Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1683:
Giáo viên Tôn nhanh chóng liếc nhìn Hoắc Trầm Lệnh, thấy sắc mặt của giám đốc Hoắc không chút thay đổi thì cô ấy nói tiếp.
“Có lẽ ngày mai sẽ có phụ huynh đến trường mẫu giáo để tìm Tể Tể và anh Hoắc sau khi hỏi rõ nguyên nhân con của họ ban đêm sợ quỷ và la ầm ĩ.”
Hoắc Trầm Lệnh nhàn nhạt ừ một tiếng.
“Tôi hiểu nỗi lo lắng của cô Tôn, nếu ngày mai thực sự có trường hợp mà cô Tôn đã nói xảy ra thì cô Tôn bảo phụ huynh đó gọi thẳng cho tôi, hoặc bảo họ đến thẳng trụ sở của tập đoàn nhà họ Hoắc để tìm tôi.”
Giáo viên Tôn vội vàng mỉm cười gật đầu.
“Được, tôi hiểu rồi.”
Hoắc Trầm Lệnh nhìn giáo viên Tôn sắp toát mồ hôi trên chóp mũi và đang cố gắng khiến mình tỏ ra dịu dàng.
Nhưng giáo viên Tôn không phải Tể Tể, Hoắc Trầm Lệnh luôn vô cảm, ánh mắt sắc bén và điềm tĩnh với bên ngoài.
Cho nên… thực ra xét theo góc độ của giáo viên Tôn, sắc mặt của anh không hề thay đổi chút nào.
Ngay cả giọng nói của anh khi nói với cô ấy, hình như cũng… nghiêm túc hơn rất nhiều.
“Cô Tôn còn có chuyện gì khác nữa không?”
Giáo viên Tôn hãi hốt lắc đầu.
“Không có.”
Hoắc Trầm Lệnh gật đầu.
“Vậy tạm biệt.”
Giáo viên Tôn không dám nhìn Hoắc Trầm Lệnh nữa.
“Tạm biệt.”
…
Vào buổi chiều tan học, người đến đón Tể Tể là Hoắc Tư Cẩn đã lâu không về nhà.
Tể Tể, Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu đều rất vui khi gặp cậu ấy.
Sau khi tạm biệt bạn nhỏ Bạc Niên thì Tể Tể và Tương Tư Hoành lập tức lao về phía Hoắc Tư Cẩn như hai viên đạn đại bác nhỏ vậy.
“Anh cả!”
Hoắc Tư Cẩn vội vàng ngồi xổm xuống, dang rộng hai tay ra đón lấy hai đứa nhỏ.
“Tể Tể, Tiểu Tương.”
Hai đứa nhỏ âu yếm cạ vào trong vòng tay của cậu ấy.
Hoắc Tư Cẩn nhìn Kế Nguyên Tu ở đằng sau.
“Chú nhỏ.”
Kế Nguyên Tu với tư cách là một trưởng bối, thực sự không tiện lao tới và làm nũng trong vòng tay Hoắc Tư Cẩn giống như Tể Tể và Tương Tư Hoành.
Cậu bé bước đi rất vững vàng, khi gọi người cũng giống như một ông cụ non vậy, già dặn đến khó tả.
“Tư Cẩn!”
Hoắc Tư Cẩn vừa mới bế Tể Tể và Tương Tư Hoành lên, mỉm cười ừm một tiếng.
Bốn người nhanh chóng lên xe và đến khoa tiểu học để đợi Hoắc Tư Thần và Lục Hoài tan học.
Lúc này vẫn còn sớm, Hoắc Tư Cẩn dẫn ba đứa nhỏ đến quán trà sữa ở đối diện khoa tiểu học chờ đợi.
Tể Tể uống trà sữa và hỏi Hoắc Tư Cẩn.
“Anh cả, gần đây anh bận lắm sao?”
Gần đây Hoắc Tư Cẩn thật sự rất bận rộn.
“Gần đây quả thật hơi bận nhưng sau khi dự án này kết thúc, anh cả sẽ có thể đi học bình thường, đến lúc đó anh sẽ có thời gian đến đón Tể Tể, Tiểu Tương và chú nhỏ.
”
Tương Tư Hoành cũng hút một ngụm trà sữa.
“Anh Tư Cẩn, vậy anh hai của em thì sao? Gần đây cũng bận rộn với dự án giống như anh sao?”
Hoắc Tư Cẩn mỉm cười lắc đầu.
“Không phải, gần đây anh Tư Lâm được chuyển đến nơi khác để thực tập, anh ấy sẽ về vào dịp tết.”
Tương Tư Hoành ngoan ngoãn gật đầu.
Kế Nguyên Tu vừa mở miệng ra thì ngập tràn mùi vị của một trưởng bối.
“Tư Cẩn, cháu và Tư Lâm ở bên ngoài, có mang theo bùa hộ mệnh… mà Tể Tể đưa cho không?”
Hoắc Tư Cẩn cười ha hả.
“Chú nhỏ, bọn cháu đều có mang theo.”
Mặc dù có máu Minh Vương bảo vệ họ nhưng nếu thật sự gặp phải con quỷ mạnh mẽ thì họ cũng không muốn khiến Tể Tể từ nơi xa xôi chạy đến giải cứu họ.
Kế Nguyên Tu hài lòng gật đầu.
“Vậy… nhất định phải mang theo bùa hộ mệnh, nhà họ Kỷ rất không đứng đắn.”
Hoắc Tư Cẩn biết nhà họ Kỷ đang âm thầm làm chuyện xấu nên cậu ấy và anh cả Hoắc Tư Lâm luôn rất cảnh giác.
Khi cả nhà đang nói chuyện thì đôi mắt to của Tể Tể chuyển động, chợt trợn mắt nhìn chằm chằm vào một hướng nào đó.
“Ơ?”
Đám người Hoắc Tư Cẩn cùng lúc nhìn cô bé.
“Tể Tể, sao vậy?”
Tể Tể hút một ngụm trà sữa ở trước mặt, ngẩng đầu lên ra hiệu các anh nhìn về phía cổng khoa tiểu học ở đối diện.
“Đó là chú Ngô, Tể Tể mới gặp vào tối qua.”
Đám người Hoắc Tư Cẩn lập tức hiểu ý của Tể Tể.
Chung quy nếu không có vấn đề gì thì Tể Tể sẽ không đột nhiên nhắc đến chú Ngô này.
Hoắc Tư Cẩn nhướng mày.
“Tể Tể, chú Ngô đó sao vậy?”
Tể Tể hút một ngụm trà sữa, mơ hồ giải thích.
“Chú Ngô hư lắm, không nghe lời của Tể Tể, chú ấy đến ăn cơm với các cô gái.”
Đám người Hoắc Tư Cẩn: “…”
****
Đối diện cổng khoa tiểu học, Ngô Hạo vừa đến được một phút.
Một người phụ nữ mặc váy liền thân màu cà phê từ trong trường bước ra, còn chưa kịp đi đến trước mặt Ngô Hạo thì một chiếc xe hơi màu đen đột nhiên dừng lại ở ven đường.
Cửa hàng ghế sau mở ra, A Vong đưa tay ra kéo Ngô Hạo ở ven đường lên xe.
Hứa Liệt ở chỗ ghế lái đạp ga và đưa hai người rời đi một cái vụt.
Lâm Tư Dao tan làm sớm ra đây chuẩn bị hẹn hò: “…”
Lâm Tư Dao giận đến xanh mặt.
Nhưng như thể đã nghĩ đến điều gì đó, cô ta không hề mất bình tĩnh mà vẫy tay chào chiếc xe hơi đã lao đi, nụ cười tiêu chuẩn đến mức chỉ lộ ra tám chiếc răng.
Trong quán trà sữa đối diện, Tương Tư Hoành chợt nhìn sang chỗ khác và nhìn Tể Tể.
“Tể Tể ơi, cô đó là quỷ hay quỷ hút máu?”