Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1675:
Chờ sau khi bọn họ tới chỗ an toàn thì đám người Lăng Phong mới quay đầu nhìn lại, cả đám há hốc mồm kinh ngạc.
Kinh khủng quá mà.
Chẳng lẽ ở dưới nền móng nhà cũ của ông chủ có chôn thiết bị hút sét hả?
Tiếng sấm sét ầm vang không ngừng, sấm chớp đánh liên tục sáng choang mù mắt người nhìn, bọn họ trừng mắt nhìn thấy từng tia sét một đánh xuống nơi đó.
Đất đá vung vẩy lung tung, đất cát văng khắp nơi, bụi bay mù mịt.
Bọn họ không thể nhìn rõ được hình dáng ban đầu của nhà cũ nhà họ Hoắc được nữa, nơi nó như bị bão cát nổ tung, bụi bay và sỏi đá văng tứ tung che khuất tầm nhìn của họ.
Nhưng từng tiếng sấm sét nổ tung càng khiến cho bọn họ sợ hãi không thôi.
Mọi người đều cùng nuốt nước bọt rồi đồng loạt nhìn về phía Hoắc Trầm Lệnh.
Mê con gái nhất thế giới là đây à?
Một mình bỏ chạy trối chết, để lại hai đứa nhỏ mới có học mẫu giáo ở lại nơi sấm sét nổ tung như vậy tự chống chọi một mình?
Đám công nhân của đội lắp đặt thiết bị cùng với đám vệ sĩ đều nhìn Hoắc Trầm Lệnh với ánh mắt khiển trách, quá nhiều, anh ấy có muốn làm lơ cũng không được.
Tổng giám đốc Hoắc nhíu mày, nỗ lực nghiêm mặt bịa chuyện giải thích.
“Chỗ hai đứa nó đứng có lắp đặt thiết bị chống sét đặc biệt, tuyệt đối sẽ không có việc gì.”
Đám công nhân của đội lắp đặt thiết bị cùng với đám vệ sĩ: “…”
Nghe xem, đây là lời con người có thể nói ra sao?
Bọn họ xây nền, có trang thiết bị chống sét đặc biệt nào hay không, chẳng lẽ bọn họ còn không biết hay sao chứ?
Từ khi nào mà ông chủ của bọn họ lại xem thường mạng sống của một người như thế?
****
Hai đứa nhóc đang được mọi người lo lắng – Tể Tể và Tương Tư Hoành thì đang vui vẻ xắn tay áo chuẩn bị đánh nhau.
Tương Tư Hoành chuẩn bị đứng chống đỡ sấm sét.
Tể Tể nhìn tới nơi mà Thiên Đạo ở, cô bé biến thành một luồng ánh sáng, vọt thẳng lên trên trời.
Thiên Đạo vô cùng tức giận.
“Minh Tể Tể. Nhóc con thật to gan.”
Tể Tể không sợ nó tí nào.
“Tể Tể chỉ muốn so tài với chú một tí thôi mà, Tể Tể không có làm bậy.”
Uy áp của Thiên Đạo đổ ập xuống trên người Tể Tể.
Tể Tể đang bay nhanh lên trên trời cảm nhận được uy áp càng lúc càng nặng, đôi mắt to của cô bé càng lúc càng sáng ngời.
“Quả nhiên là cần phải tìm chú Thiên Đạo để so tài mới là quyết định đúng.”
Thiên Đạo tức giận quát lớn.
“Minh Tể Tể, nếu như nhóc còn không chịu lùi lại thì đừng trách bản tọa ra tay nặng.”
Tể Tể xuất ra sức mạnh kinh khủng phá nát uy áp của Thiên Đạo ra thành mảnh nhỏ.
Còn về phía sấm sét Thiên Đạo cứ lăm le muốn bổ trúng cô bé thì cô bé lại chẳng thèm quan tâm tới nó.
Có đối thủ lợi hại hơn để đánh rồi, Tể Tể đâu có thèm quan tâm tới mấy thằng lính tôm tép nhãi nhép làm gì cơ chứ.
Thậm chí cô bé còn cảm nhận được sự sung sướng của anh Tiểu Tương mỗi khi dùng sấm sét để rèn luyện cơ thể.
Cảm giác sét đàng bổ lên người mình thì càng sướng.
“Cho sấm sét mạnh hơn tí nữa đi. Không thì… chú Thiên Đạo à, nếu chú không ngăn được bản Tể Tể, bây giờ Tể Tể ăn no quá, cần chỗ để tiêu thực đấy.”
Thiên Đạo và sấm sét Thiên Đạo: “…”
Con nhóc vô liêm sỉ.
Ỷ vào bản thân là thứ không thể bị tiêu diệt của Địa phủ, bản thân cũng không thể chết mà hết lần này tới lần khác tới khiêu khích quy tắc Thiên Đạo, chẳng lẽ cho rằng nó dễ bắt nạt vậy sao hả?
Trên bầu trời đột nhiên xuất hiện một khe hở, một ngọn lửa màu đen mang theo uy áp của Thiên Đạo đánh thẳng tới mi tâm của Tể Tể.
Từ khoảng cách xa vạn dặm nhưng Tể Tể cũng đã cảm nhận được cổ sức mạnh kinh khủng kia.
Cô bé lập tức điều sức mạnh lên toàn thân, không hề lùi lại mà còn cố gắng tiến tới, đâm thẳng vào ngọn lửa đen của Thiên Đạo.
Thiên Đạo vô cùng kinh ngạc.
Nó dường như không thể nhịn được cách làm của Tể Tể được nữa, hình tượng lạnh lẽo cô quạnh hờ hững, không có một chút tình cảm nào đã bị phá hủy hoàn toàn.
Thiên Đạo quát về phía Tể Tể vẫn đang bay vọt lên trên trời cao.
“Đồ điên!”
“Một đám điên rồ.”
“Đồ ngu xuẩn.”
“Đồ dốt nát.”
“Nhóc bị nát rồi phải tụ tập lại là đáng lắm mà.”
…
Không những mắng Minh Tể Tể mà Thiên Đạo còn mắng luôn cả Minh Vương.
“Có biết dạy con không vậy hả?”
“Không biết dạy thì đừng có đẻ chứ.”
“Nhìn xem đã dạy ra cái thứ gì đây này.”
“Quy tắc Địa phủ ở vạn năm trước có khi còn dịu dàng, dễ nói chuyện hơn đó.”
“Lạnh lùng nhưng dịu dàng làm sao.”
“Lại nhìn bây giờ mà xem…”
“Thằng chó Phong Đô. Sao anh không bị đánh tan rồi đi đầu thai lại cùng luôn đi hả?”
…
Lúc Thiên Đạo bắt đầu chửi bới thì Tể Tể cũng chẳng thèm để ý.
Chống cự lại ngọn lửa đen với sức mạnh khủng bố của Thiên Đạo khiến cô bé phải tiêu hao sức mạnh rất nhiều, cô bé đang vô cùng chăm chú đánh nhau đó.
Nhưng mà một lúc sau lại nghe thấy chú Thiên Đạo bắt đầu mắng tới cha Minh Vương thì cô bé lập tức nổi giận.
Tể Tể nhanh chóng xuất ra toàn bộ sức mạnh của mình.
Trên gương mặt, cánh tay, đôi bàn chân nhỏ, toàn bộ cơ thể của Tể Tể dần dần xuất hiện những đường máu chảy, sau đó da của cô bé bắt đầu nứt ra.