Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1695:

Hoắc Tư Cẩn vẫn không nhớ ra.

Ba đứa nhỏ dị nhân Tể Tể, Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu đã nghe thấy cuộc đối thoại này rất rõ ràng, ba đứa nhỏ đồng thanh nói.

“Tư Cẩn (anh cả) (anh Tư Cẩn) ơi, chính là cái cô đã nói anh (cháu) là bạn trai của cô ta ngày hôm đó đấy!”

Ngay khi nhắc tới chuyện này thì Hoắc Tư Cẩn lập tức nhớ ra.

“Là cô ta à?”

Hoắc Trầm Vân ở đầu dây bên kia thở phào nhẹ nhõm khi đứa cháu cuối cùng cũng nhớ ra.

“Tư Cẩn, người phụ nữ đó trông có vẻ hiền dịu nhưng chắc chắn không phải thứ hiền lành gì, cháu nhất định phải tránh xa cô ta ra!”

Ánh mắt của Hoắc Tư Cẩn lạnh băng như nước.

“Nếu chú ba không nhắc đến cô ta thì cháu cũng không biết cô ta là ai. Chú ba yên tâm, cháu sẽ ghi nhớ điều đó.”

Sau khi cúp máy, cánh cửa quán trà sữa bị đẩy ra, Hoắc Tư Cẩn tình cờ nhìn thấy Lâm Tư Dao đẩy cửa đi vào.

Khi bốn mắt nhìn nhau, Hoắc Tư Cẩn lạnh lùng nhìn đi chỗ khác và giúp Tể Tể cắm ống hút trà sữa vào.

Lâm Tư Dao đi giày cao gót và lắc lư bước đến trước mặt Hoắc Tư Cẩn.

“Anh đẹp trai, thật trùng hợp, chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Hoắc Tư Cẩn chẳng hề liếc nhìn cô ta dù chỉ một lần, cậu ấy đưa trà sữa đến bên miệng của Tể Tể.

“Tể Tể, uống đi.”

Tể Tể cười híp mắt ừm một tiếng.

“Cảm ơn anh cả.”

Dứt lời, cô bé ôm lấy ly trà sữa và bắt đầu uống ừng ực.

Cô bé vừa uống, vừa chớp đôi mắt to long lanh nhìn Lâm Tư Dao.

Lâm Tư Dao nghĩ tới sự thờ ơ lạnh lùng của một lớn ba nhỏ này, thế là cô ta nói ra kế hoạch mà mình đã sắp xếp sẵn.

“Tư Cẩn, tôi biết cậu có thành kiến với tôi, lần trước đúng là tôi đã tự tung tự tác nên tôi luôn muốn xin lỗi cậu nhưng mãi không gặp được cậu. Hôm nay tình cờ gặp nhau, tôi mời cậu… mời người cùng nhau ăn cơm coi như lời xin lỗi, cậu thấy như vậy có được không?”

****

Tể Tể, Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu cùng lúc nhìn sang Hoắc Tư Cẩn.

Hoắc Tư Cẩn lạnh lùng nhìn Lâm Tư Dao đang mỉm cười dịu dàng và nhìn mình đầy mong đợi.

“Không được!”

Lâm Tư Dao còn chưa kịp lên tiếng thì Hoắc Tư Cẩn lạnh lùng nói thêm.

“Cô ơi, chúng ta không hề quen biết nhau, xin cô đừng làm phiền chúng tôi uống trà.”

Tương Tư Hoành ngây ngô chỉnh lại.

“Anh cả ơi, phải là uống trà sữa!”

Kế Nguyên Tu bổ sung: “Giống nhau cả thôi! Dù sao thì đừng làm phiền là được!”

Tể Tể gật đầu.

“Đúng đúng đúng! Cô ơi, bọn cháu không thích cô.”

Lâm Tư Dao: “…”

Thế mà lại không nể mặt đến vậy?

So với đạo diễn Ngô lôi thôi lếch thếch thì đương nhiên Hoắc Tư Cẩn trẻ trung đẹp trai lại mang theo cảm giác cấm dục mạnh mẽ sẽ vừa mắt hơn.

Nếu không phải gia đình giục cưới thì cô ta cũng không đồng ý đi gặp Ngô Hạo.

Thế mà hai nhân viên bên cạnh Ngô Hạo khi nhìn thấy cô ta như thể nhìn thấy virus vậy.

Hai ngày nay, khi cô ta còn cách Ngô Hạo vài mét thì hai nhân viên đó lập tức lôi kéo Ngô Hạo rời đi.

Cô ta vô cùng tức giận nên lập tức gọi điện mắng Ngô Hạo té tát.

Sau đó cô ta quyết định tấn công Hoắc Tư Cẩn.

Cô ta không thích các ông chú và cũng không thích cún con.

Cô ta thích kiểu sói con trông lạnh lùng xa cách giống như Hoắc Tư Cẩn!

Nghe nói kiểu người này một khi thực sự rung động thì người phụ nữ được họ yêu chắc chắn sẽ là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời.

Hoắc Tư Cẩn không nể mặt thì kế hoạch phía sau sẽ không thể nào thực hiện được.

Nhưng từ bỏ như vậy thì cô ta lại không cam tâm.

Bên cạnh còn có ba gánh nặng đi theo…

Nụ cười trên mặt Lâm Tư Dao không thay đổi, cô ta ngay lập tức lại nảy ra ý tưởng mới.

Cô ta mỉm cười nhìn Minh Tể Tể.

“Bạn nhỏ không thích cô à, tại sao vậy? Là do lần trước cô nói các cháu đã đá chú đó sao? Nhưng cô chỉ là nói sự thật thôi mà, chẳng lẽ thầy cô của các cháu không nói với các cháu rằng dù là bạn nhỏ hay người lớn như cô thì nói dối là không đúng sao?”

Tể Tể phồng đôi má mũm mĩm của mình lên.

Người cô này rõ ràng vẫn chưa từ bỏ anh cả.

Cô bé nhìn qua nhìn lại giữa Lâm Tư Dao và anh cả, cô bé phát hiện những sợi chỉ hồng trên người Lâm Tư Dao rất lộn xộn, còn hơi thở xung quanh anh cả thì sạch sẽ vô cùng.

Đây chắc chắn là không có hy vọng rồi.

Tể Tể cười khúc khích.

“Thầy cô của bọn cháu nói rằng nói dối không phải đứa bé ngoan.”

Lâm Tư Dao cười híp mắt gật đầu.

“Đúng vậy, cho nên các cháu không thể trách cô về chuyện lần trước được đúng không?”

Tể Tể gật đầu.

“Tể Tể không thích cô không phải vì chuyện lần trước đâu.”

Lâm Tư Dao cười càng dịu dàng hơn và hỏi tiếp theo lời của Minh Tể Tể.

“Vậy Tể Tể không thích cô là vì chuyện gì thế? Cô sửa đổi nhé được không?”

Tể Tể gật đầu lia lịa.

“Được ạ! Vậy cô ơi, cô có thể đi ngay lập tức được không? Tể Tể không thích cô đến nói chuyện với bọn cháu, mà còn mãi nhìn chằm chằm vào anh cả của Tể Tể!”

Lâm Tư Dao: “…”

Tương Tư Hoành đảo mắt, nghĩ đến tình tiết mà cậu ấy đã xem khi tối qua lướt xem video ngắn, thế là cậu ấy bắt chước hắng giọng lên nói lớn.

“Tuy anh Tư Cẩn trông rất đẹp trai nhưng anh Tư Cẩn vẫn là học sinh đấy. Cô ơi, khóe mắt của cô cũng có nếp nhăn rồi thì đừng nghĩ đến việc trâu già gặm cỏ non!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free