Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1685:

“Tể Tể, anh cũng đi.”

Kế Nguyên Tu cầm ly trà sữa trước mặt lên.

“Chú nữa.”

Hoắc Tư Cẩn không nói gì, đứng lên sải bước đi theo ba đứa nhỏ.

Cái bàn sáu người vốn ồn ào náo nhiệt và ấm áp hài hòa trong chớp mắt chỉ còn lại một mình Lâm Tư Dao.

Lâm Tư Dao tức giận nắm chặt ly trà sữa trong tay, ánh mắt nhìn chằm chằm Minh Tể Tể như thể muốn khoét một lỗ trên người cô bé vậy.

Đúng là một con nhóc không có mắt nhìn người!

Nhưng Hoắc Tư Cẩn càng khó tiếp cận như vậy thì Lâm Tư Dao càng thích.

Suy cho cùng thì một thanh niên ở độ tuổi này càng bảo vệ em gái mình thì càng chứng tỏ cậu ấy có lòng yêu thương và trách nhiệm của một người anh trai.

Ai lại không thích một thanh niên đẹp trai như vậy chứ?

Lâm Tư Dao suy nghĩ một hồi rồi tiện thể ngồi xuống chiếc ghế ở trước bàn dài.

Gia đình bốn người của Tể Tể đi đến chiếc bàn dài ở trong cùng rồi ngồi xuống.

Tương Tư Hoành quay lại nhìn Lâm Tư Dao và đột nhiên hỏi Tể Tể.

“Tể Tể ơi, liệu cô kia có trở thành một trong những vận đào hoa nát của anh Tư Cẩn không?”

Khóe miệng của Hoắc Tư Cẩn co giật, nhanh chóng nhét ly trà sữa chưa uống qua vào miệng Tương Tư Hoành.

“Tiểu Tương, bớt nói lại, uống trà sữa đi!”

Tương Tư Hoành: “… Ực… Ực…”

Kế Nguyên Tu không nhìn ra những thứ kia, tu vi của cậu bé bị thụt lùi nghiêm trọng, cậu bé cũng chỉ có thể giữ vững đôi tay không trở thành trong suốt trong tuần này và không nhìn thấy bất cứ điều gì.

Vì vậy sau khi Tương Tư Hoành hỏi xong thì cậu bé theo bản năng nhìn Tể Tể.

Tể Tể nhìn anh cả rồi nhìn Lâm Tư Dao ở đằng xa.

Lâm Tư Dao vừa hay nhìn về phía họ, khi bốn mắt nhìn nhau, cô ta mỉm cười rất thân thiện với họ, như thể không hề bận tâm đến việc họ đã khiến cô ta mất mặt.

Tể Tể nhìn sang chỗ khác và lắc đầu.

“Không đâu.”

Tương Tư Hoành kinh ngạc.

“Nhưng Tể Tể ơi, cô đó cứ nhìn chằm chằm anh Tư Cẩn đó.”

Hoắc Tư Cẩn nhéo sống mũi.

“Tiểu Tương, nếu hai ly cũng không đủ uống thì anh mua thêm hai ly khác cho em nhé?”

Tương Tư Hoành cười khúc khích gật đầu.

“Được ạ, được ạ, cảm ơn anh Tư Cẩn.”

Tể Tể ngây ngô bổ sung.

“Anh cả ơi, Tể Tể cũng muốn thêm hai ly, một ly trân châu khoai môn, một ly xanh lè xanh lét.”

Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu cùng lúc nói.

“Anh Tư Cẩn (Tư Cẩn), ly khác mà Tể Tể nói chính là trà chanh thái xanh giã nát trai đểu.”

Trong quán trà sữa tình cờ có cặp nam nữ thanh niên khác bước vào, cô gái giơ tay lên tát chàng trai một cái.

“Đồ đểu cáng!”

Hoắc Tư Cẩn: “…”

Hoắc Tư Cẩn đã đi tới quầy, giả vờ không nhìn thấy gì cả và nhàn nhạt nói.

“Ông chủ ơi, cho một ly trân châu khoai môn, ba ly trà chanh thái xanh giã nát trai đểu.”

Tên cặn bã bị bạn gái tát hung hăng ngẩng đầu lên và tức giận trừng mắt nhìn Hoắc Tư Cẩn.

“Thằng nhóc này, mày đang nói móc ai vậy?”

Hoắc Tư Cẩn: “…”

****

Hoắc Tư Cẩn không muốn tranh cãi với đối phương, cậu ấy mở ứng dụng thanh toán wechat trên điện thoại ra để thanh toán.

Tên cặn bã bị đánh nhanh chóng bước tới chất vấn với sắc mặt tối sầm.

“Nhóc con, vừa nãy có phải mày đang nói móc tao không?”

Hoắc Tư Cẩn nhàn nhạt giải thích.

“Không có.”

Tên cặn bã: “Thế tại sao mày lại gọi ba ly trà chanh thái xanh giã nát trai đểu?”

Hoắc Tư Cẩn nghiêng đầu ra hiệu tên cặn bã nhìn về phía Tể Tể, Tiểu Tương và Kế Nguyên Tu.

“Chú nhỏ và các em nhà tôi thích uống.”

Tên cặn bã hoàn toàn không tin.

“Đổi đi, nếu không thì đừng trách tao không khách sáo với mày!”

Hoắc Tư Cẩn nhìn vào tên cặn bã bằng ánh mắt lạnh lùng.

“Không khách sáo như nào?”

Tên cặn bã siết chặt nắm đấm, nắm đấm kêu lên răng rắc.

Ôn Giai Ninh, cô gái bên cạnh gã ta định thần lại rồi kéo ống tay áo của gã ta về phía sau.

“Đỗ Minh Gia, anh bị hâm hả! Người bắt cá hai tay là anh mà anh còn nổi khùng nổi điên với người ta làm gì? Đi thôi!”

Đỗ Minh Gia lập tức hất tay của Ôn Giai Ninh ra.

Ôn Giai Ninh bất ngờ không kịp đề phòng, cả người loạng choạng ngã sang bên phải.

Hoắc Tư Cẩn cauu chặt mày, nhanh chóng kéo chiếc ghế bên cạnh qua.

Ôn Giai Ninh nhanh tay lẹ mắt, vừa đúng vịn vào chiếc ghế nên mới đứng vững được và khỏi bị té ngã.

Cô ấy còn chưa kịp nói lời cảm ơn với Hoắc Tư Cẩn thì Đỗ Minh Gia đã nổi đóa.

“Ôn Giai Ninh, cô vừa nói tôi là đồ trai đểu thì nó lập tức gọi ba ly trà chanh thái xanh giã nát trai đểu, nó không phải nói móc tôi thì còn là ý gì nữa?”

Ôn Giai Ninh còn chưa kịp lên tiếng thì Đỗ Minh Gia lập tức nói thêm.

“Còn nữa, cô bảo vệ nó như vậy, vừa nãy nó còn kéo ghế qua giúp cô, mà hôm nay cô còn nhất mực phải đến đây mua trà sữa, nó có phải là tên bạn trai cũ mà cô không thể nào quên không?”

Khóe miệng của Hoắc Tư Cẩn co giật.

Cậu ấy quay người đi về phía Tể Tể mà không đợi trà sữa làm xong.

Vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy ba đứa nhỏ ở cách đó không xa đang chống đầu lên.

Chỉ có sắc mặt của Kế Nguyên Tu là tương đối dè dặt nhưng cậu ấy vẫn thấy rõ sự tò mò trong mắt cậu bé.

Tể Tể và Tiểu Tương thì không che giấu chút nào, hai đứa tò mò trợn to hai mắt, vươn cổ lên cố gắng hóng chuyện.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free