Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1679:

Mà còn có độ sâu khác nhau.

Cái hố nông nhất khoảng hai ba mét, cái hố sâu nhất khoảng mười bốn mười lăm mét, đủ để xây bốn năm tầng hầm để xe.

Lăng Phong dẫn theo đám vệ sĩ và các nhân viên đội thi công đứng ở hai bên Hoắc Trầm Lệnh, do số lượng người đông nên họ đã vây kín cái hố lớn có đường kính mười hai mười ba mét.

Đầu óc của họ có chút trống rỗng.

Thiên Đạo đã xóa sạch ký ức khi đó của họ qua cơn mưa lớn nên hàng trăm người này đều đang hoang mang.

“Sếp ơi, chuyện gì… đang xảy ra vậy?”

Cha nuôi Hoắc nhớ rõ mọi thứ do anh có máu Minh Vương mà Tể Tể cho.

Anh vốn còn đang suy nghĩ phải làm sao để nói cho qua mọi chuyện nhưng lúc này nghe thấy đội trưởng đội thi công nói như vậy thì anh cảm thấy kinh ngạc, nhưng anh vẫn cẩn thận hỏi thêm.

“Chẳng phải mọi người đều đứng đây theo dõi sao?”

Đội trưởng đội thi công nhìn các công nhân, các công nhân đồng loạt lắc đầu và đội trưởng đội thi công cũng lắc đầu.

Mọi người đều lộ vẻ bối rối.

“Sếp ơi, chúng tôi… chỉ nhớ cô Tể Tể và cậu Tiểu Tương đã về rồi, à, còn có bà ba Hoắc nữa… Ủa? Bà ba Hoắc đâu rồi?”

Hoắc Trầm Lệnh đã tận mắt nhìn thấy con gái cưng dùng thuật pháp đưa bà ba Hoắc đi về nhưng lúc này anh lập tức giả vờ như không biết gì cả.

“Tôi cũng không thấy. Vừa nãy mưa gió quá lớn nên có lẽ đã tự đi về rồi.”

Đội trưởng đội thi công gật đầu.

“Có lẽ vậy, dù sao thì tình trạng sức khỏe của bà ta vốn không được tốt, nếu lại bị mắc mưa thì việc có thể chịu đựng được hay không thì thật khó nói.”

Các công nhân thi công gật đầu đồng ý.

“Đúng!”

Lăng Phong và các vệ sĩ đã nhìn nhau vô số lần.

Cuối cùng, mọi người đều có được câu trả lời giống như đám công nhân thi công.

Chỉ với một cơn mưa lớn, họ không còn nhớ được gì cả.

Nhưng lúc này, một nền móng lành lặn lại biến thành một khu vực thảm họa sau chiến tranh giống như bị ném bom vậy, với tư cách là vệ sĩ của nhà họ Hoắc thì họ sao có thể gánh được chứ.

Lăng Phong đi lên trước một bước.

“Sếp, chỗ này…”

Hoắc Trầm Lệnh giơ tay lên ngăn những lời nói tiếp theo của anh ấy lại.

“Bây giờ khoan nói đã, dẫn Tể Tể và Tiểu Tương lên trước đi.”

Anh phải bố trí lại đội công nhân thi công thiết kết lại sơ đồ ngôi nhà phù hợp dựa theo địa hình hiện giờ để xây dựng nhà cũ trong thời gian ngắn nhất, dù sao vì họ còn phải về cúng tổ tiên và ở lại vài hôm trong dịp tết.

Nếu ông cụ và bà cụ ở nhà biết được lần này anh về đây phá hủy nhà cũ thì…

Hoắc Trầm Lệnh nhéo sống mũi, ngẩng đầu lên lặng lẽ nhìn trời.

Đội trưởng đội thi công đi tới, thấp giọng hỏi.

“Sếp ơi, ngôi nhà này… hay là đổi nơi khác để xây lại đi?”

Hoắc Trầm Lệnh lập tức từ chối.

“Không được! Ngôi nhà phải ở ngay đây!”

Đội trưởng đội thi công chân thành đề nghị.

“Sếp ơi, chỗ này… bây giờ quá bừa bộn, chỉ việc lấp lại những cái hố to này thôi cũng cần tốn rất nhiều cát đá xi măng, để chắc chắn và..”

Hoắc Trầm Lệnh lặng lẽ nhìn đội trưởng đội thi công.

“Một tỉ đủ không?”

Đội trưởng đội thi công sững sốt một hồi thì vội vàng gật đầu.

“Đủ đủ đủ! Cho dù những cái hố kia có nhiều gấp đôi, không, gấp ba hoặc gấp bốn đi nữa thì khoản tiền đó cũng đủ rồi!”

Hoắc Trầm Lệnh: “Nhất định phải hoàn công trước tháng mười hai âm lịch, bảo đảm rằng chúng tôi có thể vào ở trong tháng chạp!”

Đội trưởng đội thi công ưỡn ngực gật đầu.

“Thưa sếp, chỉ cần bên nhà thiết kế đưa ra bản vẽ đủ nhanh thì anh cứ yên tâm về năng lực làm việc của tôi!”

Hoắc Trầm Lệnh lấy điện thoại ra gọi cho bên nhà thiết kế.

Sau khi anh nói xong yêu cầu cụ thể của mình thì đám người Lăng Phong đã kéo Tể Tể và Tiểu Tương ra khỏi hố sâu.

Không phải họ không muốn bế hai đứa nhỏ, hai đứa nhỏ này rõ ràng không lớn nhưng lại nặng chịch như hai quả tạ ngàn cân vậy.

Nếu ở trên con đường thông thường, họ vẫn có thể nghiến răng nghiến lợi bế đi được một đoạn đường, nhưng với hố sâu hơn mười mét hỗn độn này, họ thực sự rất bất lực.

May thay hai đứa nhỏ ngoan ngoãn và dùng sức, hì hục cùng họ leo lên.

Lăng Phong nhìn hai đứa nhỏ giống như hai người dân tị nạn, anh ấy hít sâu một hơi.

“Sếp, cô Tể Tể và cậu Tiểu Tương đã đến rồi. Tôi đã gọi cho bên phía bệnh viện nhưng có lẽ họ phải nửa tiếng nữa mới có thể đến được đây.”

Hoắc Trầm Lệnh kết thúc cuộc gọi, xoay người nhìn sang con gái cưng và đứa cháu nhỏ.

Hay lắm.

Vừa nãy cách khá xa nên anh không thể thấy rõ được.

Lúc này ở gần nên thấy rõ, quần áo trên người của hai đứa nhỏ này đúng là rách đến tả tơi.

Tể Tể không có vết thương nào trên mặt, trên cánh tay hay trên đùi, cả người trông càng trắng hơn. Cô bé trắng đến phát sáng khi ở dưới ánh mặt trời, khuôn mặt nhỏ bé hồng hào và sáng ngời.

Tiểu Tương thì thê thảm hơn.

Quần áo của cậu ấy tả tơi hơn Tể Tể không biết bao nhiêu lần, chỉ có vùng mông nhỏ khá hơn chút, có thể che lại đỡ mắc cỡ.

Tóc tai như rơm rạ khô héo, cả khuôn mặt được bàn tay nhỏ che lại, vùng da để lộ ra xanh xanh tím tím, không có chỗ nào là lành lặn cả.

May thay cậu ấy kiểm soát được những móng tay, không biến thành dáng vẻ xanh xám dài ngoằng đáng sợ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free