Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1687:
Hoắc Tư Cẩn thấy vậy, dắt Tể Tể và Tiểu Tương, gọi Kế Nguyên Tu đến rồi cầm trà sữa đã chuẩn bị xong ra khỏi quán trà sữa.
Lâm Tư Dao nhìn chằm chằm họ hết lần này đến lần khác, cô ta bỏ luôn ly trà sữa trên bàn và mang giày cao gót nhanh chóng đuổi theo ra ngoài.
Bất lực thay Hoắc Tư Cẩn người cao chân dài, Tể Tể, Tiểu Tương và Kế Nguyên Tu đều là dị nhân nên họ đi rất nhanh.
Khi Lâm Tư Dao bực bội đuổi theo ra ngoài thì chiếc xe Mercedes-Benz G-Class đậu ở ven đường vừa hay rời đi.
Khói xe phun khắp mặt khắp đầu cô ta.
Chưa đầy mười phút, Lâm Tư Dao cả người run lên sau khi bị khói xe phả vào mặt hai lần liên tiếp.
“Mấy người hay lắm, cứ đợi đó cho tôi!”
****
Ba đứa trẻ dị nhân trong xe đều nghe thấy rất rõ ràng nhưng chẳng ai quan tâm đến Lâm Tư Dao cả.
Nhưng Kế Nguyên Tư chợt nghĩ đến một vấn đề.
“Tư Cẩn, chúng ta không đợi Tư Thần và Lục Hoài tan học sao?”
Hoắc Tư Cẩn không muốn nhìn thấy Lâm Tư Dao thêm một phút giây nào nữa.
“Cháu đã gọi cho tài xế trong nhà rồi, chú ấy đang trên đường tới đây nên chúng ta về nhà trước.”
Tương Tư Hoành: “Anh Tư Cẩn, có phải anh sợ cô kia bám lấy anh không?”
Hoắc Tư Cẩn bật cười.
“Tiểu Tương, em hiểu ý của việc bám lấy sao?”
Tương Tư Hoành cười khúc khích.
“Trước kia em đang xem video ngắn, vô tình nhìn thấy một tình tiết nhỏ tương tự như hoàn cảnh của anh Tư Cẩn ngày hôm nay, sau đó em đã hiểu rồi.”
Hoắc Tư Cẩn: “…”
Tể Tể hai mắt sáng lên.
“Anh Tiểu Tương, vậy nam chính kia chắc chắn không đẹp trai bằng anh cả đúng không?”
Tương Tư Hoành cười càng rực rỡ hơn.
“Đúng vậy! Anh Tư Cẩn là đẹp trai nhất!”
Hoắc Tư Cẩn dở khóc dở cười.
Sau bữa tối, Hoắc Tư Cẩn bảo Hoắc Tư Tước dẫn Hoắc Tư Thần và Lục Hoài đến phòng sách làm bài tập, còn cậu ấy thì dẫn ba đứa nhỏ chơi xếp gỗ trong phòng khách nhỏ.
Trong phòng khách lớn, Hoắc Trầm Huy đang nói chuyện với Hoắc Trầm Lệnh thì bất ngờ nhận được cuộc gọi của Hoắc Trầm Vân ở nhà cũ.
“Anh cả, Cửu Phượng muốn trở về trang viên.”
Giọng nói cáu kỉnh của Cửu Phượng vang lên từ đầu dây bên kia.
“Không chỉ mình tôi đâu, còn có Hoắc Trầm Vân nữa, cậu ấy cũng muốn về! Đừng hòng lấy tôi ra làm bia đỡ đạn!”
Hoắc Trầm Huy chậc một tiếng.
“Tại sao hai người muốn về đây? Bây giờ còn chưa bắt hết đám quỷ hút máu nên hai người cần phải để ý nhiều hơn bên phía nhà cũ.”
Cửu Phượng nóng nảy và phát điên lên.
“Mẹ của anh ngày nào cũng hỏi tôi thích kiểu phụ nữ như thế nào! Mẹ kiếp tôi chỉ là một con chim, tôi thích phụ nữ gì chứ? Tôi chỉ thích bản thân tôi thôi! Tôi đây là người đẹp nhất giữa cõi đất trời!”
Khóe miệng của Hoắc Trầm Huy co giật dữ dội.
Hoắc Trầm Vân ho khan một tiếng.
“Anh cả, hay là chúng ta đổi lại đi, anh và anh hai ở bên nhà cũ, còn em thì về bên trang viên, hai anh không cần phải lo lắng về bọn nhỏ.”
Hoắc Trầm Huy nhướng mày, giọng nói lộ ý cười.
“Sao vậy? Mẹ của chúng ta hối Cửu Phượng cưới không thành công nên đến cả em cũng bị hối cưới luôn sao?”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Hoắc Trầm Huy: “Im lặng tức là anh đã đoán đúng rồi.”
Hoắc Trầm Vân: “Đúng! Anh đã đoán đúng rồi! Anh cả, anh có biết hiện giờ mẹ của chúng ta hối cưới hối đến mức quá đáng cỡ nào không?”
Hoắc Trầm Huy còn chưa kịp hỏi quá đáng đến cỡ nào thì Cửu Phượng ở bên cạnh quái gỡ nói.
“Bà cụ thực sự không xem tôi là người ngoài, giống như tôi và Hoắc Trầm Vân mặc chung một cái quần vậy. Những cô gái Hoắc Trầm Vân không thích thì bà cụ bảo tôi xông lên. Còn những cô gái mà tôi không thích thì bà cụ lập tức ném cho Hoắc Trầm Vân.”
Hoắc Trầm Vân bổ sung: “Mẹ của chúng ta đã đặt ra một cái tên rất mỹ miều: Tài nguyên dùng chung, ngăn chặn lãng phí!”
Hoắc Trầm Huy phì cười bởi câu nói “Tài nguyên dùng chung, ngăn chặn lãng phí” của em ba.
Bởi vì anh ấy đã mở loa ngoài từ sớm nên Hoắc Trầm Lệnh ngồi ở sofa đối diện cũng nghe thấy rất rõ ràng.
Ngay cả Hoắc Trầm Lệnh nghiêm túc lạnh lùng cũng không khỏi mỉm cười khi nghe thấy câu “tài nguyên dùng chung, ngăn chặn lãng phí”.
Hoắc Trầm Vân và Cửu Phượng ở đầu dây bên kia: “…”
Họ đang nói chuyện với Hoắc Trầm Huy một cách rất nghiêm túc.
Kết quả hai người họ lại trở thành trò cười trong mắt Hoắc Trầm Huy!
Cửu Phượng lạnh lùng u ám đe dọa.
“Hoắc Trầm Huy, nếu anh dám không đồng ý…”
Tể Tể ngay lập tức đi đến.
Cô bé ngây ngô hừ vài tiếng.
“Nếu bác cả không đồng ý thì chú Cửu Phượng định làm gì?”
Cửu Phượng ở đầu dây bên kia lập tức cứng họng.
Thậm chí còn biểu diễn việc mất tích ngay tại chỗ.
Hoắc Trầm Vân đang cầm điện thoại: “…”
Giọng nói ngây ngô của Tể Tể lại từ trong điện thoại vang lên.
“Chú Cửu Phượng, cơ thể của chú đã bình phục rồi à? Vậy Tể Tể có thể tiếp tục so tài với chú không? Vậy chú qua đây đi, Tể Tể sẽ so tài với chú ngay lập tức!”
Hoắc Trầm Vân lập tức cảm thấy đau răng khi nghĩ đến dáng vẻ uể oải không sức sống của Cửu Phượng từ tối qua đến ngày hôm nay.
“Tể Tể à, Cửu Phượng đã đi nghỉ ngơi rồi, vừa nãy anh ta… chỉ là nói đùa thôi.”
Giọng nói ngây ngô lộ rõ vẻ thất vọng của Tể Tể truyền đến.
“Hả? Nói đùa thôi à? Tể Tể còn tưởng chú ấy muốn tìm Tể Tể để so tài nữa.”