần và Lục Hoài vẫn chưa trở về khoa tiểu học, khi nhìn thấy cha đi ra thì Hoắc Tư Thần chỉ vào má mình.

“Cha ơi, cha cũng hôn con một cái đi!”

Hoắc Trầm Lệnh sững sờ.

Hoắc Tư Thần bĩu môi.

“Ôi giời ơi! Chỉ thơm con gái, còn con trai thì không thơm à?”

Hoắc Trầm Lệnh bật cười.

Thằng nhóc ranh còn chưa kịp nói thêm gì nữa thì anh sải bước đi đến trước mặt con trai út, cúi đầu khom người xuống hôn lên má đứa con trai út.

Hoắc Tư Thần: “…”

Hoắc Trầm lệnh nhìn đứa con trai út hai má lập tức đỏ bừng như mông khỉ, đôi mắt trợn tròn như quả chuông, anh buồn cười vỗ vào đầu cậu.

“Còn muốn hôn cái nữa không?”

Hoắc Tư Thần trợn tròn mắt nhìn Hoắc Trầm Lệnh như nhìn thấy quỷ vậy.

“Đừng! Thật mắc…”

Ánh mắt của Hoắc Trầm Lệnh trở nên lạnh lùng, anh khẽ nheo mắt lại.

“Mắc cái gì?”

Hoắc Tư Thần: “Miệng hỗn, lỗi con! Con trai với nhau thì vỗ vai là được rồi, việc hôn hít đó vẫn nên để dành cho bé gái dễ thương như Tể Tể đi!”

Hoắc Trầm Lệnh vỗ một phát vào gáy đứa con trai út.

Sau đó nhìn cậu đầy ẩn ý rồi dịu dàng vỗ vào vai Lục Hoài.

“Tiểu Hoài, chú hai đi đây.”

Lục Hoài ở bên cạnh đã bật cười ha hả từ sớm rồi.

“Ha ha… dạ, chú hai thượng lộ bình an, sau khi đến nước ngoài thì chú nhớ lập tức báo bình an cho bọn cháu nhé.”

Hoắc Trầm Lệnh dịu dàng gật đầu rồi sải bước rời đi.

Lục Hoài cũng kéo Hoắc Tư Thần rời đi.

Anh Tư Tước và anh Minh Tư đã trở về khoa cấp hai sau bữa trưa nên họ cũng đến lúc phải về rồi.

Trong phòng nghỉ ngơi, Tể Tể đang ngủ mơ màng.

Cô bé trở người khiến cho vạt áo bị vén lên một góc nhỏ, để lộ ra cái bụng trắng nõn mềm mại căng phồng.

Hoắc Tư Thần và Lục Hoài đứng ở cửa nhìn vào, thấy Tể Tể trở mình đưa lưng về phía họ.

Giáo viên Tôn và một giáo viên khác ở đằng xa đang đi về phía họ, thế là hai anh em nhìn nhau rồi nhanh chóng rời đi.

Khi đi ngang qua, hai anh em mỉm cười chào giáo viên Tôn.

“Chào cô Tôn.”

Giáo viên Tôn mỉm cười gật đầu.

“Tể Tể và Tiểu Tương đã ngủ rồi à?”

Hoắc Tư Thần gật đầu: “Ngủ rồi ạ, bọn em cũng về trường đây.”

Giáo viên Tôn dịu dàng ừm một tiếng.

Suy nghĩ một hồi, giáo viên Tôn lại dịu dàng hỏi Hoắc Tư Thần một câu.

“Tư Thần, em ở nhà có thường xuyên xem phim kinh dị không?”

Hoắc Tư Thần ngờ vực lắc đầu.

“Không có, cô Tôn, em thích chơi bóng rổ và thích xem Slam Dunk, chứ em không thích phim kinh dị.”

E rằng giáo viên Tôn không tin nên Hoắc Tư Thần còn dùng cùi chỏ đụng vào Lục Hoài ở bên cạnh.

“Đúng không, Lục Hoài?”

Lục Hoài cười ha hả gật đầu.

“Đúng! Cô Tôn, sau khi Tư Thần làm xong bài tập về nhà thì thường cậu ấy cũng chỉ xem Slam Dunk, rồi chơi xếp hình với Tể Tể và Tiểu Tương chứ tụi em chưa từng xem qua phim kinh dị.”

Phim kinh dị thì có gì đáng xem chứ?

Họ đã gặp qua rất nhiều ma quỷ ở ngoài đời thực, tùy ý lấy một con ra thôi, có con nào không đáng sợ hơn trong phim kinh dị chứ?

Họ hoàn toàn không có hứng thú gì với phim kinh dị!

Giáo viên Tôn: “…”

Hoắc Tư Thần tò mò hỏi cô ấy.

“Cô Tôn, ai đã nói với cô là em thích xem phim kinh dị vậy?”

Giáo viên Tôn: “…”

Anh Hoắc thật là…

Nụ cười của giáo viên Tôn có chút gượng gạo.

“Chuyện này… à, có lẽ là cô đã nghe nhầm rồi, xin lỗi Tư Thần, cô Tôn đã hiểu lầm em rồi.”

Hoắc Tư Thần xua tay.

“Không sao, không sao, tạm biệt cô Tôn.”

Nhìn Hoắc Tư Thần đẹp trai vui vẻ, rồi nghĩ đến giám đốc Hoắc mặt không cảm xúc, vẻ mặt của giáo viên Tôn có chút khó nói.

“Đi đi, trên đường nhớ chú ý an toàn.”

Sau khi Hoắc Tư Thần và Lục Hoài rời đi, giáo viên Tôn đứng tựa vào cửa sổ sân chơi bên ngoài phòng nghỉ ngơi, ở đây có thể nhìn thấy hết các bạn nhỏ trong phòng nghỉ ngơi.

Do các bạn nhỏ thỉnh thoảng sẽ nhắc đến chuyện ma quỷ, Tể Tể và Tiểu Tương có thể sẽ nghiêm túc phổ cập kiến thức về ma quỷ cho bọn nhỏ, thậm chí còn nhắc đến những chuyện như địa phủ và đầu thai, thế là giáo viên Tôn đã xin hiệu trưởng Lý cho một phòng đơn nhỏ, để ba bạn nhỏ Tể Tể, Tiểu Tương và Bạc Niên ngủ trong phòng đơn nhỏ.

Phòng đơn nhỏ nằm cạnh phòng nghỉ ngơi lớn, chỗ mà giáo viên Tôn đứng có thể nhìn thấy hết cả hai phòng lớn nhỏ.

Hôm nay, bạn học chung đại học kiêm bạn thân của giáo viên Tôn, Lưu Lệ Nhã đột nhiên có việc đến tìm cô ấy, giáo viên Tôn lo lắng cho sự an toàn của bọn trẻ nên đã dẫn Lưu Lệ Nhã ra ngoài phòng nghỉ ngơi nói chuyện.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free