Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1682:
Cô Tôn còn chưa kịp lên tiếng thì ngoài Bạc Niên ra, đám bạn nhỏ bắt đầu nháo nhào hỏi.
“Tể Tể, cậu có hai người cha sao?”
“Tể Tể, cho nên trên đời này thật sự có quỷ à.”
“Tể Tể, lỡ như có quỷ đến tìm tớ vào ban đêm thì phải làm sao đây? Hôm qua tớ đã lén ăn mất một cái đùi gà, liệu tối nay quỷ có đến ăn mất chân của tớ không?”
…
Giáo viên Tôn và giáo viên Lý đưa mắt nhìn nhau, giáo viên Lý vội vàng tìm cớ kéo Tể Tể sang phòng nghỉ ngơi bên cạnh.
Giáo viên Tôn không hề thở phào nhẹ nhõm mà bảo giáo viên sinh hoạt đến, đưa Kế Nguyên Tu, Tương Tư Hoành và Bạc Niên đến phòng nghỉ ngơi.
“Nhanh lên.”
Giáo viên sinh hoạt tay chân luống cuống dắt Kế Nguyên Tu, Tương Tư Hoành và Bạc Niên đi.
Giáo viên Tôn bật ti vi lên và phát những bài hát thiếu nhi mà bọn trẻ rất thích gần đây.
Thấy các bạn nhỏ bị nhạc thiếu nhi thu hút, giáo viên Tôn vội vàng ra hiệu mọi người hát bài thiếu nhi cùng cô ấy, dùng đủ mọi cách để khiến sự chú ý của các bạn nhỏ đều đổ dồn về phía cô ấy.
Nếu để hiệu trưởng hay các giáo viên khác nhìn thấy lớp họ hở ra là dạy bọn trẻ nói chuyện ma quỷ thì chuyện này còn ổn được sao?
Trong giờ nghỉ trưa, Tể Tể, Kế Nguyên Tu, Tương Tư Hoành và Bạc Niên đều đến nhà bếp sân sau để ăn cơm, giáo viên Tôn dành chút thời gian ra để gọi cho Hoắc Trầm Lệnh.
“Xin chào anh Hoắc, tôi là cô Tôn của trường mẫu giáo quốc tế song ngữ Hán Ninh, chiều nay anh có thể đến trường mẫu giáo một chuyến được không?”
Cha nuôi Hoắc đang trên đường đi họp.
Khi nghe thấy những gì giáo viên Tôn nói thì anh dừng bước lại, giọng nói trầm thấp bình tĩnh.
“Cô Tôn, chiều nay ba giờ tôi sẽ đến.”
****
Ba giờ chiều, Hoắc Trầm Lệnh đúng giờ xuất hiện ở cổng trường mẫu giáo.
Giáo viên Tôn đã chờ đợi từ sớm.
Thấy Hoắc Trầm Lệnh đến nơi, cô ấy vội vàng tiến lên vài bước và dẫn anh đến phòng làm việc của lớp mầm trong trường mẫu giáo.
Trong phòng làm việc chỉ có hai người họ, cửa phòng làm việc rộng mở, giáo viên Tôn mỉm cười chào hỏi vài câu ngắn gọn rồi mới đi vào chủ đề chính.
“Anh Hoắc, chuyện là như vầy. Tể Tể…”
Hoắc Trầm Lệnh trở nên căng thẳng.
Nhưng anh không lên tiếng ngắt lời của giáo viên Tôn.
Giáo viên Tôn sắp xếp lại lời nói của mình rồi vô cùng uyển chuyển hỏi.
“Anh Hoắc, thường ngày Tể Tể ở nhà có thường xuyên xem những loại phim kinh dị như phim ma quỷ hoặc hoạt hình truyện tranh gì không?”
Hoắc Trầm Lệnh đại khái biết được chuyện gì đang xảy ra rồi.
“Cô Tôn, bản thân Tể Tể sẽ không xem những thứ đó.”
Giáo viên Tôn lập tức bắt được chỗ sơ hở trong lời nói của anh.
“Vậy… những đứa trẻ khác của anh Hoắc có xem không?”
Hoắc Trầm Lệnh lập tức đổ lỗi cho đứa con trai út cứ hễ rảnh rỗi là ôm điện thoại lướt xem video.
“Anh ba của Tể Tể, Tư Thần thích xem hơn.”
Giáo viên Tôn cảm thấy an ủi được phần nào.
Tể Tể không có sở thích đó là tốt, cô bé còn nhỏ nên dễ dạy dỗ hướng dẫn hơn.
“Hóa ra là vậy, anh Hoắc, anh xem sau khi Tể Tể tan học về nhà, liệu anh có thể cố gắng đừng để cô bé xem những bộ phim kinh dị đó với anh ba nữa được không?”
Hoắc Trầm Lệnh gật đầu đồng ý.
“Tôi sẽ bảo người nhà để ý cẩn thận hơn.”
Nếu lần sau lại bị mời phụ huynh bởi lý do ma quỷ tương tự như vậy thì anh hoàn toàn có lý do nói với giáo viên Tôn rằng không phải anh vô trách nhiệm, mà là người nhà không để mắt tới.
Dù sao thì… trường hợp của Tể Tể… không thể nào không thấy ma quỷ được!
Nhưng Tể Tể thường sẽ không chủ động nhắc đến những chuyện này với mọi người bên ngoài.
Mà tại sao hôm nay lại nhắc tới vậy?
Nghĩ đến vấn đề này, Hoắc Trầm Lệnh hỏi thẳng giáo viên Tôn.
“Cô Tôn, hôm nay Tể Tể đã chủ động nhắc đến chuyện ma quỷ với các bạn nhỏ sao?”
Giáo viên Tôn vội vàng lắc đầu giải thích.
“Không phải, đó là do một bạn nhỏ khác trong lớp nhắc đến trước.”
Hoắc Trầm Lệnh lộ vẻ mặt bình tĩnh.
“Cô Tôn có thể nói ra tình hình cụ thể của lúc đó được không?”
Giáo viên Tôn gật đầu, kể lại tình hình cụ thể khi đó mà cô ấy đã trau chuốt lại, cô ấy không hề nhắc đến tên cụ thể của các bạn nhỏ.
Giọng nói của Hoắc Trầm Lệnh trở nên nhàn nhạt hơn rất nhiều.
“Vậy ý của cô Tôn là phụ huynh của học sinh trong lớp Tể Tể tin vào chuyện phong thủy ư?”
Nụ cười của giáo viên Tôn có chút gượng gạo.
“Chuyện này… anh Hoắc, chúng ta…”
Nhìn thấy vẻ lúng túng căng thẳng của giáo viên Tôn, Hoắc Trầm Lệnh quay mặt đi nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Cô Tôn không cần phải căng thẳng, tôi chỉ tùy ý hỏi xem thôi, dù sao thì hiện nay còn rất ít người tin vào chuyện phong thủy, mà người thực sự có thể học được tinh túy của phong thủy thì càng ít hơn.”
Lòng bàn tay của giáo viên Tôn căng thẳng đến toát mồ hôi.
“Đúng vậy! Ý của Tể Tể là phụ huynh của bạn trong lớp bị lừa nên cũng chỉ xuất phát từ lòng tốt.”
Mặc dù giáo viên Tôn sợ hãi trước áp lực kiềm chế và vô hình của giám đốc Hoắc nhưng với tư cách là một giáo viên thì cô ấy cũng phải cắn răng nói tiếp.
“Tôi sợ rằng các bạn nhỏ trong lớp nghe quá nhiều thông tin về ma quỷ rồi tin vào chuyện trên đời này thực sự có ma quỷ, đến lúc đó về nhà ầm ĩ, vậy ngày mai đi học…”