Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1700:

Nhưng chỉ trong nháy mắt, xác của hai con quỷ hút máu biến thành bột và biến mất trong không khí.

Lâm Tư Dao đã ngất đi từ từ tỉnh lại.

Tể Tể đang có chuyện muốn nói với cô ta.

“Cô ơi, cô tỉnh rồi à.”

Lâm Tư Dao sợ đến toàn thân run rẩy, nước mắt nước mũi dính đầy mặt.

“Tể Tể, cô… cô… cô còn sống ư?”

Tể Tể gật đầu.

“Đúng vậy, cô vẫn còn sống. Nhưng trong vòng một tuần này, cô chắc chắn phải nhớ tắm nắng đủ hai tiếng, từ mười hai giờ trưa đến hai giờ chiều, đừng rời khỏi phòng bệnh này sau khi trời tối và trước khi trời sáng, nếu không thì cô vẫn sẽ bị quỷ hút máu để mắt tới.”

Lâm Tư Dao sợ hãi đến mức gần như suy sụp nước mắt rơi lã chã.

“Cô nhớ rồi, cảm ơn cô Tể Tể, cảm ơn mọi người!”

“Do tôi có mắt mà như mù! Xin lỗi! Thật sự xin lỗi!”

Hoắc Tư Cẩn không nhìn cô ta mà dắt hai đứa nhỏ rời đi.

Khi Lâm Tư Dao ngẩng đầu lên lần nữa thì trong phòng bệnh chỉ còn mình cô ta.

Vào khoảnh khắc cửa phòng bị đẩy ra, khi nhìn thấy người đến thì con ngươi của Lâm Tư Dao co rút lại, cả người căng thẳng và mặt đầy tuyệt vọng.

****

Ở sảnh tầng một khoa nội trú.

Sau khi cùng anh cả và anh Tiểu Tương ra khỏi thang máy thì Tể Tể không khỏi quay đầu lại nhìn.

Sự chú ý của Hoắc Tư Cẩn luôn tập trung vào hai đứa nhỏ.

“Tể Tể, đang nhìn cái gì vậy? Còn có chuyện gì khác sao?”

Tể Tể suy nghĩ một hồi rồi nhẹ nhàng nói.

“Anh cả, bên phía cô Lâm sẽ xảy ra chút vấn đề.”

Hoắc Tư Cẩn kinh ngạc.

“Cô ta không nghe lời của Tể Tể sao?”

Tể Tể lắc đầu.

“Không phải do cô ta, mà là vì lý do khác.”

Hoắc Tư Cẩn suy ngẫm một hồi.

“Rất nghiêm trọng sao?”

Tể Tể nghĩ đến việc mình đã nhìn thấy hơi thở hỗn loạn xen lẫn mùi máu xung quanh Lâm Tư Dao trước khi cô bé rời khỏi phòng bệnh.

“Cô ta sẽ chảy máu nhưng không chết.”

Hoắc Tư Cẩn quả quyết dắt hai đứa nhỏ tiếp tục đi về phía trước.

“Nếu không có nguy hiểm về tính mạng thì liên quan gì đến chúng ta?”

Tể Tể cười khúc khích.

“Tể Tể tưởng anh cả muốn lo chuyện đó chứ.”

Hoắc Tư Cẩn kinh ngạc.

“Tại sao Tể Tể nói vậy?”

Tể Tể cười toe toét đến thấy hết răng.

“Bởi vì anh cả là người tốt.”

Hoắc Tư Cẩn dở khóc dở cười.

“Tuy anh cả là người tốt nhưng không phải tốt bụng với mọi người. Có một số người nên được xã hội đánh đập mới biết làm người như thế nào.”

Về việc Lâm Tư Dao sẽ gặp phải những chuyện gì thì thực sự không liên quan gì đến cậu ấy.

Nếu không phải Lâm Tư Dao một hai đòi xông vào cuộc sống của cậu ấy thì cậu ấy hoàn toàn không biết Lâm Tư Dao là ai.

Cậu ấy không phải là Thánh mẫu!

Không!

Cha Thánh!

Sau khi giải quyết xong mọi chuyện, Hoắc Tư Cẩn dẫn Tể Tể và Tương Tư Hoành lái xe trở về trang viên nhà họ Hoắc.

Trong trang viên đèn đuốc sáng choang.

Hoắc Tư Cẩn tưởng mình đã nhìn lầm rồi.

Bây giờ cũng sắp mười giờ rồi, thông thường vào thời gian này trang viên chỉ mở đèn đặt dưới đất, sao giờ lại bật hết mọi đèn pha vậy, còn quản gia La thì dẫn theo người cầm đèn pin như thể đang tìm kiếm thứ gì đó.

Tể Tể và Tương Tư Hoành cũng nhìn thấy.

Tể Tể chớp đôi mắt to.

“Anh cả, bác La đang tìm cái gì vậy?”

Hoắc Tư Cẩn lắc đầu.

“Vào trong xem thử.”

Khi xe vừa mới tới cổng thì lập tức có người gác cổng đi tới.

“Cậu Tư Cẩn, quản gia La nói rằng tốt nhất nên đi bộ vào trong.”

Hoắc Tư Cẩn chả hiểu mô tê gì cả.

“Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Cậu ấy nhanh chóng nhìn xung quanh nhưng không nhìn thấy những thứ như âm khí.

Tể Tể cũng không nhìn thấy, Tương Tư Hoành còn cố tình xuống xe chạy ra xa hơn chút để nhìn nhưng cũng không thấy gì cả.

Người gác cổng nhanh chóng giải thích.

“Cậu Tư Cẩn, các đồng chí ở bộ an ninh vừa nãy đi tuần tra đêm thì phát hiện có một con rắn, họ nói rằng con rắn đó rất lớn, chắc phải dài hơn mười mét.”

Hoắc Tư Cẩn: “…”

Tể Tể và Tương Tư Hoành: “…”

Cự Sâm Nhiêm làm gì vậy?

Tự nhiên trở về hình dạng ban đầu để hù dọa mọi người vào ban đêm?

Ngứa đòn rồi sao?

Lúc này quản gia La cũng phát hiện ra họ, ông ấy cầm đèn pin nhanh chóng chạy tới.

“Cậu Tư Cẩn, cô Tể Tể, cậu Tiểu Tương, mọi người về rồi.”

Hoắc Tư Cẩn hỏi quản gia La.

“Cháu nghe đồng chí bộ phận an ninh nói rằng đã nhìn thấy một con rắn lớn?”

Quản gia La gật đầu.

“Thì đó! Tình cờ xuất hiện trong CCTV, khiến người ta sợ chết khiếp.”

“Cậu Tư Cẩn, cô Tể Tể, cậu Tiểu Tương, cô cậu đi về trước đi, nhớ đi dọc theo con đường này, chúng tôi đã rắc rất nhiều hùng hoàng ở bên đây. Rắn sợ hùng hoàng nên cô cậu đi theo con đường này là được rồi.”

Hoắc Tư Cẩn, Tể Tể và Tương Tư Hoành: “…”

Rắn quả thật sợ hùng hoàng.

Nếu Cự Sâm Nhiêm không biết bị chạm mạch gì thực sự ngửi thấy mùi hùng hoàng thì chẳng phải nó sẽ nhảy ra và chui tán loạn với thân hình khổng lồ của nó sao?

Khi Tể Tể há miệng ra, chuẩn bị hút hết những bột hùng hoàng trên mặt đất thì Tương Tư Hoành đã há miệng trước.

Hoắc Tư Cẩn kịp thời kéo quản gia La ra và quản gia La vừa hay đưa lưng về phía hai đứa nhỏ.

Không ăn không biết.

Vừa ăn thì suýt khiến Tương Tư Hoành nghẹn chết.

Bột hùng hoàng không chỉ có rất nhiều mà còn rất khô.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free