Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1688:
Hoắc Trầm Vân âm thầm thắp nến cho Cửu Phượng.
“Không có, không có, Tể Tể, gần đây Cửu Phượng đi làm vô cùng hăng hái, cố gắng kiếm tiền đấy, cho nên… không muốn có bạn gái và muốn trở về trang viên để được yên tĩnh hơn.”
Khi nhắc tới tiền thì Tể Tể trở nên tò mò.
“Chú ba, chú Cửu Phượng hăng hái đi làm như vậy thì chú ấy đã kiếm được bao nhiêu tiền?”
Hoắc Trầm Vân cứng họng.
Tạm thời không nhắc đến những chuyện khác, chỉ với chứng bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế chết tiệt của Cửu Phượng, Tể Tể đã đến trang viên nhà họ Hoắc bao lâu thì anh ta đã đến đoàn làm phim bao nhiêu ngày, nhưng… không quay được cảnh nào cả.
Anh ta không phải bắt bẻ trang phục, đạo cụ trang điểm của đoàn làm phim không được thì nói kịch bản quá lố, không phù hợp với bối cảnh cổ đại các kiểu…
Anh ta chủ yếu là bắt bẻ hoặc là đang tìm thứ để bắt bẻ!
Tể Tể thắc mắc lên tiếng khi không nghe thấy tiếng đáp lại.
“Chú ba, chú có đang nghe không?”
Hoắc Trầm Vân: “… À, chuyện đó à, Tể Tể, chú ba đột nhiên có việc phải làm, chúng ta hôm khác nói tiếp nhé, Tể Tể, tạm biệt.”
“Được rồi, tạm biệt chú ba, chú ba nhớ giữ gìn sức khỏe, khi nhìn thấy chú Ngô, chú bảo chú ta đừng ăn cơm với những cô gái khác nữa.”
Hoắc Trầm Vân kinh ngạc.
“Ý của Tể Tể là… hôm nay đạo diễn Ngô đi hẹn hò ăn cơm với cô gái à?”
Tể Tể hớn hở kể lại cảnh tượng mà mình đã nhìn thấy sau giờ tan học.
Trong đầu Hoắc Trầm Vân lóe lên một ý tưởng.
“Tể Tể, với tình hình của đạo diễn Ngô, cháu xem có thể sắp xếp chú Cửu Phượng của cháu đi làm vệ sĩ cho anh ấy không?”
Ở đầu dây bên này, Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh nghe thấy lời nói của Hoắc Trầm Vân, đáy mắt của cả hai đồng thời lộ ra vẻ u ám.
Điều này có nghĩa là Cửu Phượng hoàn toàn không kiếm được đồng nào và có lẽ vẫn đang được bao nuôi sao?
Tể Tể không nhìn thấy ánh mắt thay đổi của hai người lớn, cô bé từ chối không chút do dự.
“Chẳng phải chú Cửu Phượng đang rất cố gắng và tích cực kiếm tiền sao? Tại sao lại muốn đổi nghề làm vệ sĩ cho chú Ngô?”
Hoắc Trầm Vân: “Do chú Ngô của cháu gần đây đang có kiếp nạn đào hoa.”
Tể Tể nghiêm túc giải thích.
“Nhưng người có kiếp nạn đào hoa là chú Ngô chứ không phải chú Cửu Phượng, cho dù chú Cửu Phượng có qua đó thì cũng không thể bảo vệ được chú Ngô đâu, chỉ sẽ làm trễ nãi việc chú Cửu Phượng đi làm kiếm tiền!”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Cửu Phượng kiếm được đồng cắc gì chứ!
Thật lãng phí khi anh ta có một khuôn mặt điển trai và khí chất u sầu được công chúng ưa chuộng hiện nay.
Chỉ vì chứng bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế… nên Cửu Phượng không có bất kỳ tương lai phát triển gì trong làng giải trí!
Anh hai đã đầu tư năm trăm triệu vào, nếu trong vòng một năm anh ấy không thể giúp anh hai lấy lại được vốn thì có lẽ người dẫn đường như anh ấy sẽ bị giận cá chém thớt.
Đến lúc đó, anh ấy đừng hòng muốn phát triển trong làng giải trí nữa!
Đó là nghề nghiệp mà anh ấy yêu thích nhất!
Hoắc Trầm Vân vô cùng sầu não vì không muốn mất đi công việc mà mình thích…
Sau khi nói thêm với Tể Tể vài câu thì anh ấy dứt khoát cúp máy.
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh nhìn nhau, Hoắc Trầm Huy khẽ gật đầu, còn Hoắc Trầm Lệnh thì bế con gái cưng đang dựa bên chân mình lên lầu nghỉ ngơi.
Tám giờ rưỡi sáng ngày hôm sau.
Hoắc Trầm Lệnh đang đi làm lại nhận được điện thoại của giáo viên Tôn.
Giáo viên Tôn rõ ràng đang rất luống cuống.
“Anh Hoắc, anh có thể đến trường mẫu giáo ngay lập tức không?”
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Đây là lần thứ mấy trong tuần này rồi?
****
Trong trường mẫu giáo, Kế Nguyên Tu quay trở về lớp chồi.
Tể Tể, Tương Tư Hoành và bạn nhỏ Bạc Niên tiếp tục ở lại lớp mầm.
Các bạn học cùng lớp mầm đều dựa sát vào ba người họ, ước gì có thể bám thẳng lên người họ.
Tể Tể, Tương Tư Hoành và Bạc Niên: “…”
Bạn nhỏ Bạc Niên ngây ngô hỏi Tể Tể.
“Tể Tể, cậu nóng không?”
Tể Tể lắc đầu.
“Tể Tể không sợ nóng.”
Cô bé được sinh ra ở địa phủ, giữa các kẽ xương đều toát lên âm khí lạnh thấu xương.
Bạn nhỏ Bạc Niên lại hỏi Tương Tư Hoành.
“Tiểu Tương, còn cậu thì sao?”
Tương Tư Hoành cũng lắc đầu.
“Tớ là cương thi thì sao mà sợ nóng được chứ?”
Các bạn nhỏ đang dính chặt họ: “Tiểu Tương, cậu không phải là Tiểu Tương sao? Tại sao lại nói là cương?”
*Tương và Cương trong tiếng trung có cùng âm.
Chỉ số IQ của Tương Tư Hoành lập tức trực tuyến, cậu ấy dứt khoát im lặng giả vờ ngủ.
Các bạn nhỏ đồng loạt nhìn sang Tể Tể.
Đôi mắt to long lanh của Tể Tể đảo một cái, vội vàng cụp mắt xuống và ngáp dài.
Các bạn nhỏ lập tức nhìn sang Bạc Niên.
Bạc Niên: “…”
Nhìn cậu bé làm gì?
Cậu bé đâu phải Tương Tư Hoành và cậu bé cũng đâu phải là cương thi!
Cậu bé chỉ là một đứa trẻ bình thường.
Các bạn nhỏ: “Bạc Niên, Tiểu Tương nói mình là cương, đó có ý gì vậy?”
Bạn nhỏ Bạc Niên không giỏi nói dối lắm nên khuôn mặt nhỏ kìm nén đến đỏ bừng.
“Cậu ấy… cậu ấy… cậu ấy…”
Tể Tể vỗ một phát vào cánh tay của cậu bé.
Bạn nhỏ Bạc Niên lập tức cảm thấy đầu óc choáng váng, hơi nóng nực bị bao vây như thể đã biến mất, thay vào đó là cơn mát lạnh, thế là mí mắt của cậu bé có chút không vén lên nổi.