Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1677:
Thiên Đạo dựa vào lý lẽ của chính mình để biện luận.
“Đó là bởi vì người nước Hoa đã không còn tin tưởng vào tín ngưỡng của mình nữa.”
Quy tắc Địa phủ lại tát mạnh một cái, vực thẳm biến thành màu đen xám.
Quy tắc Địa phủ và Thiên Đạo cùng rơi xuống khoảng trống màu đen khổng lồ không thể nhìn rõ là gì.
Chỉ có giọng nói lạnh lẽo lại kiêu căng tự ngạo của quy tắc địa phủ tự hỏi tự trả lời.
“Vì sao sức mạnh tín ngưỡng bị tiêu tán, anh chẳng lẽ không biết sao?”
“Chẳng lẽ con người ta sinh ra đã tự có tính bạc bẽo hay sao?”
“Không phải. Mỗi một cư dân trong Địa phủ đều mang trong mình dòng máu của người Hoa. Bọn họ được sinh ra và sống trong khoảng thời gian người quản lý thiên hạ, đã bị anh biến cho càng lúc càng chết lặng, càng máu lạnh.
Là anh đã bỏ mặc cho bọn họ sính ngoại, tổn hại đại nghĩa của tổ tiên. Nước Hoa của Ngô nghìn năm văn hiến, hàng vạn hàng nghìn sinh linh, bây giờ người có thể cảm nhận được truyền thừa đó được bao nhiêu người? Người có thể nhớ được mười hai con giáp lại có bao nhiêu người?”
****
Sau khi Quy tắc Địa phủ nói xong, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy âm khí màu đen và màu đen huyền va chạm, đấu đá và tàn sát lẫn nhau trong vực thẳm đen xám.
Hơi thở khủng khiếp đó đã hoàn toàn hủy diệt cả đất trời!
Thiên Đạo toàn thân đầy máu và trông vô cùng chật vật.
Thiên Đạo nghiến răng nghiến lợi, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Quy tắc Địa phủ điên cuồng, Thiên Đạo sắp tức đến bể phổi.
“Vậy ra đây là lý do tại sao cô lại giữ đám yêu quái Thỏ Đen ở trần gian ư?”
Quy tắc Địa phủ không nói gì cả, trở tay chưởng một phát qua đó.
Thiên Đạo không thể tránh kịp, nhanh chóng lui vào vực sâu.
Nếu cứ để mặc tên điên Quy tắc Địa phủ này đánh tiếp, âm sát khí hàng ngàn năm xung quanh Quy tắc Địa phủ sẽ từ vực thẳm tràn vào trần gian, thế thì cả trần gian cũng không thể cứu được nữa.
Đây không phải là điều mà Thiên Đạo mong muốn!
Thiên Đạo kiểm soát trần gian, quả thật có suy nghĩ ăn trên ngồi trước và coi thường chúng sinh nhưng Thiên Đạo chưa từng có suy nghĩ muốn hủy diệt trần gian.
Nếu trần gian không còn nữa thì liệu Thiên Đạo có còn hay không?
Đương nhiên là không rồi!
Cho dù có tái sinh lần nữa thì nó cũng sẽ vỡ vụn như Quy tắc Địa phủ, đầu thai và tái tạo lại!
Việc đó cần phải mất bao nhiêu năm?
Nó không điên cuồng như Quy tắc Địa phủ có thể buông bỏ hết mọi thứ!
Thiên Đạo hít sâu một hơi, kìm nén mọi sự bất mãn trong lòng và cầu xin tha thứ.
“Đừng đánh!”
“Dừng tay lại!”
“Được rồi!”
“Đừng đánh nữa!”
“Bổn tọa sẽ sửa đổi, như vậy còn không được sao?”
“Tôi sẽ sửa đổi!”
Khi câu cuối cùng “Tôi sẽ sửa đổi” của Thiên Đạo vừa dứt thì hàng nghìn hàng vạn chữ Minh cổ xưa xuất hiện vết nứt không còn tấn công nó nữa mà từ từ khép lại, sau đó lại dùng chữ viết ghép lại thành một khung xương nho nhỏ mập mạp.
Đầu tiên là bộ xương trắng rùng rợn, tiếp đến là chữ Minh cổ xưa khắc vào xương tủy, sau đó là huyết mạch kinh lạc, cuối cùng là máu và da thịt.
Tể Tể trước đó khắp người đầy vết máu nhắm mắt lại, trôi lơ lửng trong vực thẳm.
Thiên Đạo thở phào nhẹ nhõm, cả người buông lỏng.
“Cuối cùng cũng ngủ say rồi!”
Tể Tể mũm mĩm chợt mở mắt ra, đôi mắt đen láy còn đáng sợ hơn cả nơi tận cùng của vực thẳm.
Thân xác của một đứa trẻ nhưng linh hồn lại của Quy tắc Địa phủ.
Khi nói chuyện, cho dù là một giọng nói ngây ngô nhưng vẫn toát ra sát khí mạnh mẽ khiến người ta không khỏi run rẩy.
“Sau đó thì sao? Anh muốn nuốt lời ư?”
Thiên Đạo: “…”
Quy tắc Địa phủ nở ra nụ cười rùng rợn.
“Anh cứ việc thử xem!”
Thiên Đạo hung hăng nghiến răng, nở ra một nụ cười rạng rỡ rộng lượng.
“Bổn… sao mà tôi có thể nuốt lời được chứ?”
Quy tắc Địa phủ đầy ẩn ý nhìn nó, sau đó linh hồn tan tành đã hoàn toàn tiêu tán vào trong xương máu kinh mạch khắp người của Tể Tể.
Thiên Đạo nhìn chằm chằm vào linh hồn tan vỡ của Quy tắc Địa phủ, ngay lập tức thấy vừa tức giận lại bất lực.
Linh hồn bản thể của Quy tắc Địa phủ cũng tan vỡ hoàn toàn đến vậy rồi, nếu vừa nãy nó kiên trì thêm nữa thì nói không chừng có thể khiến bản thể của Quy tắc Địa phủ vỡ tan càng triệt để hơn và thời gian ngủ say sẽ dài hơn.
Điều đó có nghĩa là gì?
Điều đó có nghĩa là nếu Quy tắc Địa phủ thực sự muốn dung hợp và tổ chức lại, tạo ra một bộ quy tắc mới hoàn chỉnh thì cần phải mất nhiều thời gian hơn.
Chứ không phải như những gì Phong Đô nói, Minh Tể Tể phải tròn năm trăm tuổi mới trưởng thành!
Năm trăm năm quá ngắn!
Với sức mạnh của Quy tắc Địa phủ kinh khủng đến mức nó cũng thấy sợ thì năm trăm năm hoàn toàn không đủ để nó tu luyện và nâng cao năng lực của bản thân.
Khi Thiên Đạo đang cau mày hối tiếc thì Tể Tể đã có được ý thức tỉnh lại.
Cô bé hơi bối rối.
Cô bé nhìn qua trái rồi nhìn qua phải.
Ủa?
Chỗ này trông vô cùng vắng lặng, địa phủ không hề có vùng đất hoang vắng và cằn cỗi như vậy.
Khi cô bé đang thắc mắc thì cô bé chợt nhớ ra mọi thứ trước khi mình mất đi ý thức.
Đôi mắt to đen láy chợt nhìn sang Thiên Đạo có vẻ cô đơn yên lặng.
“Chú Thiên Đạo ơi, vừa nãy chú đã làm gì bổn Tể Tể vậy?”