Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1690:
Ngay khi giáo viên Tôn vừa rời đi thì chín người cha còn lại cùng lúc nói.
“Tổng giám đốc Hoắc, không biết có thể để Tể Tể cũng xem giúp chúng tôi được không?”
Chuyện này hơi khác với những gì Hoắc Trầm Lệnh nghĩ, còn tưởng những người cha này ở lại đây tìm anh để truy cứu trách nhiệm.
Không ngờ việc tẩy não của Tể Tể lại quá thành công, cô bé còn chưa ra tay mà đã trở thành bậc thầy trong lòng những người cha này.
Cha nuôi Hoắc: “…”
Cha nuôi Hoắc nghĩ rằng vì Tể Tể đã nói với Chung Linh Linh rằng có thể đến tìm cô bé về việc di dời mộ phần, anh đoán rằng có lẽ việc di dời mộ phần của bà cố nhà họ Chung là chuyện rất khó khăn.
Nếu anh thật sự bảo Tể Tể hãy mặc kệ thì có lẽ sẽ có tai họa đẫm máu.
Nhưng anh cũng không thể để Tể Tể trở thành một tên đồng cốt trong mắt mọi người.
Bằng cách này, về sau mọi người có việc gì đều sẽ đến tìm Tể Tể, thế thì Tể Tể còn học hành như nào nữa?
Ánh mắt của cha nuôi Hoắc càng thêm lạnh lùng, giọng nói cũng lạnh hơn vài độ.
“Tôi cũng muốn cho Tể Tể giúp đỡ nhưng Tể Tể nhà tôi mới có ba tuổi rưỡi, không biết chữ nào hết thì sao có thể biết xem phong thủy?”
Mười người cha sững sốt.
Người cha Chung Lập càng bối rối hơn.
“Nhưng tổng giám đốc Hoắc à, Linh Linh nhà tôi nói rằng chính Tể Tể bảo có thể tìm cô bé về việc di dời mộ phần.”
Cha nuôi Hoắc nguy hiểm nheo mắt lại, khí tức xung quanh được kích hoạt hoàn toàn.
“Tể Tể nhà tôi còn nói rằng con bé muốn chu cấp cho tôi và tất cả con cháu đời sau của những người anh trai đến già và lo liệu cả việc ma chay!”
Mười người cha cùng lúc choáng váng.
Một đứa trẻ có thể nói ra được điều này… đầu óc chắc chắn có… chút vấn đề nhỉ?
Cha nuôi Hoắc vô cảm nói.
“Lời nói trẻ con không kiêng kỵ, mọi người đừng cho là thật.”
Mười người cha sững sờ.
Họ thực sự cần gấp một thầy phong thủy để xem phong thủy đấy!
****
Hoắc Trầm Lệnh đến nhanh, về càng nhanh hơn.
Xe vừa dừng ở trước cửa tập đoàn nhà họ Hoắc, người còn chưa kịp xuống xe thì có một chiếc xe khác từ phía sau lao tới, chưa kịp dừng lại thì Chung Lập hơi mập tức tốc nhảy xuống xe.
“Anh Hoắc.”
Vệ sĩ gác cổng đi tới chuẩn bị ngăn người này lại.
Hoắc Trầm Lệnh vừa xuống xe chỉ nhìn thấy có mỗi mình Chung Lập thì anh ra hiệu vệ sĩ lùi lại.
Hoắc Trầm Lệnh lạnh lùng nhìn Chung Lập.
“Anh Chung còn có chuyện gì khác sao?”
Chung Lập gật đầu như giã tỏi, cả người bồn chồn khó chịu.
“Tôi biết anh Hoắc rất bận nên tôi sẽ nói ngắn gọn thôi. Thành thật mà nói thì Linh Linh nhà tôi vô cùng thích và tin tưởng cô Minh, cậu Tương và cậu Kế.
”
Hoắc Trầm Lệnh cúi đầu xuống nhìn đồng hồ đeo tay.
Chung Lập hiểu ý nên nhanh chóng đi vào vấn đề chính.
Anh ấy thậm chí còn biết hạ thấp giọng mình xuống rất nhỏ.
“Anh Hoắc, Linh Linh nhà tôi nói cô Minh rất giỏi, nói rằng cho dù tôi có mời hết các thầy phong thủy khắp thế giới đến thì vẫn không bằng nhờ cô Minh giúp đỡ.”
Nói đến đây, Chung Lập gần như sắp khóc.
Người đàn ông cao một mét tám, thân hình hơi mập mạp với khuôn mặt trắng bệch, run rẩy nói.
“Anh Hoắc, xin anh hãy giúp tôi, tôi thật sự… đã hết cách rồi.”
Hoắc Trầm Lệnh trầm ngâm.
Chung Lập như thể nghĩ đến điều gì đó, anh ấy nhanh chóng ngẩng đầu lên bổ sung.
“Anh Hoắc, tôi nghe nói anh đang xây lại nhà cũ, vừa hay gia đình chúng tôi kinh doanh vật liệu xây dựng đã nhiều năm, chất liệu của vật liệu xây dựng được đảm bảo tuyệt đối, nhà họ Chung chúng tôi hy vọng có thể phụ trách toàn bộ chi phí trong việc xây lại nhà cũ của anh, bao gồm từ bản vẽ đến hoàn công và cả việc bảo trì sau này.”
Hoắc Trầm Lệnh nhìn Chung Lập bằng ánh mắt dò xét.
Ánh mắt đó khiến Chung Lập cảm thấy bất an các kiểu.
Ngay khi Chung Lập sắp mất bình tĩnh thì Hoắc Trầm Lệnh mới chậm rãi nói.
“Việc xây dựng lại nhà cũ nhà họ Hoắc, liệu anh Chung có biết ngân sách của nhà họ Hoắc tôi đây là bao nhiêu không? Và bây giờ là ai đang bỏ vốn cho việc xây dựng?”
Chung Lập lắc đầu nhưng anh ấy lập tức bày tỏ thái độ.
“Không cần biết là bao nhiêu và ai đang đảm nhận việc xây dựng, chỉ cần anh Hoắc có thể cho nhà họ Chung chúng tôi một cơ hội thì Chung Lập sẽ cảm kích vô cùng.”
Hoắc Trầm Lệnh lạnh lùng nói.
“Ảnh đế quốc dân Tương Uyên đã đầu tư vào một tỷ!”
Chung Lập: “…”
Ảnh đế Tương Uyên được ra mắt với hình tượng người đàn ông cứng cỏi, vừa ra mắt đã ở đỉnh cao sự nghiệp, luôn đứng đầu trong làng giải trí nhiều năm nay và được đồn rằng cực kỳ giàu có?
Chung Lập muộn màng nhớ ra một chuyện khác.
Một bạn học khác của con gái Linh Linh, cháu trai của Hoắc Trầm Lệnh chính là con trai ruột của ảnh đế quốc dân.
E rằng Tương Uyên cũng vì muốn lấy lòng nhà họ Hoắc, lấy lại quyền nuôi con từ tay nhà họ Hoắc.
Chuyện này…
Độ khó tăng vọt, mà lại còn là một tỷ…
Chung Lập nghiến chặt răng, không phá thì không xây được.
Mạng cũng sắp toi rồi, đừng nói nhà họ Chung có thể lấy ra một tỷ, cho dù không có được thì cũng phải mượn cho bằng được một tỷ để bảo toàn tính mạng!
Nếu bà cố của đứa trẻ lại đến kiếm anh ấy thêm vài lần nữa thì anh ấy thực sự sẽ bị dọa đến chết khiếp.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ