Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1689:
Suy nghĩ một hồi, bạn nhỏ Bạc Niên lập tức ngủ thiếp đi.
Các bạn nhỏ: “…”
Tể Tể vốn dĩ không thấy buồn ngủ nhưng khi nghe thấy tiếng ngáy nhỏ của bạn nhỏ Bạc Niên thì mí mắt của cô bé cũng từ từ rũ xuống.
Giáo viên Tôn thấy vậy thì bế Bạc Niên lên, khi cô ấy chuẩn bị bế Tể Tể thì Tể Tể tự sải đôi chân nhỏ ngắn chạy hì hục đến phòng nghỉ ngơi.
Tương Tư Hoành vừa thấy vậy thì lập tức đuổi theo.
Giáo viên Tôn thở phào nhẹ nhõm, ra hiệu cho giáo viên Lý và giáo viên sinh hoạt chăm sóc những bạn nhỏ khác trước, còn cô ấy thì đi thu xếp cho Tể Tể và hai đứa nhỏ kia.
Các bạn nhỏ bắt đầu làm ầm lên.
“Giáo viên Lý ơi, tại sao giáo viên Tôn lại dẫn đám người Tể Tể đến phòng nghỉ ngơi vậy?”
Giáo viên Lý giải thích với các bạn nhỏ.
“Tể Tể, Tiểu Tương và bạn nhỏ Bạc Niên buồn ngủ rồi nên cô dẫn họ đến phòng nghỉ ngơi ở bên cạnh để nghỉ ngơi trước, nếu có bạn nhỏ nào muốn ngủ thì có thể nói với cô. Sáng nay chúng ta sẽ có trò chơi ngủ nhưng các con nhất định phải ngủ đấy.”
Các bạn nhỏ đồng loạt lắc đầu.
“Không ngủ đâu!”
“Đúng vậy! Một khi con ngủ thì con sẽ nhìn thấy quỷ hút máu từ trong tivi chui ra cắn con.”
“Con cũng không ngủ đâu, con vừa ngủ thì sẽ mơ thấy bà cố của con!”
“Con cũng mơ thấy ông cố của con… Sáng nay con nói với cha thì cha đã mắng con một trận…”
Khi nói chuyện thì các bạn nhỏ phát hiện hôm nay bất cứ ai nhắc đến ông bà cố thì đều được cha tự mình đưa đến trường mẫu giáo.
Sau khi đưa bọn trẻ đến trường xong thì họ không rời đi mà ở lại trường mẫu giáo, họ nói rằng muốn tìm Minh Tể Tể và Tương Tư Hoành để hỏi thăm tình hình.
Giáo viên Tôn thuật lại những gì giám đốc Hoắc đã nói ngày hôm qua, thế là các người cha đến đây đều do dự.
Nhưng vừa nghĩ tới đứa con của mình đã trò chuyện cả đêm với bà cố đã sống dưới lòng đất nhiều năm thì có người làm cha nào lại thấy không sợ chứ?
Thế là họ cùng nhau năn nỉ giáo viên Tôn gọi điện cho giám đốc Hoắc, quyết định nói chuyện rõ ràng với giám đốc Hoắc.
Khi giám đốc Hoắc đến nơi thì đã có mười người cha đang ngồi trong phòng họp của lớp mầm hai trường mẫu giáo.
Khi nhìn thấy giám đốc Hoắc thì mọi người vô thức đứng dậy.
“Tổng giám đốc Hoắc!”
“Anh Hoắc.”
“Tổng giám đốc Hoắc.”
…
Hoắc Trầm Lệnh nhàn nhạt gật đầu, coi như đã chào hỏi.
Giáo viên Tôn nhìn mọi người, cô ấy nhìn lướt qua giám đốc Hoắc rồi cuối cùng cắn răng giải thích mọi chuyện một lần.
“Anh Hoắc, chuyện là như vầy, hôm qua khi các bạn nhỏ đang học ở trường mẫu giáo thì đã vô tình nhắc đến chuyện ma quỷ, sau đó trong lớp có nhiều bạn nhỏ tối qua về ngủ đã nằm mơ thấy ông bà cố đã khuất của mình, có một số bé bị giật mình tỉnh dậy, một số bé thì nói với cha mẹ rằng bà cố bảo họ đừng di dời mộ phần và những chuyện tương tự…”
Mười người cha: “… À , ừm, đúng vậy.”
Hoắc Trầm Lệnh thờ ơ nhìn họ.
“Vậy yêu cầu của mọi người là gì?”
Ngay khi giáo viên Tôn đang định uyển chuyển diễn đạt ý của mình thì một người cha hơi mập lúng túng ho khan một tiếng.
“Tổng giám đốc Hoắc, tôi là Chung Lập, cha của Chung Linh Linh. Chuyện là như vậy, Linh Linh nhà tôi nói con gái nhà anh bảo rằng nếu nhà tôi thực sự muốn di dời mộ phần thì con bé có thể xem giúp.”
Giáo viên Tôn: “…”
Không đúng, tại sao lời yêu cầu này lại khác với những gì đã nói với cô ấy trước đó vậy?
Không phải đừng nhắc tới chuyện ma quỷ ở trường mẫu giáo, kẻo dọa sợ bọn nhỏ và ảnh hưởng đến giấc ngủ và khả năng nhận thức của bọn trẻ sao?
Ánh mắt sắc bén của Hoắc Trầm Lệnh rơi vào người Chung Lập.
“Cho nên anh Chung muốn nhờ Tể Tể giúp đỡ?”
Chung Lập lúng túng gật đầu.
“Đúng… đúng vậy.”
Giáo viên Tôn: “…”
Không đúng!
Càng nói càng thái quá!
Bảo một đứa trẻ lớp mầm trường mẫu giáo đi xem phong thủy di dời mộ phần ư?
Cha Chung nghĩ gì vậy?
Giáo viên Tôn thực sự không nhịn được hỏi.
“Anh Chung, chẳng lẽ tối qua không chỉ Linh Linh mơ thấy bà cố mà đến cả anh cũng mơ thấy bà nội của anh?”
Chung Lập gật đầu lia lịa.
“Đúng vậy! Nhưng không làm tôi sợ chết khiếp! Bà cố của Linh Linh đã mắng tôi một trận xối xả…”
Chung Lập như thể nhận thấy tình hình không đúng nên lập tức ngừng chủ đề này lại.
Anh ấy rất lịch sự nhìn sang giáo viên Tôn.
“Giáo viên Tôn, cô đi làm việc đi. Chuyện của bọn nhỏ cứ để phụ huynh chúng tôi bàn bạc riêng.”
Giáo viên Tôn: “…”
Bàn bạc riêng trong phòng họp trường mẫu giáo về vấn đề để một đứa nhỏ thậm chí không có bằng mẫu giáo đi xem giúp việc di dời mộ phần?
Giáo viên Tôn cố gắng để ánh mắt của mình không trở nên quá quái lạ.
“Anh Chung, mặc dù phong thủy có tồn tại nhưng anh cũng phải tin vào khoa học.”
Chung Lập cười ha hả gật đầu.
“À, biết rồi, biết rồi. Trung Tây kết hợp ấy mà!”
Mấu chốt là phương Tây không có vụ phong thủy di dời mộ phần, mà thuyết âm dương phong thủy ở nước họ đã được truyền thừa hàng ngàn năm rồi, lẽ nào anh ấy không được thử điều đó sao?
Bà cố của đứa trẻ thực sự đã đến mắng chửi anh ấy vào nửa đêm nửa hôm với khuôn mặt tái mét hung dữ!
Giáo viên Tôn còn định nói thêm vài câu nữa nhưng cô ấy còn phải làm việc và chăm sóc bọn nhỏ.