Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1702:
Cả vườn hồng đã bị cơ thể khổng lồ của nó bao trùm chỉ trong nháy mắt.
Đất bùn thậm chí còn bị lõm xuống.
Tể Tể từ giữa không trung nhẹ nhàng nhảy xuống và vỗ cái tay nhỏ mập của mình.
Nhìn bổn thể Cự Sâm Nhiêm khổng lồ, cô bé giẫm lên đuôi nó.
Sức mạnh nhanh chóng truyền từ bàn chân nhỏ mập vào trong cơ thể to lớn của Cự Sâm Nhiêm.
Trong chớp mắt, Cự Sâm Nhiêm to lớn như một con rồng khổng lồ nhanh chóng biến thành rắn con như trước đây.
Nhìn kỹ lại thì hình như nó còn nhỏ hơn cả trước đó.
Cái hố vốn có kích thước ngang bằng với cơ thể của nó nhưng lúc này lại trở thành một cái hố khổng lồ đối với nó.
Tể Tể nhảy vào trong cái hố to, vểnh mông tìm kiếm một lúc mới tìm thấy Cự Sâm Nhiêm còn nhỏ hơn cả con lươn.
Cô bé túm lấy cái đuôi của nó và xách nó lên.
“Cự Sâm Nhiêm, còn muốn đánh nữa không?”
Cự Sâm Nhiêm cả người đau nhức.
Cảm thấy sức mạnh của mình đã bị moi sạch.
Ngay khi lên tiếng thì giọng nói của nó khàn thấp đến dường như sắp biến mất.
“Không… không… không đánh nữa…”
Tuy lão già nhà họ Kỷ đó không phải thứ tốt lành gì nhưng có một câu nói rất đúng.
Giữ được rừng còn xanh, sợ gì không củi đốt.
Tể Tể nhận ra được sự phản kháng trong lòng nó, miệng nói một đường lòng nghĩ một nẻo điển hình, thế là cô bé cầm chiếc đuôi của Cự Sâm Nhiêm rồi bắt đầu vung theo vòng tròn.
Cự Sâm Nhiêm bị buộc phải tập thể dục xoay tròn với tốc độ cực nhanh: “…”
Tuy nó không phải người nhưng Minh Tể Tể cũng không thể chó như vậy chứ!
Cự Sâm Nhiêm giận đến lạnh lùng gầm thét.
“Minh Tể Tể! Thà chết vinh còn hơn sống nhục!”
Tể Tể chẳng quan tâm đến những điều đó.
Cô bé chưa bao giờ quan tâm đến võ đức.
“Cự Sâm Nhiêm, từ khi còn nhỏ, cha Minh Vương đã nói với Tể Tể rằng địa phủ tôn vinh sức mạnh! Ai mạnh hơn thì người đó có thể làm vua!”
Cự Sâm Nhiêm chịu đựng cơn đau nhức khắp người phản bác cô bé.
“Nhưng đây không phải địa phủ, đây là trần gian!”
Tể Tể tiếp tục xem Cự Sâm Nhiêm như một món đồ chơi, xoay nó vòng vòng.
Cô bé rõ ràng là một cục bông mềm mại mũm mĩm mà mọi người đều yêu thích.
Nhưng những lời nói ra lại vô cùng đáng sợ.
“Cha Minh Vương còn nói rằng chỉ cần bổn Tể Tể muốn, bổn Tể Tể đi đến đâu thì nơi đó cũng có thể trở thành vùng đất của địa phủ!”
Cự Sâm Nhiêm lập tức cứng họng.
Đừng nói với sức chiến đấu hiện giờ của Minh Tể Tể, nó thực sự cảm thấy rất hối hận vì vừa nãy đã ra tay với cô bé.
Quân tử báo thù, mười năm không muộn.
Việt vương Câu Tiễn nằm gai nếm mật suốt mười năm, cuối cùng cũng tiêu diệt Ngô với ba ngàn Việt giáp.
Ngu Công dời núi là sự tích lũy của nhiều thế hệ con cháu!
Tinh Vệ lấp biển cũng dựa vào quyết tâm vĩnh hằng.
Thế thì tại sao một con giao long chỉ còn một bước nữa là biến thành rồng như nó lại không thể cố gắng đè nén sự căm phẫn bất mãn trong lòng xuống?
Cứ bị lão già Kỷ An Viễn xúi bẩy để rồi mọi nhẫn nhục bao lâu này đều bị hủy hoại.
Cự Sâm Nhiêm muộn màng nhận thức được có gì đó không đúng.
Không đúng!
Một con yêu quái to lớn đã tồn tại hàng ngàn năm như nó, sự kiên định của nó ắt sẽ rất tốt.
Sau khi nó chấp nhận theo Minh Tể Tể về nhà họ Hoắc thì nó đã lựa chọn việc tạm thời im lặng không bộc phát.
Không lý nào vừa bị lão già Kỷ An Viễn đó xúi bẩy thì nó đã bị kích thích đến không thể nhịn được mà bộc phát.
Đệt!
Lão già Kỷ An Viễn đó đã gài nó!
Tể Tể cảm nhận được tâm trạng của Cự Sâm Nhiêm đột nhiên trở nên cáu kỉnh giận dữ, cô bé giơ tay lên tát vào đầu nó.
“Làm gì vậy? Thật sự không muốn sống nữa à! Vậy bây giờ bổn Tể Tể tiễn mày đi?”
Cự Sâm Nhiêm há miệng và lộ ra những chiếc răng nanh sắc nhọn.
Tể Tể thấy nó nhỏ nhắn như vậy, há miệng và lộ ra những chiếc răng nhỏ trông khá đáng yêu, cô bé bỗng nhiên bị chọc cười.
“Wow! Cự Sâm Nhiêm, mày dễ thương quá!”
Cự Sâm Nhiêm: “…”
Gì?
Nó ư…
Rõ ràng là một con yêu quái lớn đã tồn tại hàng ngàn năm mà lại dễ thương ư?
Dù cho tu vi bị thụt lùi thì bây giờ nó cũng là Cự Sâm Nhiêm mà ai nấy nghe thấy đều sợ chết khiếp trên trần gian!
Cự Sâm Nhiêm nghiến răng đến mức phát ra tiếng.
“Minh Tể Tể, nhóc có biết cái gì là khổng lồ không?”
Tể Tể gật đầu, mỉm cười ngây ngô.
“Đương nhiên là biết rồi. Khổng lồ có nghĩa là vô cùng to lớn.”
Cự Sâm Nhiêm còn chưa lên tiếng thì Tể Tể lại cười ha hả bổ sung.
“Nhưng Cự Sâm Nhiêm à, bây giờ mày nhỏ như vậy… đoán chừng con giun đất nhìn thấy mày, nó cũng dám đi tới thách thức mày so tài đấy nhỉ?”
Trong cơn giận dữ, Cự Sâm Nhiêm quên mất bây giờ mình lại trở thành hình dạng của rắn con: “…”
Bên ngoài kết giới mơ hồ vang lên tiếng kêu của đám người quản gia La.
“Cô Tể Tể!”
“Cô Tể Tể!”
Tể Tể nhanh chóng gỡ bỏ kết giới, tiếp tục móc Cự Sâm Nhiêm vào ngón tay nhỏ bé của mình rồi xoay vòng vòng như đồ chơi.
Sau đó sải đôi chân nhỏ ngắn chạy hì hục về phía biệt thự.
Cự Sâm Nhiêm bị cô bé xoay đến đầu óc choáng váng, hai mắt đen kịt và dạ dày sôi trào liên tục.
“Đừng… đừng… xoay nữa.”
Ngay khi Tể Tể vừa gỡ kết giới đi thì cô bé để ý thấy trong khu rừng bên ngoài trang viên có người.