Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1676:
Nhưng Tể Tể lại không hề sợ một chút nào.
Cô bé lại tiếp tục đi về phía trước.
Tưởng là đứng cho cao thì cô bé với không tới để đánh chứ gì?
Cô bé dốc hết toàn bộ sức mạnh xông thẳng lên trên trời.
Thiên Đạo thấy Minh Tể Tể không những không lùi mà còn tiếp tục bay lên, dù cho toàn bộ cơ thể đã biến thành một người máu không, bị từng ngọn lửa đánh tới nhưng vẫn không bỏ cuộc, nó tức giận quát lớn.
“Minh Tể Tể!”
Tể Tể càng đánh càng sung.
“Chú Thiên Đạo ơi, Tể Tể sắp tìm được bản thể của chú rồi.”
Thiên Đạo: “…”
Mây trên trời lại bắt đầu đổi màu, tầng trời phía trên nhà cũ nhà họ Hoắc đã bị mây đen che lấp đến mức không ai có thể nhìn thấy được gì.
Hoắc Trầm Lệnh phát hiện gió càng lúc càng lớn, phạm vi ảnh hưởng càng rộng ra, anh ấy đột nhiên nhận ra đứng chỗ này vẫn còn chưa đủ an toàn, thế là xoay người tiếp tục chạy ra thật xa.
“Lại lùi thêm ba ngàn mét nữa.”
Các công nhân của đội lắp đặt thiết bị và đám vệ sĩ: “…”
Giữa bầu trời mưa to gió lớn, sấm sét đùng đoàng kinh dị như thế, ông chủ vẫn kiên quyết mặc kệ hai đứa nhóc đấy sao?
Phải làm sao bây giờ?
Hay là gọi điện thoại báo cảnh sát nhỉ?
Mặc dù ông chủ trả lương rất cao, nhưng mà bọn họ cũng không thể vì số tiền lương đó mà bán đứt lương tâm của mình được.
Chờ tới khi vài người trong số đó lấy điện thoại di động ra chuẩn bị gọi báo cảnh sát thì gió lớn kèm theo mưa to đổ ập xuống người bọn họ.
Chỉ trong nháy mắt, toàn bộ đám người đều đã bị cuốn ở bên trong.
Thiên Đạo dùng sức mạnh chuyển thành mưa to gió lớn ngăn cản toàn bộ các giác quan của người bình thường lại, sau đó lại không hề nương tay nữa.
Muốn đánh đúng không?
Thế thì đánh một trận cho ra trò luôn.
Chó Phong Đô không chịu dạy Minh Tể Tể về đối nhân xử thế, thì để cho nó dạy.
Toàn bộ cơ thể của Tể Tể bị đốt cháy, da thịt trắng noãn cùng với xương cốt đỏ tươi bị thiêu sạch sau lại mọc lại với tốc độ rất nhanh, sau đó lại tiếp tục bị đốt cháy, cứ như thế mãi cho tới khi rốt cuộc Tể Tể cũng chui vào được khe hở ở trên trời.
Tương Tư Hoành đang rèn cơ thể ở dưới mặt đất đột nhiên không cảm nhận được hơi thở của Tể Tể nữa, cậu bé giật mình lo lắng.
“Tể Tể!”
Không có ai trả lời cả.
Tương Tư Hoành càng hoảng sợ.
“Tể Tể!”
Vẫn không có ai trả lời, lòng Tương Tư Hoành nóng như lửa đốt.
“Gào!”
Tương Tư Hoành xông thẳng lên trên bầu trời.
Bên ngoài bầu trời, bên trong vực thẳm.
Tể Tể hiện đã biến thành một bộ xương khô, trên từng khối xương trắng nhỏ là vô số dòng chữ cổ xưa đang vận chuyển, đó chính là quy tắc của Địa phủ đã tồn tại hơn mấy vạn năm.
Nhưng đôi mắt của Tể Tể vẫn sáng ngời, chiến ý hung mãnh.
Thiên Đạo dường như không thể tin tưởng được Minh Tể Tể có thể vọt vào trong vực thẳm
Từng con chữ cổ bay ra, bộ xương khô đột nhiên biến thành từng đám bọt, bay thẳng tới chỗ Thiên Đạo.
Sát ý khủng bố không chút lưu tình nào đập vào mặt Thiên Đạo, nó tức giận đến mức gọi thẳng tên thật của Quy tắc Địa phủ.
“Minh Lệnh Pháp! Cô làm con nít lâu quá nên bị điên rồi à? Ngay cả ông đây mà cô cũng dám đánh à?”
Đôi mắt trống rỗng của Tể Tể chớp lóe chớp lóe, vô số âm khí từ từ hội tụ lại thành màu đen như mực, màu đen như mực đó lại còn sáng hơn cả màu vàng, lộ ra tia sáng đen chói lóa, nhìn qua vô cùng quỷ dị lại khiến cho lòng người kinh sợ.
Giọng nói vốn non nớt lại biến thành lạnh lẽo như băng, lãnh khốc vô tình tới tận xương tủy.
“Ngô còn tưởng là ai, hóa ra là thằng già Thiên Đạo nhà anh à?”
Thiên Đạo kinh ngạc trừng lớn mắt, bởi vì quá mức khiếp sợ nên khi bị âm khí chặt đứt nửa cánh tay thì nó cũng không hề để ý tới.
“Minh Lệnh pháp, cô… cô đã trở về rồi sao?”
Những con chữ cổ xưa chuyển động càng lúc càng nhanh, kèm theo đó là tiếng cười lạnh lẽo.
“Anh cũng xứng để tôi trở về chỉ vì muốn đánh anh hay sao chứ?”
Thiên Đạo tức tới mức muốn hộc máu.
Nhưng đối mặt với Quy tắc Địa phủ có thể khiến nó biến mất rồi xây dựng một Thiên Đạo mới thì nó vẫn rất sợ.
“Nếu như cô còn chưa trở về vị trí cũ thì sao cô lại thức tỉnh ý thức rồi.”
Quy tắc Địa phủ đột nhiên phóng to ra, những con chữ cổ xưa đánh thẳng về phía Thiên Đạo.
“Đương nhiên là để đánh anh rồi.”
Những con chữ cổ xưa biến thành một bàn tay to tới mức có thể chứa được cả vực thẳm, đập thẳng tới khuôn mặt đẹp trai tuấn tú của Thiên Đạo.
Tát một cái thì chửi một câu.
“Anh thân là Thiên Đạo, lại bất công thiên vị.”
“Để cho anh quản lý thế gian, anh lại khiến cho người tốt phải chết oan.”
“Anh thờ ơ lạnh nhạt, để mặc cho dòng nước lũ thời gian cuốn trôi truyền thừa ngàn vạn năm nay của nước Hoa của Ngô.”
Thiên Đạo: “…”
Thiên Đạo nổi trận lôi đình, hóa thành hàng ngàn hàng vạn tia sấm sét đánh lên những con chữ cổ xưa.
“Bản tọa bất công chỗ nào? Bản tọa chỉ thuận theo tự nhiên mà thôi.”
Những con chữ cổ xưa của Quy tắc địa phủ xuất hiện từng vết nứt nhỏ, nhưng Minh Lệnh Pháp không hề quan tâm.
“Thuận theo tự nhiên cái con khỉ khô. Địa phủ càng tồn tại, mỗi một sinh linh trên thế gian này đều có ý nghĩa phải tồn tại của riêng mình, dựa vào cái gì mà thần tộc đáng phải bị tan biến trong dòng sông lịch sử, yêu quái không thể nào tu luyện được nữa?”