Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1701:

Sau khi hút hết bột hùng hoàng vào miệng thì Tương Tư Hoành cảm thấy cả miệng lẫn họng đều không còn là của mình nữa.

Cậu ấy kéo lấy bàn tay nhỏ mập của Tể Tể, sau đó cậu ấy lao thẳng về phía biệt thự.

Tể Tể giật mình.

“Anh Tiểu Tương?”

Hoắc Tư Cẩn vội thấp giọng xuống an ủi cô bé.

“Tể Tể đi tìm Cự Sâm Nhiêm đi, anh sẽ đi trông chừng Tiểu Tương.”

Tể Tể vội vàng gật đầu, sải đôi chân nhỏ ngắn chạy hì hục về phía Cự Sâm Nhiêm.

Quản gia La thấy vậy thì sợ hãi đến mức suýt ngất đi.

“Ối mẹ ơi! Bà cô tổ Tể Tể ơi! Bên đó vẫn chưa rải hùng hoàng!”

Quản gia La dẫn theo đám bảo vệ trang viên điên cuồng đuổi theo.

Kết quả là trong khi đuổi theo, cô Tể Tể chỉ to đến vậy đã chạy mất hút.

Quản gia La thở hổn hển: “…”

Đám bảo vệ thường xuyên tập luyện mỗi ngày: “…”

Điều này không khoa học!

Quản gia La thì kệ đi, dù gì thì ông ấy cũng đã ngoài năm mươi rồi.

Nhưng đám bảo vệ thì ai nấy đều ngỡ ngàng.

Họ đều có đôi chân dài, một bước đã bằng ba bốn bước của cô Tể Tể.

Kết quả lại trơ mắt nhìn mình bị mất dấu của cô bé.

Nếu nói chuyện này ra ngoài…

Nếu sếp không đuổi việc họ thì họ cũng tự cảm thấy mất mặt.

Đội trưởng đội an ninh hít một hơi rồi ra lệnh.

“Mọi người tản ra thành một hàng thẳng, tìm kiếm mọi ngóc ngách, nhất định phải tìm được cô Tể Tể trong thời gian ngắn nhất.”

“Vâng!”

Một nhóm hơn mười người nhanh chóng tìm kiếm người trong ánh đèn đêm.

Tể Tể đang được tìm kiếm một hơi chạy như điên về phía khu vườn sau, nơi Cự Sâm Nhiêm đang ở đó.

Khi nhìn thấy Cự Sâm Nhiêm đang ẩn náu trong vườn hồng với đôi mắt không ngừng rũ xuống, Tể Tể chống nạnh và giận dữ trừng mắt nhìn nó.

“Cự Sâm Nhiêm, mày muốn làm gì vậy?”

Cự Sâm Nhiêm vừa oan ức lại tủi thân.

“Đại nhân nhỏ ơi, không phải tôi muốn làm vậy đâu, mà là… tu vi của tôi đang thụt lùi, bây giờ tôi bắt đầu có thói quen ngủ đông như loài rắn bình thường rồi.”

Tể Tể cau mày.

“Cho dù là muốn ngủ đông thì tại sao mày lại trở nên lớn như vậy?”

Ánh mắt của Cự Sâm Nhiêm lóe lên.

“Chuyện này… đại nhân nhỏ à, loài rắn ngủ đông thì đương nhiên sẽ làm sao mà nó cảm thấy thoải mái nhất rồi.”

Nó có cơ thể to lớn như vậy, biến thành hình dạng của một rắn con, đúng là bực bội khó chịu biết bao.

Thế mà còn không cho phép thỉnh thoảng được buông thả một chút.

Tể Tể nguy hiểm nheo mắt lại.

Cô bé rất thông minh.

Lập tức nhận ra Cự Sâm Nhiêm đang nói dối.

“Mày có thể phá vỡ cấm chế của bổn Tể Tể để trở về kích thước ban đầu nhưng lại không thể nào cưỡng lại được bản năng ngủ đông của loài rắn?”

Cự Sâm Nhiêm: “…”

Chết toi rồi!

Tại sao nó có thể quên rằng tuy Minh Tể Tể vẫn là một đứa trẻ nhưng đây lại là một đứa trẻ rất thông minh!

Đúng là bất cẩn mà!

Cự Sâm Nhiêm cười khan và cố gắng nói dối.

“Cái này… đại nhân nhỏ, là thật đấy, tôi…”

Tể Tể vén tay áo lên chuẩn bị đánh.

“Bổn Tể Tể thấy da của mày đang thực sự rất ngứa, ngứa đòn lắm rồi!”

Vừa mới ăn một con quỷ hút máu, mặc dù Tể Tể không hề cảm thấy no căng bụng nhưng sức mạnh vẫn chưa được rèn luyện, vừa hay dùng Cự Sâm Nhiêm để luyện tay.

Tể Tể đã quyết định đánh Cự Sâm Nhiêm, thế là nhanh chóng giăng ra một kết giới khổng lồ.

Cự Sâm Nhiêm thầm mắng mẹ kiếp.

Thằng chó Tống Đế Vương kia chẳng phải nói tối nay Minh Tể Tể sẽ về rất muộn, hoàn toàn không gây trở ngại cho việc nó buông thả sao?

Nhưng Cự Sâm Nhiêm hoang dã khó thuần hóa.

Nó suýt chút đã có thể hóa thành rồng, thế mà biết bao lâu nay cứ bị Tể Tể đàn áp nên nó đã bất mãn từ lâu rồi.

Sau khi Tể Tể ra tay, nó không cầu xin tha thứ giống như Thỏ Đen và Hổ Nhỏ, mà nó xắn tay áo lên đối chọi.

Chẳng phải chỉ là đánh nhau thôi sao!

Nó có thể bộc lộ hết tài năng từ đồng loại đông đảo, trở thành một yêu quái đến bây giờ vẫn chưa hề tan biến, thật sự tưởng nó là dạng vừa sao?

Cự Sâm Nhiêm nhảy lên, đầu rắn khổng lồ trông thật đáng sợ.

Đôi mắt của nó u ám đáng sợ và đằng đằng sát khí giống như ma trơi trong bóng đêm vậy.

Trong khu rừng ở đằng xa bên ngoài trang viên nhà họ Hoắc, Kỷ An Viễn cảm nhận được linh lực dao động của dị nhân trong trang viên, thế là đôi mắt tràn đầy sự tàn nhẫn trên khuôn mặt gầy gò có thêm vài phần u ám.

Cự Sâm Nhiêm hay lắm!

Quả là con giao long sắp biến thành rồng.

Ngay cả khi Minh Tể Tể đã giăng kết giới, nhưng với tư cách là người trong Huyền Môn thì Kỷ An Viễn vẫn cảm nhận được sự sụp đổ của đất rung núi chuyển.

Một con yêu quái to lớn như vậy sau khi được nhắc nhở và kích động thì sao lại sẵn lòng sống dưới con người lâu như thế chứ?

Minh Tể Tể!

Vì là bé quỷ thì nên mãi mãi sống trong địa phủ đi!

****

Trong kết giới, Tể Tể không hề thương xót Cự Sâm Nhiêm đang hung hăng điên cuồng.

Nó dám làm loạn trong nhà mà còn báo động đến biết bao nhiêu người.

Nếu không phải suy xét đến việc Cự Sâm Nhiêm đến giờ vẫn chưa thực sự làm hại ai thì cô bé đã sử dụng ngay chiêu rút hồn.

Chỉ chưa đầy mười chiêu, Cự Sâm Nhiêm khổng lồ đáng sợ đã từ không trung rơi mạnh xuống đất giống như một quả bóng khổng lồ xì hơi vậy.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free