Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1706:
Mãi đến khi quản gia La hốt hoảng rời khỏi bệnh viện Số Một với một đống hóa đơn và một số thuốc bổ.
Sau khi Cố Thích Phong tự mình tiễn quản gia La ra cổng bệnh viện thì anh ấy mới móc điện thoại ra gọi cho Hoắc Trầm Lệnh.
Hoắc Trầm Lệnh đang xem tiến độ của dự án vịnh Lan Kỳ.
“Có chuyện gì?”
Cố Thích Phong hít sâu một hơi.
“Anh Hoắc, anh có biết hôm nay quản gia La làm gì không?”
Hoắc Trầm Lệnh nói bằng giọng lạnh lùng.
“Đến khoa mắt hoặc khoa nội thần kinh của bệnh viện?”
Cố Thích Phong chậc một tiếng.
“Hóa ra anh biết à!”
Hoắc Trầm Lệnh ừ một tiếng.
“Nếu không có việc gì khác thì cúp.”
Cố Thích Phong nghiến răng nghiến lợi.
“Quản gia La thậm chí còn đến cả khoa tâm thần, rốt cuộc mọi người đã làm gì ở nhà vậy? Coi chú La bị hành hạ đến ra nông nỗi gì này?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Cự Sâm Nhiêm bỗng nhiên nổi điên, ông ấy đã nhìn thấy bổn thể của Cự Sâm Nhiêm.”
Cố Thích Phong thắc mắc.
“Không phải Tể Tể ở nhà sao? Mà Cự Sâm Nhiêm còn dám nổi điên?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Cự Sâm Nhiêm đầu to mà óc chẳng có.”
Cố Thích Phong: “…”
Hiểu rồi!
Chắc chắn là bị người có ý đồ sử dụng như vũ khí.
“Vậy Tể Tể và các anh có ai bị thương không?”
Hoắc Trầm Lệnh nói ngắn gọn súc tích.
“Không.”
Cố Thích Phong trông nhẹ nhõm hẳn, anh ấy vừa nói chuyện vừa đi vào bệnh viện.
“Được! Cuối tuần này tôi được nghỉ, tôi sẽ dẫn thêm người đến trang viên tìm Tể Tể, Tiểu Tương và Nguyên Tu chơi.”
Hoắc Trầm Lệnh im lặng một hồi.
“Phụ nữ à?”
Cố Thích Phong không nói nên lời.
“Giám đốc Hoắc, bộ anh không thể nói thêm một chữ sao?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Anh không phải Tể Tể!”
Cố Thích Phong lập tức thấy đau răng.
Nhưng khi nghĩ đến Tể Tể trắng nõn mập mạp và mềm mại, anh ấy thấy giám đốc Hoắc nói rất đúng.
Một người đàn ông thô kệch như anh ấy thì làm sao có thể dễ thương mềm mại như Tể Tể chứ?
Giọng nói không chút cảm xúc của Hoắc Trầm Lệnh lại từ trong điện thoại vang lên.
“Không có gì thì đừng gọi cho tôi!”
Cố Thích Phong còn chưa kịp lên tiếng thì trong điện thoại đã vang lên tiếng máy bận.
Cố Thích Phong: “…”
Có giỏi thì khi có chuyện cũng đừng tìm anh ấy đi!
Hãy nhìn số lượng bệnh nhân được gửi vào mỗi lần đi, công việc của bệnh viện thực sự có thể xứng ngang với địa phủ rồi!
Cố Thích Phong thầm mắng giám đốc Hoắc tận mười tám lần, khóe miệng co giật và nhét điện thoại vào trong túi quần.
Đới Lâm là người lai Tây đang từ ngoài cổng bước vào với một chiếc váy dài màu xanh lam, bên ngoài là một chiếc áo khoác cashmere màu be.
Cô ta có vóc người cao gầy, đường nét khuôn mặt giống người Hoa Quốc, sống mũi cao thẳng và hốc mắt hơi sâu.
Cô ta có đôi mắt màu xám nhạt và đường nét khuôn mặt vô cùng thanh tú tinh xảo.
“Thích Phong.”
Khi nhìn thấy cô ta thì đôi mắt của Cố Thích Phong sáng lên, đáy mắt ngập tràn ý cười.
“Tiểu Lâm, sao em lại đến đây?”
Đới Lâm đi đến trước mặt Cố Thích Phong. Với mái tóc vàng kim xoăn phồng, cô ta trông rất duyên dáng, quyến rũ và xinh đẹp.
“Đương nhiên là đến tìm anh rồi.”
Cố Thích Phong mỉm cười và cầm lấy túi xách của cô ta.
“Trời lạnh lắm, vào phòng làm việc của anh nói chuyện đi.”
Đới Lâm mỉm cười quyến rũ.
“Được, em vẫn chưa từng vào phòng làm việc của anh đấy.”
Cố Thích Phong vừa dẫn đường vừa cười nói với cô ta.
“Vừa hay hôm nay có thể vào xem.”
Đới Lâm hỏi tiếp.
“Hôm nay anh không bận sao?”
Cố Thích Phong vẫn mỉm cười và ôn hòa nói.
“Buổi sáng thì còn đỡ, buổi chiều có ba ca phẫu thuật, buổi tối cũng có một ca phẫu thuật, ca phẫu thuật tối nay thì sẽ hơi lâu một chút.”
Đới Lâm lo lắng nhìn anh ấy.
“Thời gian làm việc dài như vậy, sức khỏe của anh có chịu được không?”
Cố Thích Phong bật cười sảng khoái.
“Yên tâm đi, chuyện này sẽ không làm trì hoãn việc ngày mai anh đưa em đến trang viên nhà họ Hoắc đâu.”
Đới Lâm hờn dỗi kêu lên.
“Em đâu phải nhất mực phải đi ngay vào ngày mai, nếu không được thì đổi ngày khác, đợi anh nghỉ ngơi thật tốt rồi tính.”
Cố Thích Phong lập tức phàn nàn với Đới Lâm.
“Nghỉ ngơi ư? Bác sĩ như bọn anh thì làm gì có thời gian nghỉ ngơi thật tốt, nhất là khi anh làm viện trưởng, bệnh viện Số Một của chúng ta có rất nhiều bệnh nhân, ngoài ra còn có giám đốc bá đạo Châu Bái Bì ở đằng sau canh chừng, anh muốn nghỉ ngơi ư… ha ha ha…”
*Châu Bái Bì là một nhân vật ác bá địa chủ trong tác phẩm “Nửa đêm gáy”
Khi anh ấy đang nghỉ ngơi, anh ấy còn lo lắng rằng liệu giám đốc Hoắc có bất thình lình gửi cho anh ấy một hai người bệnh nhân dị nhân đến đây hay không.
Đới Lâm lộ vẻ mặt đầy tò mò.
“Giám đốc bá đạo Châu Bái Bì? Thích Phong, đó là ai vậy?”
Cố Thích Phong cười ha hả.
“Ngày mai em đến trang viên thì em sẽ biết.”
Đới Lâm hơi thất vọng nhìn Cố Thích Phong.
“Được rồi.”
Cố Thích Phong luôn nở nụ cười trên môi và dẫn Đới Lâm đến phòng làm việc của mình.
Anh ấy vừa mới pha cà phê cho Đới Lâm, còn chưa kịp ngồi xuống thì điện thoại đã reo lên, sau đó anh ấy vừa nghe điện thoại vừa gật đầu xin lỗi Đới Lâm rồi vội vã rời đi.
Đới Lâm ngồi trên chiếc ghế rộng lớn thoải mái, đôi mắt xinh đẹp trở nên vô cùng sâu thẳm.
****
Chẳng mấy chốc đã đến thứ sáu.
Nhưng Hoắc Trầm Lệnh lại buộc phải bay ra nước ngoài công tác.