Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1694:

Chung Lập vừa sợ vừa vui.

“Cha?”

Ông Chung lộ vẻ mặt đầy chê bai khi nhìn đứa con trai kích động đến chảy cả nước mũi nước mắt.

Nhưng có thể tự mình nhìn thấy và nghe được con trai mình nói không di dời mộ phần nữa, tâm nguyện của chúng đã hoàn thành rồi và thực sự không thích hợp ở lại trần gian nữa.

Ba con quỷ chẳng thèm quan tâm đến Chung Lập, dù gì thằng ranh con này cũng sẽ về thăm mộ vào dịp tết, lúc đó cũng có thể gặp được.

Ngược lại là công chúa nhỏ không phải là người mà chúng muốn gặp là có thể gặp được.

Ba con quỷ vừa nhiệt tình lại cung kính chào tạm biệt Tể Tể.

“Chuyện này đã khiến công chúa nhỏ phải nhọc lòng rồi, tạm biệt công chúa nhỏ.”

“Cảm ơn công chúa nhỏ!”

“Công chúa nhỏ, nếu thế hệ sau của nhà họ Chung lại làm ra loại chuyện quên mất tổ tiên này nữa thì công chúa nhỏ cứ đánh đi! Cho dù có đánh chết cũng không sao, vừa hay có thể đoàn tụ gia đình ở địa phủ, chúng tôi sẽ dạy dỗ lại nó.”

Tể Tể cười khúc khích gật đầu.

“Biết rồi, biết rồi, mọi người mau đi về đi.”

Ba con quỷ ông cụ Chung nhanh chóng rời đi.

Tể Tể kéo Chung Lập đang quỳ dưới đất dậy.

“Chú Chung ơi, đám người bà cố của Linh Linh đã trở về địa phủ rồi, chuyện di dời mộ phần của chú…”

Chung Lập lắc đầu nguầy nguậy.

“Không di dời! Cho dù có đánh chết chú, chú cũng không di dời!”

Tể Tể ngây ngô nói chuyện với anh ấy.

“Nhưng chú Chung à, chú đã bị đám thầy phong thủy kia nhắm đến rồi, cho dù chú không đồng ý di dời thì họ cũng sẽ nghĩ cách để chú di dời.”

Chung Lập sững sờ.

“Họ còn có thể làm vậy ư?”

Tể Tể gật đầu.

“Đương nhiên có thể làm vậy rồi! Bởi vì họ không được xem là những thầy phong thủy đường hoàng gì, mà Tể Tể còn ngửi thấy hơi thở giống như của quỷ hút máu trong sân của chú Chung.”

Chung Lập kinh ngạc há hốc mồm đến mức sắp có thể nuốt được quả trứng gà.

“Cái gì? Quỷ hút máu?”

Tể Tể nghiêm túc gật đầu.

“Đúng, quỷ hút máu.”

Có lẽ do cô bé đã có cuộc so tài rất tốt với chú Thiên Đạo nên sức mạnh của cô bé rõ ràng đã tăng lên rất nhiều.

Trước kia khi cô bé muốn tìm quỷ hút máu thì cô bé hoàn toàn không biết tìm ở đâu trừ phi đối phương ở gần cô bé.

Bây giờ Tể Tể phát hiện mình có thể ngửi thấy mùi hương do quỷ hút máu để lại, cho dù mùi đó rất nhạt nhưng cô bé vẫn có thể phát hiện ra.

Nhưng về việc muốn tìm thấy… thì vẫn không quá dễ dàng.

Cô bé nhất định phải tìm cách.

Tam quan của Chung Lập tan nát.

“...

Thứ đó… không phải là sự tồn tại trong truyền thuyết phương tây sao?”

Tể Tể không quan tâm đến điều đó, cô bé ngước đầu nhỏ lên nói chuyện với Chung Lập.

“Chú Chung, Tể Tể sẽ cho chú một đồng Thông bảo địa phủ, trong những ngày này, cho dù là ở nhà hay ở trong công ty, chú nhớ đặt nó ở chỗ mà mọi người vừa nhìn đã có thể thấy ngay.”

Chung Lập: “…”

Tể Tể nói thêm.

“Ai có thể nhìn thấy nó thì người đó chính là quỷ hút máu! Chỉ cần nó chạm vào Thông bảo địa phủ thì Tể Tể có thể tìm được nó thông qua Thông bảo địa phủ.”

Chung Lập lại tê rần.

“Thông bảo… địa phủ?”

Tể Tể vừa bổ sung sức mạnh cho Thông bảo địa phủ để đảm bảo người bình thường không thể thấy được sự tồn tại của nó, vừa cười híp mắt giải thích.

“Đúng! Chính là tiền của địa phủ, rất có giá trị, một đồng Thông bảo địa phủ tương đương với một răm triệu nhân dân tệ.”

Đầu óc Chung Lập trống rỗng.

Đến khi anh ấy định thần lại thì Hoắc Trầm Lệnh đã dẫn hai đứa trẻ lên xe rời đi.

Chung Lập nhìn đồng Thông bảo địa phủ trong tay, nó rõ ràng rất lạnh nhưng anh ấy lại cảm thấy rất phỏng tay.

Hóa ra trên đời này không chỉ có quỷ thần mà đến quỷ hút máu cũng thật sự tồn tại.

Lỡ như bị cắn…

Á!

Thế chẳng phải cương thi của Hoa Quốc cũng có tồn tại sao?

Chung Lập càng nghĩ càng sợ, nắm chặt đồng Thông bảo địa phủ và lập tức lái xe đến thẳng nghĩa trang liệt sĩ ở ngoại ô thủ đô.

Trên đời này có quỷ, vậy chỗ an toàn và yên tâm nhất chắc chắn là nghĩa trang liệt sĩ!

Hai ngày sau, người đến trường mẫu giáo đón ba đứa nhỏ tan học vẫn là Hoắc Tư Cẩn.

Vẫn giống như trước, sau khi đón ba đứa nhỏ thì cậu ấy dẫn ba đứa nhỏ đến quán trà sữa đối diện khoa tiểu học ngồi uống trà sữa đợi Tư Thần và Lục Hoài tan học.

Vừa mới ngồi xuống thì Hoắc Tư Cẩn nhận được cuộc gọi từ chú ba Hoắc Trầm Vân.

“Tư Cẩn, có phải cháu quen biết một người phụ nữ tên Lâm Tư Dao không?”

Hoắc Tư Cẩn phủ nhận ngay lập tức.

“Không quen.”

Hoắc Trầm Vân: “Hả?”

Hoắc Tư Cẩn thắc mắc hỏi anh ấy.

“Sao vậy?”

Hoắc Trầm Vân nhanh chóng giải thích.

“Chuyện là vầy, Tư Cẩn, người phụ nữ này là đối tượng hẹn hò do người cô của đạo diễn Ngô trong đoàn làm phim giới thiệu cho anh ấy. Hôm nay cô ta đột nhiên gọi đến chửi đạo diễn Ngô xối xả và đã nhắc đến tên của cháu.”

Hoắc Tư Cẩn chả hiểu mô tê gì cả.

“Cháu không hề quen biết cô ta.”

Hoắc Trầm Vân chính là đang đợi câu nói này của cháu mình.

“Cô ta làm trong bộ phận tuyên truyền tiểu học của trường quốc tế Hán Ninh, cô ta nói rằng đã gặp cháu ở quán trà sữa đối diện khoa tiểu học vào thứ hai hoặc thứ ba.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free