Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1681:

Sau khi uống nước và ăn trái cây bữa phụ xong, các bạn nhỏ lại được tự do hoạt động một hồi mới bắt đầu vào tiết mỹ thuật.

Cô Tôn cười tủm tỉm bắt đầu giảng bài.

Chủ đề của tiết mỹ thuật ngày hôm nay là “Cha của con.”

Mỗi bạn nhỏ sẽ dùng bút màu hoặc giấy màu để ghép hoặc vẽ ra dáng vẻ của cha mình.

Vào cuối giờ tiết mỹ thuật, cô sẽ hỏi mỗi bạn nhỏ một câu hỏi.

Cha thích gì nhất?

Các bạn nhỏ rất hăng hái.

Khi tiết mỹ thuật sắp kết thúc thì cô vừa kiểm tra tác phẩm “Cha của con” của từng bạn nhỏ, vừa đặt câu hỏi cho các người bạn nhỏ.

“Triệu Hưng Nghi, cha của con thích gì nhất vậy?”

Triệu Hưng Nghi mũm mĩm.

“Cha của con thích điện thoại nhất!”

Kết quả này nằm trong dự đoán của cô Tôn, cô ấy mỉm cười gật đầu rồi hỏi bạn nhỏ tiếp theo.

“Trương Văn Khoa, cha của con thích gì nhất?”

Trương Văn Khoa trắng nõn và có ánh nhìn ngây ngô, thế mà lại nói ra một câu khiến mọi người kinh ngạc.

“Cô Tôn ơi, cha của con thích chân dài nhất!”

Khóe miệng của cô Tôn co giật.

Tể Tể ngây thơ không hề lướt xem các loại video ngắn gì cả và cha nuôi trần gian cũng chưa từng xem những thứ lộn xộn này, cho nên cô bé thắc mắc hỏi Trương Văn Khoa.

“Trương Văn Khoa ơi, chân dài là gì vậy?”

Chung Linh Linh ở bên cạnh Trương Văn Khoa ngây ngô giải thích.

“Tể Tể, chân dài chính là những cô gái xinh đẹp có đôi chân dài trắng trẻo!”

Tể Tể lập tức hiểu được.

“À, cha của Trương Văn Khoa thích cô gái xinh đẹp nhất!”

Trương Văn Khoa cười khúc khích.

Cô Tôn nhịn cười và hỏi bạn nhỏ tiếp theo, vừa đúng là Chung Linh Linh.

“Chung Linh Linh, cha của con thích gì nhất?”

Lời của Chung Linh Linh thật khiến người ta bất ngờ.

“Cô Tôn, cha của con thích thầy phong thủy nhất!”

Cô Tôn: “… Khụ khụ, Linh Linh à, con về nhà nói với cha rằng phải tin tưởng vào khoa học nhé.”

Chung Linh Linh vui vẻ gật đầu.

“Con nhớ rồi ạ cô Tôn, ngay cả mẹ của con cũng nói như vậy nhưng cha của con lại rất thích thầy phong thủy. Nhưng mà cô Tôn ơi, thầy phong thủy là gì vậy? Khoa học là gì vậy? Tại sao cha của con lại lăng nhăng như vậy, mỗi tháng đều thích thầy phong thủy khác nhau?”

Cô Tôn khó khăn trả lời.

“Khoa học chính là phải học hành chăm chỉ, tiến bộ mỗi ngày, còn thầy phong thủy là…”

Chung Linh Linh lập tức hiểu được.

“Cô Tôn, con biết rồi, thầy phong thủy chính là không học hành chăm chỉ, tiến bộ mỗi ngày đúng không?”

Cô Tôn cứng họng.

Tể Tể hiểu chuyện này.

Tể Tể vội vàng giải thích.

“Không, không phải đâu, Linh Linh, thầy phong thủy còn được gọi là thầy âm dương.

Người mà cha cậu kiếm chắc hẳn là những người chuyên xem căn cứ nhà ở và mộ phần của người khác.”

Chung Linh Linh vội vàng gật đầu.

“Đúng vậy! Tớ nghe cha mẹ tớ nói rằng muốn di dời mộ phần cho bà cố nhưng bà cố của tớ đang được chôn ở quê, tớ nghe lén được họ nói rằng đang chọn nghĩa địa.”

Khi nói đến đây thì đứa trẻ có chút không vui.

“Tể Tể ơi, cậu nghĩ xem bà cố của tớ đang ngủ ngon lành ở quê mà bất chợt đổi một chỗ ngủ khác, xung quanh còn có rất nhiều người, liệu bà cố của tớ có thể thích nghi được không?”

Tể Tể cẩn thận suy nghĩ một hồi rồi công bằng lắc đầu.

“Tất nhiên là không thể thích nghi được rồi.”

Tể Tể đã sống ở địa phủ vài năm nên cô bé biết cư dân địa phủ đều thích nghĩa địa ban đầu của mình.

Thậm chí có nhiều ông cụ và bà cụ phàn nàn con cháu bất hiếu.

Rời xa quê nhà đến nơi khác phát triển, sau khi phát triển tốt thì dọn ra bên ngoài định cư luôn.

Mấy năm liền không về quê thăm mộ.

Khó khăn lắm mới về quê thăm mộ một chuyến, họ không phải là không tìm được mộ thì là thăm nhầm mộ…

Khiến cho nhiều ông cụ bà cụ phải báo mộng cho con cháu ngay trong đêm, nói rằng họ đã thăm nhầm mộ rồi, đó là mộ của ông hai hoặc là mộ của ông năm Vương của thôn Vương Gia bên cạnh…

Đây không phải là điều khiến các ông cụ bà cụ giận nhất, mà điều giận nhất là con cháu hậu bối đột nhiên di chuyển mộ của họ đi.

Nếu không phải địa phủ có quy định rõ ràng là cư dân địa phủ không được hù dọa người sống thì các ông cụ bà cụ muốn “nhát quỷ” đám con cháu hậu bối của mình, chửi mắng họ xối xả ngay tại chỗ!

Chung Linh Linh gật đầu.

“Tớ biết rồi, tớ về sẽ nói với cha mẹ rằng đừng di dời mộ của bà cố!”

Đứa nhỏ không hề biết việc di dời mộ có ý nghĩa gì nhưng đứa nhỏ lại rất tin tưởng Tể Tể.

Gần như tin hết những gì Tể Tể nói.

Tể Tể cười khúc khích.

“Được thôi! Nhưng Linh Linh à, nếu cha của cậu kiên quyết muốn di dời mộ của bà cố thì cậu có thể dẫn cha đến tìm Tể Tể, Tể Tể có thể xem giúp và đảm bảo chính xác hơn đám thầy phong thủy kia.”

Chung Linh Linh vui tươi đáp lời.

“Được.”

Giáo viên Tôn và giáo viên Lý càng nghe thì càng cảm thấy bất ổn.

Nếu Tể Tể và Linh Linh nói tiếp nữa thì có lẽ họ sẽ nhắc đến những chuyện ma quỷ thần thánh, thế là giáo viên Tôn vội vàng nói.

“Được rồi, đến lượt bạn nhỏ tiếp theo trả lời câu hỏi của cô rồi. Người nhỏ tiếp theo là… Tể Tể, Tể Tể ơi, cha của con thích gì nhất?”

Tể Tể vui vẻ trả lời.

“Cô Tôn, cha Hoắc của Tể Tể thích đi làm nhất, còn cha Minh của Tể Tể thích đánh quỷ hư nhất!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free