Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1684:
Tể Tể lắc đầu.
“Tất cả đều không phải, cô ta chỉ là một người bình thường.”
Tương Tư Hoành cau mày.
“Tể Tể, nếu chỉ là người bình thường thì tại sao chú Ngô không thể dùng bữa với cô ta?”
Tể Tể chớp đôi mắt to giải thích.
“Bởi vì kiếp nạn đào hoa.”
Tương Tư Hoành: “…”
Tể Tể thấy anh Tiểu Tương không hiểu, cô bé hút một ngụm trà sữa rồi hai mắt sáng lên, cười tủm tỉm giải thích.
“Giống như chú ba trước kia đã gặp phải cô xấu xa đó, tên là…”
Tương Tư Hoành lập tức nhớ ra.
“Bàng Lê Chi!”
Tể Tể gật đầu.
“Đúng vậy! Chính là Bàng Lê Chi, cô ta cũng là người bình thường, nhưng cô ta là một trong những vận đào hoa nát mà chú ba gặp phải.”
Hoắc Tư Cẩn và Kế Nguyên Tu cùng lúc lên tiếng.
“Ý của Tể Tể là chú ba (Trầm Vân) còn có vận đào hoa nát khác sao?”
Tể Tể nghiêm túc và thành thật gật đầu.
“Có chứ! Chú ba mới có hai mươi mấy tuổi, mà còn làm việc trong làng giải trí nên có nhiều vận đào hoa nát lắm.”
Hoắc Tư Cẩn lập tức nghĩ tới Cửu Phượng được chú ba dẫn vào làng giải trí.
“Vậy Cửu Phượng thì sao?”
Trong đầu của Tể Tể hiện lên bốn từ mà Mạnh Bà nói, cô bé nói một cách không chắc chắn lắm.
“Cô độc cả đời.”
Hoắc Tư Cẩn sửng sốt: “Hả?”
Tể Tể suy nghĩ một hồi rồi giải thích.
“Anh cả ơi, Tể Tể không phải Nguyệt Lão, Tể Tể không biết cuối cùng chú Cửu Phượng có kết hôn hay không mà bà nội cũng nhiều lần bảo chú ấy đi tìm bạn gái đi, thế mà bây giờ bên cạnh chú ấy cũng không có lấy một con chim cái nào, cho nên khả năng cô độc cả đời là cực kỳ cao!”
Hoắc Tư Cẩn: “…”
Kế Nguyên Tu lặng lẽ nhích sang một bên vì cậu bé sợ Tể Tể sẽ nhắc đến mình.
Chung quy thì xét theo vai vế, sau này cậu bé có thể cũng sẽ gặp phải vấn đề bị bà cụ Hoắc hối cưới giống như Cửu Phượng và Trầm Vân vậy.
Vào giây tiếp theo, ánh nhìn của Tể Tể quả nhiên đã rơi vào người cậu bé.
Kế Nguyên Tu cả người căng thẳng, hai mắt trợn tròn.
Ngay khi Tể Tể định lên tiếng thì Lâm Tư Dao đẩy cửa bước vào.
Cô ta gọi một ly trà trái cây, sau đó mím môi lạnh lùng nhìn lướt qua cả quán trà sữa.
Khi ánh mắt rơi vào Hoắc Tư Cẩn thì hơi thở khó chịu khắp người lập tức biến mất, tạo cho người ta một ấn tượng về người chị dịu dàng tri thức.
Tể Tể: “…”
Tể Tể hút trà sữa trong ly, với sức hút đó, cô bé đã một hơi hút sạch trà sữa trong ly.
Lâm Tư Dao lập tức gọi thêm một ly trà sữa, sau khi hai ly trà sữa đã chuẩn bị xong thì cô ta mang đến một ly đặt ở trước mặt Tể Tể.
“Bé con à, ly trà sữa của cháu đã uống hết rồi, cô có mua thêm một ly mà bản thân cô lại không thể uống nổi, cháu xem cháu còn có thể uống thêm được nữa không?”
Tể Tể theo bản năng lắc đầu.
“Cảm ơn cô, Tể Tể không thể uống được nữa.”
Cô bé không uống!
Người cô ở trước mặt có hơi thở quá sức hỗn loạn, hơn nữa cô ta còn là vận đào hoa nát của chú Ngô nên cô bé chắc chắn sẽ không nhận.
Hơn nữa, mặc dù người cô này đang nói chuyện với cô bé nhưng ánh mắt lại thỉnh thoảng nhìn sang anh cả.
Tể Tể lập tức trở nên cảnh giác.
Hoắc Tư Cẩn thấy Tể Tể bỗng nhiên nhìn mình, cậu ấy vốn không ngước mắt lên nhìn Lâm Tư Dao lúc này mới ngẩng đầu lên nhàn nhạt liếc qua.
Sắc mặt của cậu ấy vô cùng lạnh lùng, ánh mắt cũng rất hời hợt, toát ra một cảm giác lạnh băng.
Lâm Tư Dao lập tức ghi nhớ điều đó.
Đối phương trông khoảng ngoài hai mươi, nhìn từ đằng xa đã thấy vô cùng đẹp trai.
Lúc này đến gần lại nhìn thì đúng là mọi thứ đều in sâu vào trái tim của cô ta.
Hơn nữa, xét thấy đối phương đang mặc một chiếc quần đen áo sơ mi trắng kiểu đại chúng, cho dù trên quần áo không có logo nhưng chất lượng trông rất tốt.
Cậu ấy cài cúc áo sơ mi lên đến cúc trên cùng, đây là hệ cấm dục lạnh lùng trong huyền thoại.
Lâm Tư Dao cảm thấy rạo rực và cũng nhìn thấy vẻ hời hợt lạnh lùng trong mắt đối phương, thế là cô ta lập tức tập trung mọi sự chú ý vào Tể Tể.
Giọng nói mềm mại hơn rất nhiều.
“Bé con ơi, cháu thật sự không uống nữa sao?”
Khi đang hỏi thì Lâm Tư Dao tiện thể ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
Bàn của quán trà sữa này to hơn bàn của những quán trà sữa thông thường, một bàn có sáu chiếc ghế.
Nhóm của Tể Tể chỉ có bốn người, còn trống hai chỗ nên Lâm Tư Dao tiện thể ngồi vào chiếc ghế bên cạnh Hoắc Tư Cẩn.
Ngay khi Tể Tể đang định nói gì đó thì Hoắc Tư Cẩn chợt nghiêng đầu sang nhìn Lâm Tư Dao.
“Cô ơi, chúng tôi không thích ngồi chung bàn với người lạ, mời cô đến chỗ khác.”
Lâm Tư Dao không ngờ Hoắc Tư Cẩn trông đẹp trai như vậy mà chả có tí tình người gì.
Nhưng những người trẻ tuổi có ngoại hình đẹp mã đều có tính kiêu ngạo của mình, trông điều kiện gia đình của cậu ấy cũng không tệ.
Cô ta biết!
Và cô ta cũng hiểu!
Vì vậy cô ta nở nụ cười dịu dàng ra và giải thích với Hoắc Tư Cẩn.
“Anh đẹp trai này, không phải tôi không muốn đến chỗ khác đâu mà vì tôi rất thích cô bé này.”
Tể Tể vụt một cái trượt xuống ghế.
“Vậy thì Tể Tể sẽ rời đi!”
Lâm Tư Dao: “…”
Tương Tư Hoành cũng trượt khỏi ghế theo cô bé.