Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1678:

Thiên Đạo im lặng.

Nó đã làm gì đứa bé Minh Tể Tể này sao?

Rõ ràng là bà cô tổ Minh Tể Tể này đã hung hăng đánh nó một trận mà!

Đánh xong rồi mà hai mắt còn tỏ ra hoang mang!

Và người cuối cùng bị tổn thương chỉ có mình nó ư?

Thiên Đạo không tin.

Nhưng nó không ăn nói nặng lời với Minh Tể Tể nữa.

Lỡ như lại chọc thức Quy tắc Địa phủ thì được không bù mất.

Vì vậy Thiên Đạo dịu dàng mỉm cười.

“Tể Tể, cháu có thấy khó chịu ở đâu không?”

Phổi bị thương nặng, xương cốt gãy nát, chắc hẳn vẫn đang tái tạo phát triển nên toàn thân đều đau nhức đúng không?

Tể Tể cảm nhận một hồi, sau đó cúi đầu xuống nhìn cái bụng nhỏ của mình.

Cái bụng nhỏ không còn phình lên như quả dưa hấu nhỏ nữa.

Cả người đều vô cùng thoải mái và nhẹ nhõm.

Tể Tể nhảy lên giữa không trung hai lần.

“Không có, bổn Tể Tể rất ổn!”

Quả nhiên phải tìm Thiên Đạo để đánh nhau, sau khi đánh xong thì toàn bộ sức mạnh đều được luyện hóa.

Cảm thấy sức mạnh của bản thân lại được nâng cao rồi!

Tể Tể vui mừng cười toe toét đến thấy cả hàm răng trắng.

“Chú Thiên Đạo, còn chú thì sao?”

Phần phổi vẫn đang tự chữa lành, Thiên Đạo đau đớn khắp người: “…”

Hay lắm!

Minh Lệnh Pháp thức tỉnh một lần và khiến cho cơ thể của Minh Tể Tể cũng được cô đọng tu luyện.

Sức mạnh của con nhóc này đã được tăng lên rõ rệt đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường!

Còn một Thiên Đạo như nó lại trở thành kẻ tu luyện chung tội nghiệp!

Thiên Đạo nén cảm xúc hỗn loạn trong lòng xuống mà mỉm cười nhìn Minh Tể Tể.

“Chú cũng ổn.”

Bây giờ nó hoàn toàn không muốn nhìn thấy Minh Tể Tể, thế là không đợi Minh Tể Tể lên tiếng, nó đã lập tức hất tay ném cô bé ra khỏi kết giới vực thẳm.

Đồng thời cảnh cáo Minh Tể Tể.

“Đây không phải là nơi một quỷ thai địa phủ như cháu nên đến, chỉ lần này thôi và không có lần sau!”

Bụng của Tể Tể không còn căng phình nữa nên cô bé chẳng thèm tranh cãi với Thiên Đạo.

Cô bé đã suy nghĩ rất rõ ràng.

Việc có đến đây hay không thì Thiên Đạo không có quyền quyết định!

Cô bé có thể đến lần đầu tiên thì chắc chắn có thể đến lần thứ hai!

Việc có đi hay không thì cô bé mới là người quyết định!

Cô bé để mặc cho thân hình mũm mĩm của mình rơi từ trên trời cao xuống, cô bé vươn vai, nheo mắt lại và cười toe toét.

Mãi đến khi bên tai vang lên tiếng kêu kinh ngạc của anh Tiểu Tương.

“Tể Tể!”

Tể Tể vội quay đầu lại nhìn.

“Anh Tiểu Tương?”

Tương Tư Hoành xuất hiện trong tầm mắt của Tể Tể với mái tóc đỏ và đôi mắt đỏ, áo quần rách rưới, toàn thân bốc lên khói đen và lộ ra những chiếc răng nanh đáng sợ.

Tể Tể sợ hãi giật mình, đau lòng đi vòng quanh Tương Tư Hoành để kiểm tra.

“Anh Tiểu Tương, anh bị sấm sét Thiên Đạo đánh đến thật tàn tạ.”

Tương Tư Hoành không quan tâm đến những vết thương trên người mình.

Cậu ấy cũng đi vòng quanh Tể Tể nhiều lần.

Cậu ấy càng nhìn thì càng ngạc nhiên và càng vui mừng.

“Tể Tể, em… sức mạnh của em lại tiến bộ hơn rất nhiều đúng không?”

Tể Tể cười khúc khích gật đầu.

“Đúng vậy! Bây giờ cơ thể của Tể Tể đã có thể tự kết hợp lại với nhau rồi, cho dù có vỡ tan tành thì cũng không cần về địa phủ tìm các bác sĩ địa phủ giúp vá lại nữa.”

Ngay khi nghe thấy ba từ vỡ tan tành thì Tương Tư Hoành vội vàng ôm lấy Tể Tể.

“Tể Tể, xin lỗi, anh đã không bảo vệ em thật tốt.”

Tể Tể cũng ôm lấy Tương Tư Hoành, mềm mại nói với cậu ấy.

“Anh Tiểu Tương, đây là do Tể Tể đã không bảo vệ anh thật tốt.”

Cô bé từng nói rằng mình phải bảo vệ từng người nhà thật tốt.

Thế mà anh Tiểu Tương lại bị sấm sét Thiên Đạo đánh đến vô cùng thê thảm.

Tương Tư Hoành cười khúc khích.

“Không sao, không sao, Tể Tể, anh chỉ là trông khá thê thảm thôi nhưng sức mạnh của anh cũng tăng lên rất nhiều. Nếu là trước đây thì anh không thể bay cao đến vậy.”

Lúc này Tể Tể mới nhận ra rằng họ vẫn đang ở đám mây trên chín tầng trời.

Hai đứa nhỏ đưa mắt nhìn nhau và cùng cười khúc khích.

Khi đang cười, hai đứa nhỏ cùng lúc nghĩ đến điều gì đó, thế là cả hai nắm tay nhau nhanh chóng rơi xuống.

Khi tiếp đất, hai đứa nhỏ nhìn những bức tường cao lởm chởm và đồng thời im lặng.

Sau cơn mưa to, thời tiết thật trong lành.

Đám người cha nuôi Hoắc đã tránh thật xa cũng trở về căn cứ nhà cũ.

Nền móng của nhà cũ nhà họ Hoắc đã bị phá hủy toàn bộ.

Không chỉ bị phá hủy!

Mà còn xuất hiện hàng trăm cái hố lớn nhỏ, cái hố sâu nhất trong đó ước tính khoảng hơn chục mét.

Lúc này, đám người cha nuôi Hoắc đứng bên mép cái hố lớn nhất và nhìn xuống. Tể Tể và Tương Tư Hoành nhận thấy được ánh nhìn nên nhanh chóng ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh mắt của cha nuôi Hoắc đang cách xa hơn mười mét.

Tương Tư Hoành lật đật cúi đầu xuống che đầu lại vì sợ dáng vẻ hiện giờ của mình sẽ khiến người bình thường sợ hãi.

Tể Tể lúng túng giơ cái tay nhỏ bé lên, nghiêng đầu nhe răng và chớp đôi mắt to long lanh, ngây thơ nhìn cha nuôi trần gian.

Cha nuôi Hoắc: “…”

****

Nền móng mới đặt xong của nhà cũ nhà họ Hoắc đã bị phá hủy toàn bộ.

Phá hủy một cách rất triệt để.

Khắp nơi đều là hố.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free