Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1680:
Cha nuôi Hoắc: “…”
Cha nuôi Hoắc chợt nhìn thấy những chiếc răng nanh sắc nhọn của Tiểu Tương qua các kẽ tay, thế là anh vội vàng bế cậu ấy lên và cũng bế cả con gái cưng.
“Đi thôi, chúng ta về nhà.”
Đợi trưởng đội thi công: “Sếp ơi, ván… ván gỗ này đã vỡ vụn rồi.”
Mặc dù họ thật sự không biết đã xảy ra chuyện gì.
Có một vệ sĩ nói: “Thưa sếp, chúng tôi đã tìm một vòng rồi nhưng cũng không phát hiện được bất kỳ dấu vết nào của thuốc súng và chất nổ, thay vào đó nó lại hơi giống như… bị sấm sét đánh nổ tung vậy.”
Ngay khi Tể Tể vừa định giải thích thì cha nuôi Hoắc đã lên tiếng trước.
“Chính là sấm sét, trước đây tôi đã nói rồi, ở dưới lòng đất của nhà cũ có thiết bị dẫn lôi.”
Đội trưởng đội thi công: “…”
Đội trưởng đội thi công đã làm nghề xây dựng này biết bao nhiêu năm rồi, chẳng lẽ đến việc dưới lòng đất nhà cũ nhà họ Hoắc có thiết bị dẫn lôi hay không mà mình cũng có thể không biết ư?
Sếp đang lừa họ.
Khi đội trưởng đội thi công muốn nói thêm gì nữa thì sếp đã bế cô Tể Tể và cậu Tiểu Tương rời đi.
Lăng Phong dẫn theo vài vệ sĩ nhanh chóng đuổi theo nhưng bị cha nuôi Hoắc ngăn lại.
“Lăng Phong, các cậu để lại một nhóm người ở đây phụ giúp nhà cũ, những người còn lại thì về thẳng tập đoàn nhà họ Hoắc.”
Lăng Phong: “Sếp, vậy anh thì sao?”
Cha nuôi Hoắc bế hai bạn nhỏ mẫu giáo trong vòng tay.
“Tôi sẽ lái xe đưa Tể Tể và Tiểu Tương về trang viên nhà họ Hoắc.”
Dứt lời, cha nuôi Hoắc lại nghĩ đến điều gì đó và bổ sung thêm.
“Tìm xem Chu Đại Phúc và Hoàng Tử Duẫn đang ở đâu, đưa chúng tới đây, tôi sẽ mang chúng về cùng.”
Lăng Phong vội vàng gật đầu.
“Vâng, sếp.”
Vài vệ sĩ ở bên cạnh: “…”
Chu Đại Phúc, Hoàng Tử Duẫn, con heo đen mập như quả bóng và con chó vàng gầy gò đó sao?
Xin đừng bị sét đánh chết đấy!
Lúc đó do đang xây lại nhà cũ, chiếc xe dừng ở chỗ khá xa nên chiếc xe không bị sét đánh thành mảnh vụn.
Hoắc Trầm Lệnh bế hai đứa nhỏ lên xe, không bao lâu sau thì Lăng Phong bế Chu Đại Phúc đang ngủ khò khò và Hoàng Tử Duẫn có tinh thần không được tốt lắm đến.
Khi anh ấy chuẩn bị đặt một con heo và một con chó vào cốp xe thì Tể Tể ngây ngô nói.
“Chú Lăng, để chúng ở chỗ Tể Tể là được rồi.”
Lăng Phong mỉm cười gật đầu, đặt một con heo và một con chó lên chiếc đệm mềm ở hàng ghế sau.
Cửa xe đóng lại, cha nuôi Hoắc nhìn Tể Tể và Tiểu Tương qua kính chiếu hậu.
Lúc này Tương Tư Hoành mới dám lộ khuôn mặt của mình ra.
Khi hai đứa nhỏ đang định xin lỗi thì cha nuôi Hoắc lên tiếng trước.
“Tiểu Tương, cháu bị thương rất nặng đúng không? Chúng ta đến tìm cha ruột của cháu trước nhé?”
Tương Tư Hoành vội lắc đầu.
“Không nặng, không nặng, chỉ là trông hơi thê thảm thôi, chú hai, cháu về tắm trăng một hồi là ngày mai sẽ đẹp đẽ trở lại.”
Cha nuôi Hoắc gật đầu rồi lại nhìn Tể Tể.
Tể Tể cười khúc khích.
“Cha ơi, Tể Tể cũng rất tốt và không buồn ngủ chút nào.”
Cha nuôi Hoắc cau mày hỏi con gái cưng.
“Con đã so tài với ai mà trở nên thê thảm đến vậy?”
Nụ cười của Tể Tể càng rạng rỡ hơn, cô bé rất tự hào, ưỡn người lên thẳng tắp.
“Chú Thiên Đạo! Chú Thiên Đạo trông còn thảm hơn Tể Tể!”
Cha nuôi Hoắc: “…”
Thế thì Thiên Đạo đúng là thê thảm!
Thiên đạo trên trời cao: “…”
Minh Tể Tể đã trở về trần gian rồi thì tại sao nó còn muốn nhìn con bé khốn kiếp đó nữa?
À!
Đó là để tự ngược đãi bản thân!
****
Hai ngày sau, vào thứ hai.
Tể Tể và Tương Tư Hoành đeo cặp nhỏ lên và cùng chú nhỏ Kế Nguyên Tu đến trường mẫu giáo.
Bạn nhỏ Bạc Niên vừa nhìn thấy Tể Tể là lập tức vui mừng bật khóc.
Hu hu nhào tới ôm chầm lấy Tể Tể khóc lóc ầm ĩ.
“Hu hu… Tể Tể ơi, cuối cùng em cũng đi học rồi, nếu em còn không đi học thì anh sẽ nhớ em đến chết mất, hu hu hu…”
Tể Tể vội ôm lấy cậu bé để an ủi.
“Anh Tiểu Niên, Tể Tể cũng rất nhớ anh. Bây giờ Tể Tể đã đi học rồi nên anh Tiểu Niên không cần phải nhớ Tể Tể đến chết nữa.”
Những bạn nhỏ khác cũng vây quanh.
“Tể Tể ơi, bọn tớ cũng nhớ cậu.”
“Tiểu Tương ơi, bọn tớ cũng nhớ cậu.”
Giáo viên Tôn và giáo viên Lý sợ bọn nhỏ sẽ đồng loạt bật khóc.
Kế Nguyên Tu, Tể Tể và Tương Tư Hoành còn sợ điều đó hơn họ.
Khi bọn trẻ bĩu môi sắp khóc thì Tể Tể và Tương Tư Hoành nói với họ bằng giọng to nhất.
“Đừng khóc! Không được khóc! Nếu không thì ngày mai Tể Tể sẽ lại xin nghỉ phép và không đi học nữa.”
Tương Tư Hoành nói càng tàn nhẫn hơn.
“Đừng khóc, nếu không ngày mai tớ và Tể Tể sẽ cùng nhau chuyển trường, đến trường mẫu giáo khác học.”
Các bạn nhỏ muốn khóc: “…”
Giáo viên Tôn và giáo viên Lý thấy vậy thì vội vàng cầm giấy cứng lên đánh lạc hướng của các bạn nhỏ.
“Nào, các bạn nhỏ ơi, lát hồi chúng ta sẽ có tiết mỹ thuật, cô sẽ phát cho mỗi bạn một tấm giấy cứng, hôm nay mỗi một bạn nhỏ đều có thể tự do lựa chọn màu sắc của giấy cứng đấy.”
Sự chú ý của bọn trẻ quả thực đã bị thu hút qua đây.
“Cô ơi, con muốn màu xanh lá cây.”
“Cô ơi, con muốn màu tím.”
“Cô ơi, con muốn màu trắng.”
…
Tể Tể, Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu khẽ thở phào nhẹ nhõm.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ