Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1705:
Quản gia La: “…”
Tể Tể và Tương Tư Hoành đang trốn trong vườn cảm thấy rất hài lòng khi nghe những gì chú bảo vệ nói.
Đặc biệt là Tể Tể, cô bé ưỡn thẳng người.
May thay cô bé thông minh, xóa hết ký ức của tất cả những người trong trang viên đã nhìn thấy Cự Sâm Nhiêm và hố ngay trong đêm, chỉ ngoại trừ bác La.
Tương Tư Hoành lấy bánh sandwich từ trong túi ra đưa cho Tể Tể.
“Tể Tể, ăn sáng đi, lát hồi còn phải đến trường mẫu giáo nữa.”
Tể Tể cười híp mắt nhận lấy.
Ngoàm một cái ăn hết gần phân nửa.
Cô bé tiện thể lấy một con quỷ hút máu khác mà hôm qua chưa ăn từ trong túi ra.
Kẹp ở giữa nửa cái bánh sandwich còn lại rồi ngoàm một phát ăn sạch.
Tương Tư Hoành lại lấy một chiếc bánh sandwich khác ra.
“Tể Tể, cho em nè.”
Tể Tể xua cái tay nhỏ mập.
“Không, không ăn nữa đâu, Tể Tể để dành bụng đến tối mai đi tìm anh Nguyệt Thần, nhờ anh Nguyệt Thần dẫn Tể Tể đi ăn bọn quỷ hút máu.”
Tương Tư Hoành gật đầu.
“Được rồi, vậy anh ăn.”
Hai đứa nhỏ trốn trong bụi hoa ăn đồ.
Hoắc Trầm Lệnh nhìn giữa bụi hoa rồi cười nhạt xoay người về biệt thự chính trước.
Ánh mắt của quản gia La từ nghi ngờ đến nghi ngờ nhân sinh chợt nhìn thấy họ.
“Cô Tể Tể, cậu Tiểu Tương, sao cô cậu lại ở đây vậy?”
Tể Tể và Tương Tư Hoành vội ra hiệu cho đám yêu quái Thỏ Đen ẩn nấp, sau đó hai đứa nhỏ hì hục chui ra khỏi bụi hoa.
“Bác La, bọn cháu đang đợi anh ba và anh Lục Hoài thức dậy đi học.”
Quản gia La vội vàng hỏi họ.
“Vậy cô cậu có nhìn thấy cái hố khổng lồ không? Và con rắn siêu lớn?”
Tể Tể và Tương Tư Hoành cùng nhau lắc đầu, hai đôi mắt to sáng trong suốt, rất ngây thơ vô tội.
“Không có~”
Quản gia La: “…”
****
Sau khi ăn sáng xong, cả gia đình người nên đi làm thì đi làm, người nên đi học thì đi học.
Hoắc Tư Cẩn vẫn là người đưa bọn nhỏ đến trường.
Ngay khi họ vừa rời đi, quản gia La do dự một hồi rồi vẫn gọi điện cho Hoắc Trầm Lệnh xin nghỉ phép ba ngày.
Hoắc Trầm Lệnh không hỏi gì cả và đồng ý ngay.
“Nếu thời gian không đủ…”
Quản gia La vội vàng ngắt lời của anh.
“Sếp ơi, đủ rồi đủ rồi.”
Quản gia La định đến bệnh viện để khám mắt, xin nghỉ ba ngày, trong đó ông ấy có hai ngày rưỡi hoàn toàn rảnh rỗi.
Nếu mắt của ông ấy thật sự có vấn đề thì thời gian ba ngày cũng đủ để ông ấy điều chỉnh nghỉ ngơi đủ.
Tại bệnh viện Số Một, Cố Thích Phong dẫn quản gia La đi khám tổng quát trước.
Cơ thể của quản gia La rất khỏe mạnh và bài kiểm tra thị lực cũng không có vấn đề gì.
Thậm chí còn tốt hơn rất nhiều người trẻ tuổi hiện nay.
Quản gia La nhìn kết quả kiểm tra mà thấy sầu não.
“Thích Phong à, cái này… liệu có kiểm tra sai không?”
Cố Thích Phong chỉ nghĩ quản gia La đơn giản đến đây để kiểm tra sức khỏe thôi, cũng không biết quản gia La đã nhìn thấy cái gì ở trang viên nhà họ Hoắc.
Anh ấy nhận lấy tờ giấy kiểm tra rồi nhìn qua, sau đó cười ha hả giải thích.
“Chú La, tờ giấy này không có vấn đề, chứng tỏ cơ thể của chú rất khỏe mạnh, đôi mắt cũng không có vấn đề gì, thị lực 2.0 đấy, rất tốt.”
Quản gia La cau mày suy nghĩ.
“Thích Phong à, vậy tôi đến khoa nội thần kinh thăm khám thử?”
Cố Thích Phong bối rối.
“Chú La, kết quả tổng quát của chú không có vấn đề gì cả, tại sao chú còn phải đến khoa nội thần kinh? Có phải gần đây chú không ngủ được hay mất ngủ mơ nhiều không?”
Quản gia La lắc đầu.
“Không, tôi luôn ngủ rất ngon.”
Cố Thích Phong càng thấy khó hiểu hơn.
“Chú rất khỏe mạnh, tại sao còn muốn đến khoa nội thần kinh thăm khám?”
Quản gia La chần chờ một hồi.
“Thích Phong à, cậu nói xem một người không có vấn đề về thị lực, cũng không phải vấn đề về ánh sáng thì tại sao nửa đêm nửa hôm lại đột nhiên nhìn thấy một thứ vô cùng to lớn?”
Cố Thích Phong không nhịn được cười: “Thế thì thứ đó thực sự tồn tại.”
Quản gia La lắc đầu.
“Không! Mọi người đều nói thứ đó không tồn tại, chỉ mình tôi là thấy được thôi.”
Cố Thích Phong kinh ngạc.
“Hả?”
Như thể đã nghĩ đến điều gì đó, Cố Thích Phong vội vàng hỏi thêm.
“Ngay cả đám người Tể Tể và Tiểu Tương cũng không nhìn thấy sao? Và cả đám Hoắc Trầm Lệnh, cũng không thấy ư?”
Quản gia La ừ một tiếng và đầy lo lắng.
“Đúng! Họ đều không nhìn thấy, các bảo vệ trong trang viên cũng không thấy. Ngay cả ở vườn hồng có cái hố dài hơn mười mét mà họ cũng nói không có.”
Cố Thích Phong: “…”
Anh ấy đột nhiên hiểu được tại sao quản gia La lại đến khoa mắt của bệnh viện.
Quản gia La vẫn đang lẩm bẩm.
“Thích Phong ơi, cậu có nghĩ là tôi đang bị ảo giác không?”
Cố Thích Phong: “…”
Chắc chắn không phải là ảo giác.
Quản gia La rất mạnh khỏe.
Chắc chắn là ông ấy đã nhìn thấy thứ không nên thấy, có nhiều người đã nhìn thấy nhưng ký ức của người khác đều bị Tể Tể xóa đi, chỉ có ký ức của quản gia La là vẫn giữ lại.
Cho nên quản gia La bắt đầu tự nghi ngờ bản thân.
Dù cho Cố Thích Phong có nói thế nào đi nữa thì cuối cùng quản gia La cũng nhất quyết muốn đến khoa nội thần kinh, sau đó đến khoa tâm lý, rồi cuối cùng đến thẳng khoa tâm thần…
Cố Thích Phong: “…”
Cố Thích Phong luôn đi theo ông ấy, vẻ mặt càng lúc càng cứng đờ, khuôn mặt điển trai càng lúc càng tê dại.